phản chiếu những tia lạnh lẽo của ngọn đèn đường, giọng nói khẽ run rẩy của một người con gái vang lên trong đêm tối với tiết trời se lạnh.
“Mình thích cậu!” Giọng nói của cô run run, chân tay cũng khẽ run rẩy, nhưng ánh mắt thì kiên định quan sát cậu, không bỏ sót bất cứ phản ứng nào dù là nhỏ nhất trên khuôn mặt cậu.
Thế nhưng, cô nhìn thấy thần sắc cậu hiện rõ sự ngỡ ngàng, sửng sốt, môi mấp máy nhưng lại không nói gì.
Cậu muốn từ chối tình cảm của cô có phải không? Cô thắc thỏm không yên.
Nhưng cô vẫn chưa nghe thấy câu trả lời của cậu thì người con gái kia xuất hiện. Cô ấy không vừa tròn vừa thấp giống như cô. Người con gái ấy rất xinh đẹp! Khuôn mặt hình trái xoan nhỏ nhắn, mái tóc dài ngang lưng tết đuôi sam, buộc bằng một sợi dây màu hồng cánh bướm, váy công chúa màu hồng, yêu kiều ngọt ngào. Cô ấy bước tới nói nhỏ vào tai Mạc Trần Bạch vài câu, Mạc Trần Bạch liền vội vàng đi cùng cô ấy.
“Mạc Trần Bạch!” Cô nắm chặt tay, nhìn theo cậu đang vội vã bỏ đi gọi to, “Bất kể là có thích mình hay không, cậu cũng nên ình một câu trả lời!”.
Bước chân cậu khựng lại, cô biết cậu đã nghe thấy lời của cô, nhưng không thèm để ý đến cô, thậm chí cậu còn không quay lại nhìn cô, rồi leo lên xe cùng cô gái xinh đẹp kia. Cô định chạy lên trước kéo cậu lại nhưng còn chưa cất bước thì chiếc xe thời trang màu đỏ rực đã cuốn bụi mù mịt, chạy đi mất.
Trên con phố bị sương mù bao trùm chỉ còn lại mình cô đứng lẻ loi trong lạnh lẽo, toàn thân cô hóa đá nhìn về phía cậu biến mất, nỗi tê tái từ trong lòng từng đợt từng đợt thấm đẫm toàn thân.
“Tiểu nha đầu!” Một tiếng gọi từ phía trên đầu truyền tới kéo suy nghĩ của Thu Hạ Hạ quay trở về hiện tại.
Cô ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào cậu, không hiểu cậu tới làm gì.
Mạc Trần Bạch cười, vươn tay ra véo mũi cô: “Tiểu nha đầu, đừng có nhìn mình như thế, mình sẽ hiểu lầm đấy!”.
Thu Hạ Hạ đỏ mặt, cúi đầu, buồn bã hỏi: “Bạn Trần Bạch, xin hỏi bạn tìm tôi có việc gì không?”.
Một tiếng “bạn Trần Bạch” xa lạ khiến cậu nhíu mày, cô ấy muốn vạch ranh giới với cậu rõ ràng đến vậy sao? Đáng tiếc cậu lại không định như ý cô muốn, cậu về nước không phải để làm bạn học đơn thuần với cô! Đã là hạnh phúc của cậu thì nhất định cậu sẽ tranh đấu để đòi lại! Mạc Trần Bạch nở nụ cười tự tin, sau đó nghiêng người, ghé sát tai cô nói nhỏ: “Sau giờ tự học buổi tối chờ mình rồi cùng về nhà. Chuyện giữa chúng mình nên nói cho rõ ràng. Nhớ là chỉ có cậu với mình, để Trương Nhã Tuyên với những người khác về trước.” Nói xong, cậu đứng thẳng người, một ý nghĩ xấu xa vừa chạy qua trong đầu cậu, nụ cười của cậu bỗng trở nên gian xảo. Sau đó…
Cậu hôn cô.
Trong mắt của mọi người, bờ môi cậu hôn lên tai cô.
Trương Nhã Tuyên ngẩn người.
Những nữ sinh khác thở hắt ra, không dám tin hoàng tử trong tim bỗng dưng lại hôn một Thu Hạ Hạ hết sức bình thường.
Các nam sinh thì vừa ngưỡng mộ vừa ghen tỵ nhìn cảnh thân mật giữa hai người bọn họ.
Mặt Thu Hạ Hạ đỏ dừ như thể sắp nổ “đoàng” một cái.
“Coi như là sự trừng phạt nho nhỏ với cái từ “bạn Trần Bạch” lúc nãy. Nếu lần sau còn lặp lại, mình sẽ hôn thẳng lên môi cậu.” Cậu nhìn khuôn mặt đỏ như gấc của cô rồi cười thỏa mãn quay người bước đi.
Trương Nhã Tuyên lấy lại tinh thần liền đẩy đẩy Thu Hạ Hạ vẫn còn ngẩn ngơ, kinh ngạc thốt lên: “Hạ Hạ, cậu ấy vừa “mi” cậu kìa!”
Thu Hạ Hạ chớp mắt hoảng hốt, như thể vừa tỉnh sau cơn mê.
Trước mặt các bạn cùng lớp, cậu đã “mi” cô. Trống ngực của Hạ Hạ đập loạn xạ liên hồi, hai tay cô vô thức ôm ngực.
“Hạ Hạ! Hạ Hạ! Cậu đang nghĩ gì thế hả?”
“Dị, cậu đang nghĩ gì thế?” Chờ mãi không thấy cậu trả lời, Kim Dục Duy lại gõ gõ lên bàn lần nữa.
Âu Dương Dị quay trở về thực tại, lúc này cậu mới phát hiện ra mình lại vừa phân tâm. Việc cậu lơ đễnh như vậy không biết đã là lần thứ bao nhiêu trong vòng hai ngày nay. Cậu cười đau khổ lắc đầu: “Mình không sao, có vẻ là tối qua ngủ không được sâu”.
Ngủ không sâu giấc? Ai thèm tin cơ chứ! Kim Dục Duy nhìn cậu với ánh mắt nghi ngờ, sau đó nghịch ngợm, ghé sát trước mặt, nháy mắt hỏi: “Tiểu tử! Không phải là thất tình đấy chứ?”.
Thất tình? Âu Dương Dị nhíu mày, không thể không cười mỉa mai. Triệu chứng bệnh của cậu quả thật rất giống thất tình
, thế nhưng quan hệ giữa cô ấy vào cậu còn không được tính là tình bạn bình thường!
“Này tiểu tử! Làm sao mà cậu cười trông ai oán thế hả? Thất tình thì thất tình! Cũng chẳng phải cái gì lớn tới mức không chịu nổi! Làm người mà không thất tình thì mới gọi là lạ đấy!” Kim Dục Duy dùng tay đấm đấm lên ngực Âu Dương Dị, háo hức nói: “Đừng có đeo cái bộ dạng đưa đám oán thù con gái như vậy nữa! Quá lắm thì người anh em này sẽ giới thiệu một cô bồ cho cậu là cùng chứ gì!”.
Âu Dương Dị ôm ngực đang còn đau âm ỉ, cười khổ sở đứng lên: “Cái gì mà đưa đám oán thù con gái, cậu lố quá rồi đấy! Mình không thất tình, cũng không cần cậu giới thiệu bạn gái, tiểu tử cậu không cần phải mua việc vào người làm gì”.
“Coi cậu kìa! Chúng mình là anh em, cậu có việc gì thì cứ thẳng thắn nói với mình, đừng ngại ngùng, người anh em này không cười nhạo cậu đâu