Kha Lạc Lạc, tên cao kều đứng giữa vỗ vỗ vào đầu cô, cười một cách thô bỉ nói: “Kha Lạc Lạc, không ngờ mày lại to gan đến như vậy, dám chọc giận cả bồ của tao!”.
Kha Lạc Lạc né người, tránh khỏi bàn tay bẩn thỉu của cái tên cao kều đó, nhanh chóng lùi lại một bước, cảnh giác nhìn ba tên con trai đứng trưóc mặt, cuối cùng nhìn tên cao kều và hỏi: “Các cậu là ai?”.
“Triệu Tiểu Lan là bồ của tao, vậy mày nói xem tao là ai?” Tên cao kều tiến sát đến cô thêm một bước, trâng tráo hỏi lại cô.
Kha Lạc Lạc chau mày, nghĩ mãi cũng không nhớ nổi cái nhân vật có tên Triệu Tiểu Lan là ai. Thực tế là, người mà cô trêu chọc có rất nhiều, xem ra nếu muốn nhớ mấy cái tên người đó còn khó hơn cả việc học thuộc bài của môn ngữ văn… Nhưng Kha Lạc Lạc không phải là kẻ ngốc, cô tất nhiên không để cho tên cao kều đó biết được suy nghĩ của mình. Cô nhanh chóng phản ứng lại, tỏ vẻ bình tĩnh, lạnh lùng hất cằm hỏi: “Các cậu muốn gì?”.
“Bồ của tao nói nhìn mày rất ngứa mắt, muốn tao tới chăm sóc mày một chút. Mày đoán xem bọn tao sẽ làm gì với mày đây?”
“Tôi đâu phải là các cậu, làm sao mà tôi biết được! Hơn nữa, ba tên con trai cao lớn như các cậu mà lại đi ức hiếp một đứa con gái chân yếu tay mềm, việc này mà lan truyền đi, các cậu còn mặt mũi nào trước đám đệ tử không?” Kha Lạc Lạc vừa nói vừa lùi lại phía sau. Nếu có thể lùi được tới đầu ngõ thì cô sẽ có hy vọng mà chạy thoát thân được.
Tiếc là ý đồ của Kha Lạc Lạc quá lộ liễu, dễ dàng bị tên cao kều phát hiện ra.
Hắn ta cười khì khì, nhổ một bãi nước bọt xuống đất, sau đó nhìn Kha Lạc Lạc bằng ánh mắt giễu cợt ra vẻ “mày không biết lượng sức mình sao?” và lên giọng cảnh cáo: “Kha Lạc Lạc, tao khuyên mày đừng nên nghĩ tới việc chạy trốn làm gì, nếu để bọn đàn em tao tóm được thì sẽ khổ đấy”.
Kha Lạc Lạc không thèm để ý, cắn chặt môi, cố hết sức đạp vào chân tên cao kều thật mạnh rồi quay người bỏ chạy ra phía đầu ngõ. Tên cao kều đau chảy nước mắt, ôm cái chân đau mà nhảy tưng tưng. Hai tên đứng sau hắn phản ứng rất nhanh, một tên ở lại xem chỗ đau ở chân cho hắn, một tên gầy như khỉ thì nhanh chóng đuổi theo bắt Kha Lạc Lạc.
Mạc Trần Bạch đứng nấp sau thềm cửa cũng nghe hiểu được bảy, tám phần. Khi tên người khỉ chạy qua, cậu nhằm đúng lúc giơ chân ra ngáng. Tên người khỉ không chú ý, ngã đập mặt xuống đất. Kha Lạc Lạc chạy phía trước kinh ngạc chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị Mạc Trần Bạch lao tới, kéo tay chạy ra khỏi con ngõ.
Hai người cứ chạy như thế rất lâu, đến khi chạy tới một công viên thì mói dừng lại.
Mạc Trần Bạch thở dốc, đổ vật người lên ghế. Kha Lạc Lạc cũng mệt đứt hơi, thở hổn hển, định bước qua một bên ngồi nghi thì thấy tay mình bị cái gì đó kéo lại.
Cô quay đầu lại nhìn, lúc này mới phát hiện ra rằng tay cô và Mạc Trần Bạch vẫn nắm lấy nhau đến bây giờ vẫn chưa buông.
Gió đêm hiu hiu thổi, cái lạnh như thâm vào da thịt. Bàn tay của Mạc Trần Bạch vừa to vừa dày, bàn tay nhỏ bé của cô nằm gọn trong lòng bàn tay cậu ta, lúc này đây cô thấy được một cảm giác thật dễ chịu và ấm áp.
Sững người, nhìn hai bàn tay đang nắm lấy nhau, tim Kha Lạc Lạc như đập lỡ một nhịp. Cô bỗng nhớ lại quãng thời gian vừa rồi, hai người cứ chơi mãi trò đuổi bắt. Dù mỗi lần bị Mạc Trần Bạch chặn lại cô đều có cách thoát được, nhưng rồi những lần chặn đuổi tiếp sau đó cậu ta cũng vẫn không hề nổi giận. Cậu ta tỏ ra rất kiên nhẫn với cô, dù biết rõ là cô đang đùa giỡn nhưng khi cô đưa ra đủ các yêu sách gây khó dễ cho cậu, cậu đều cố gắng thực hiện. Trong thời gian tiếp xúc ít ỏi đó giữa hai người, cô phát hiện ra rất nhiều ưu điểm ở con người cậu. Chỉ duy nhất có một khuyết điểm ở cậu mà cô không thể chịu được đó là sự khăng khăng cố chấp với chiếc lắc bạc, với người con gái tên Thu Hạ Hạ ấy.
Nhưng điều này chẳng phải chứng tỏ rằng cậu ta là một người rất nặng tình hay sao?
Kiểu mẫu người con trai như thế này, trên thực tế không phải rất đáng để con gái yêu thương sao?
Kha Lạc Lạc lặng lẽ ngắm Mạc Trần Bạch, một tình cảm dịu dàng không gọi tên được k
hẽ nảy nở trong lòng cô.
“Mạc Trần Bạch.” Cô khe khẽ gọi.
“Ừ?” Mạc Trần Bạch mệt nhọc đáp lại, không buồn ngẩng đầu lên.
“Mình phát hiện ra rằng hình như mình đã thích cậu rồi.”
Gió nhẹ nhàng thổi, màn đêm tĩnh mịch. Mạc Trần Bạch nhắm nghiền mắt, nằm yên bất động trên chiếc ghế dài ở công viên, gió thổi làm tóc cậu khẽ lay động.
Có vẻ cậu ta không có bất cứ phản ứng nào, tỏ ra như không hề nghe thấy lời thổ lộ vừa rồi của cô. Nhưng trên thực tế, thực sự trái tim cậu đã bị câu “mình thích cậu” của Kha Lạc Lạc làm cho bối rối. Cậu thừa nhận mình vẫn chưa quên được Thu Hạ Hạ, suy cho cùng thì hai người cũng là thanh mai trúc mã, tình cảm của hai người cứ dần dần tích lũy từng chút từng chút một theo ngày tháng mà thành, không thể một sớm một chiều là có thể quên được. Nhưng cậu cũng không thể không thừa nhận rằng, từ khi quen Kha Lạc Lạc, nỗi đau trong tim cậu cũng đã dần dần phai nhạt, nỗi nhớ Thu Hạ Hạ cũng không còn mãnh liệt như xưa nữa.
Kha Lạc Lạc, cô giống như một mầm cây, lặng lẽ nảy mầm trong trái tim cậu. C