trong lòng, một cánh tay vươn qua vây nhốt hông của cô, một cái tay khác giữ chặt cằm của cô. Cố Lạc dùng cánh tay không bị thương cho hắn một kích, Cố Doãn bị đau, nhưng vẫn là không buông tay, khẽ cúi đầu ở bên tai cô: “Em mới cùng hắn ở cùng nhau nán lại bao lâu, cũng biết động thủ với anh?”
“Em cũng không phải là lần đầu tiên cùng anh động thủ.”
Cố Doãn cười cười, “Đúng vậy, em cho tới bây giờ đều không phải là con cừu nhỏ chỉ biết nghe lời, chẳng qua anh chính là thích mạnh mẽ này của em.”
Dứt lời, thô lỗ đẩy cô đến trên giường, thân thể đi theo phủ lên, kéo mở áo cô, lộ ra đường cong phần lưng hoàn mỹ, một tay đè lại đầu của cô, ngón tay ở phía trên miêu tả, sau đó cúi đầu hôn lên.
Vai Cố Lạc vẫn như cũ nằm trong thời kỳ dưỡng bệnh, không thể dùng sức quá mức, khi cô giãy giụa thì Cố Doãn đem cô càng ép vào nệm. Cố Doãn hôn rất nặng, mút đến da cô đều ẩn ẩn đau, Cố Lạc cau mày, cực kỳ chán ghét, rất nhanh nhận ra dục vọng hắn căng phồng.”Cút ngay!”
Cố Doãn mắt điếc tai ngơ, lại dành ra một cái tay cởi đai lưng, kéo ra khóa quần, sau đó đưa tay tìm kiếm dưới váy cô. Cố Lạc phản kháng kịch liệt hơn, “Cố Doãn!”
“Hả?”
“Anh đã nói đời này cũng sẽ không đụng em đấy!”
“Em có bản lãnh hất tay anh, thế nào không nghĩ tới hậu quả?” Hắn từ trong lỗ mũi hừ ra một tiếng, “Anh lại không thể giết em, coi trọng em một lần không tồi.”
Cố Doãn cũng không phải là người có kiên nhẫn, váy vén lên trên, bàn tay trực tiếp bao lại mông vân vê chà xát. Cố Lạc không chịu đi vào khuôn khổ, hít sâu một hơi chuẩn bị dùng sức phản kích, lại nghe Cố Doãn chợt vào lúc này nói một câu:
“Có lẽ sau lần này, anh sẽ đổi ý, không đem em ‘bán’ cho hắn ta.”
Hắn tự giễu, Cố Lạc dừng lại.
“Em không phải là không muốn gả cho Thi Dạ Triêu?”
“. . . . . .”
“Nói thật, Cố Lạc.” Động tác của hắn bắt đầu thay đổi trở nên dịu dàng, trong tròng mắt cụp xuống thoáng qua ảm đạm sâu nặng chưa bao giờ có người gặp qua.”Anh không muốn để em gả cho bất luận kẻ nào, anh chỉ muốn em —— thuộc về anh.”
Cố Lạc cảm thấy rợn cả tóc gáy, lúc cô lần đầu tiên nghe Cố Doãn nói những lời này, bị hắn cởi quần áo cột vào giường, ở sau lưng cô xăm một hình vẽ. Cái loại đau đớn đó giống như cắt xương khoét thịt, lúc đó cô cho là lần đầu tiên mới chịu đựng đau như vậy.
. . . . . .
Thân thể cô cứng ngắc như vậy, Cố Doãn câu hạ khóe môi, kéo xuống quần lót của cô.”Như thế nào? Anh biết rõ em không muốn làm chị dâu Thi Dạ Diễm, hiện tại cho em cơ hội này.”
Cố Lạc cắn môi, tay nắm lấy ga giường, không dám tùy tiện kích thích người đàn ông đã bùng phát dục vọng: “Đừng đến đây, trước đây anh không phải là từng chê em bẩn, nếu không làm sao nhịn tới hôm nay.”
“Anh cũng vậy cảm giác mình có thể nhịn, nếu không Thi Dạ Diễm sớm nên chết một vạn lần.” Cố Doãn cúi đầu, cắn bả vai bị thương kia, ác liệt đâm ngực cô: “Nhưng anh cảm thấy em càng có thể nhịn, hắn ta đến bây giờ cũng không biết hắn ta là người đàn ông đầu tiên ư? Lạc, em có cảm thấy thích đáng hay không khi việc đầu tiên không phải giúp hắn ta Đông Sơn tái khởi, mà là giúp hắn ta lấy được Du Nguyệt Như, em một bước sai, từng bước sai, mất đi cơ hội quý báu nhất.”
Chương 26
Thời điểm Cố Lạc xác nhận Cố Doãn đối với mình có lòng riêng là lúc cô mới mười mấy tuổi.
Cô không phải là con gái ruột Cố Bạch Bùi ở Cố Gia cũng không phải bí mật, nhưng chuyện này cũng không hề ảnh hưởng cái gì, Cố Bạch Bùi cưng chiều cô, Cố Doãn cưng chiều cô hơn. Trong mắt tất cả mọi người, Cố Lạc từ đầu đến cuối đều là đứa bé Cố gia, cô là hòn ngọc quý trên tay Cố Bạch Bùi, là tiểu cô nương đi theo phía sau Cố Doãn được cưng chiều mà không kiêu.
Ban đêm lúc không có người, Cố Lạc thỉnh thoảng cũng sẽ ảo tưởng cha đẻ mẹ đẻ mình một chút sẽ là hạng người gì, nhưng là không hơn, trời cao nếu an bài cô đi tới Cố Gia liền nhất định có đạo lý của ông ấy.
Theo ý cô, “Sinh” , là bản năng đầu tiên của mỗi người đi tới trên đời này, là chuyện quan trọng nhất ở trên đời này, cũng là ân lớn nhất cha mẹ cho con cái trong cuộc đời này. Nếu không phải cha con Cố gia động lòng trắc ẩn, kết quả của cô nhất định là khi còn chưa biết cái thế giới này thì trước cũng đã vội vã từ biệt.
Cha con Cố gia nguyện ý lúc cô trở thành cô nhi cho cô một nhà, một nơi dựa vào, một cơ hội sống lần nữa cũng lớn lên, đối với lần này Cố Lạc vẫn luôn là tâm tồn cảm kích.
Nhưng tất cả những thứ tốt đẹp này, về sau cũng từ từ thay đổi bộ dáng.
Sự nghiệp Cố Bạch Bùi như mặt trời ban trưa, mọi chuyện ở trên mặt bàn cũng không chỗ kiêng dè ở trước mặt cô, trước mười tuổi tất cả kiến thức của cô chính là một mặt trong cuộc sống tốt đẹp này, sau mười tuổi mới bắt đầu hiểu rõ ngày trước không biết mặt khác của thực tế, một đứa bé thuộc về Cố gia phải hiểu thế giới, vũ khí cùng ích lợi tiền bạc.
Quân hỏa (súng ống đạn dược) vũ khí Cố Lạc tiếp xúc rất sớm, nhưng đối với khái niệm chân chính của nó vẫn đều là mơ hồ, chỉ biết là đó là thứ Cố Gia dùng để kiếm tiền.
Cho đến sinh nhật mười tuổi năm ấy, Cố Doãn ngày đó gạt bỏ tất cả chương trình trong ngày an bài đặc biệ
