ng.
Anh Ngôn dắt chiếc Sh qua chỗ tôi,giúp tôi đội mũ bảo hiểm vào gọng gàng chắc chắn mới phóng xe đến một quán đồ ăn nhanh.
_KFC của em này.
_Oa…cảm ơn…nhưng ,em không cần đâu – là con gái,phải lễ nghi rõ ràng hơn nữa không có công không hưởng lộc.Món gà này tôi chẳng thể trả nổi.
-Ăn đi,anh mời..bữa sau mời anh bữa kem là được – anh ấy cười đến nỗi cả đôi mắt chỉ còn là một đường chỉ dài.
_Cảm ơn anh – tôi đón lấy từ tay anh Ngôn món gà rán tuyệt hảo kia,tự mình thấy vui sướng trong lòng.
_Ăn đi chứ..
Hai chúng tôi ngồi ăn nhưng thực ra đều là tôi ăn anh ấy nhìn.Ngon tuyệt,vừa giòn vừa béo,tan ngay trong miệng.Gà rán quả là có hương vị.
Tôi cảm nhận lúc này anh Ngôn rất thân tình,như một người anh trai mà tôi luôn mong muốn có được vậy.
Nếu anh Ngôn là anh trai tôi,ắt hẳn cuộc sống của tôi sẽ tuyệt vời biết bao.Không những được anh trai quan tâm còn có thể được mấy bà chị tăm tia anh mình săn sóc,so wonderful!!!.
anh ấy đưa tôi về trên con Sh nhanh nhạy của mình.Tôi ngồi sau thoải mái duỗi người đón nắng.Bây giờ không ghét nắng lắm,còn thấy vui nữa.
_Cảm ơn anh – tôi tạm biệt anh Ngôn ở đầu ngõ và tự mình cuốc bộ thêm một đoạn.Gọi là để tiêu hóa tốt.
_Ơ..ai vậy.
Tôi thấy một người đứng dựa trước cổng nhà mình,một bóng dáng có phần quen thuộc khi nghiêng người có phần lãng tử nhưng đơn độc quá.Tâm trạng ấy lại trở lại nữa rồi.
Chap 34
_Cậu đi chơi,vui chứ? – giọng điệu này,có chút không quen,đang quan tâm tôi đấy hử?
_vui – không hiểu sao lúc đó tôi lạnh lạnh lùng như vậy,tôi cũng không hiểu bản thân mình muốn gì nữa.
Tôi mở cửa,định bước vào nhưng hắn bỗng nắm lấy tay tôi.
_Chuyện gì vậy? – tôi điềm tĩnh,chính tôi cũng ngạc nhiên khi mình có thể làm vậy.
_Cậu và Vũ Ngôn..là một cặp? – lời nói thốt lên có chút khó khăn.
Không nói gì ,tôi dùng tay mình gỡ tay hắn ra.Bước vào nhà.
Người ta nói,im lặng tức là thừa nhận.Nhưng tôi không thừa nhận.chỉ là lúc đó tôi hơi ích kỉ,muốn trả thù hắn mà thôi.
Tôi vì ai mà ra nông nõi này,hắn lại suốt ngày vui vẻ cùng người khác.Là bạn,chưa bao giờ vượt khỏi giới hạn đó,nhưng tôi cũng thấy bị tổn thương.Tôi thấy mình giống như một cái gì đó đã bị hắn gói lại,cất vào trong rương,chẳng còn quan tâm đến.Thấy đau lòng ghê gớm.
_Tôi thấy Phong,hắn đi cùng Anna,cùng đống hành lí…Họ vẫy tay tạm biệt tôi.
_Phong..đừng đi..đừng đi – tôi cố gắng hét thật to…cố gắng níu giữ hắn lại.
Nhưng không..hắn lên sân bay ..đi rồi..còn nở nụ cười hạnh phúc.
_Không..!!!!
_gì vậy Lan,làm gì mà hét um lên vậy hả?
thì ra là mơ,tôi đã mơ …thật tồi tệ.Mồ hôi cũng rịn ra trên trán.
_Khong có gì đâu mẹ ..- tôi vội đáp lời.
Bật xuống giường,chạy vào toa lét.
Tỉnh ngủ rồi,nằm mơ giữa ban ngày mà đáng sợ quá.
Chiều nay,hẹn hò.
Anh Ngôn đón tôi trước cổng,tôi đã xin phép bỗ mẹ rồi.Cũng muốn ra ngoài thay đổi không khí,có chút gió cho nó mát lành.
Anh ấy dẫn tôi đến một cánh đồng nào đấy.không xa chỗ tôi ở là mấy.Tôi thực thích nơi này.
Thả diều..hô hô,trò này vui à nha.Tôi nhanh chóng tiếp thu cách thả diều,cho nó lượn cao lên trời.
dù cố gắng ,tôi vẫn không thả được như anh Ngôn.Hu hu,không chịu đâu…Tôi dở dọng mếu máo đòi đổi diều,kể ra tôi cũng mặt dày đó chứ.Thả không được thế là đi tranh của người ta..Hô hô,kệ thôi..tôi thích,bữa nay hâm chút chút.
_Fly a kite..- Tôi hét to, diều bay lên trời đi,bay xa vào..thay tao bay thật xa mày nhé.
Ha..vui quá.Thật giống với ngày xưa.Tôi bỗng nhớ ra hình ảnh của mình,với anh bi.Đã tự bao giờ,tôi quên anh Bi đi để thay vào đó là tên Phong đáng ghét kia.
Vì hắn mà buồn,vì hắn mà lo lắng…ôi.Tôi có lỗi với anh Bi quá.
hai chúng tôi ngồi trên cỏ,nhìn về phía xa..
Cánh đồng mênh mông một màu xanh rờn.thật thoải mái biết bao.
_Ngọc Lan…
Dạo này có mấy bài kiểm tra nên không post đều được,mn thông cảm.
Chap 35
_Gì vậy Ngôn đại ca- tôi cười,quay sang nhìn anh.
Chớp nhoáng,một thứ gì đó mềm mại chạm vào trán tôi…
Tôi mở to hết cỡ đôi mắt như ốc bươu của mình,kinh ngạc …
Một nụ hôn gió…
Định thần một lúc,tôi mới ngượng ngùng quay mặt ra chỗ khác.Nhưng,lần này tim tôi không đập nhanh,không mạnh và không thấy ngọt ngào ,thay vào đó là sự khó hiểu.
Hành động này là có í gì?
_Tại sao anh? – tôi ấp úng nhưng vẫn muốn hỏi cho rõ,bản thân tôi thấy hành động này có chút đùa vui,và cũng không lấy làm thoài mái về điều đó.Tôi chỉ xem Ngôn đại ca là anh trai của mình.Tuy là ngày đầu có chút rung động,cảm mến nhưng cũng chỉ như con gái thấy trai đẹp mà thôi =)).
Anh Ngôn cười,nhìn tôi – nhìn em lúc này,anh nhớ ra một người mà anh quen lúc trước…- anh ấy bắt đầu kể chuyện của mình – ngày xưa ,anh với cô ấy cũng được xem là thanh mai trúc mã ,hai bọn anh rất thân,thường chơi với nhau..ha ha,có lúc,anh nói với cô ấy,rằng lớn lên,anh sẽ lấy cô ấy làm vợ,…tuổi thơ đó,rất vui- tôi nhận ra nét hạnh phúc trên khuôn mặt anh lúc này,- nhưng do một số lí do,anh phải rời xa và hai người mất liên lạc..anh rất nhớ cô ấy.
Và,cô ấy cũng rất đáng yêu,rất dễ thương nhưng cũng yếu đuối nữa…là người mà anh muốn bảo vệ nhất – anh Ngôn kể về người
