ư gọi hắn đi họp hội nghị,hắn không thể làm gì khác hơn là buông tha.
Quả nhiên Hứa Lưu Liễm mới kết thúc trò chuyện với Trần Thanh Sở ,thì thấy Hạ Vi Lương vừa lúc gửi tin qua ,
“Nói một chút cậu tại sao online?”
Thói quen cô ban ngày luôn bận rộn,lời nói bây giờ làm cô buồn bực,Hứa Lưu Liễm cắn miếng gừng hữu khí vô lực đáp lại cô hai chữ,
“Đau răng. . . . . .”
Hạ Vi Lương lại gửi tiếp,
“Emma, lão Lục nhà cậu đâu?”
“Đi làm!”
Cô tiếp tục trả lời đơn giản, Hạ Vi Lương tức giận,
“Này là hắn quá không đúng rồi,răng khôn của cậu nhiễm trùng đúng không? Cơ hội biểu hiện lớn như vậy mà hắn lại đi làm, thật là quá để cho chị đây thất vọng!”
Hứa Lưu Liễm sắp hộc máu,
“Nếu hắn ở đây mới tiêu!”
Cô không có cách nào tưởng tượng thời điểm cô đau đến chết đi sống lại hắn ở bên người quan tâm sẽ có cảm giác gì,vậy cũng quá chật vật đi. Đang lúc suy nghĩ điện thoại hắn đã gọi đến,cô tức giận đón điện thoại trong lòng nghĩ,tại sao lúc cô không muốn nói chuyện nhất ai cũng gọi điện thoại đến, có phải chủ tâm làm cho cô đau hay không?
“Đau răng khá hơn chút nào không?”
Hắn cúi đầu thanh âm theo ống nghe truyền vào trong tai,cô đau đến nắm điện thoại di động ngã xuống giường hừ hừ,
“Không sao. . . . . .”
Cô mạnh miệng như cũ không chịu để cho hắn biết mình yếu ớt.
“Không gì. . . . . .”
Cô hít một ngụm khí lạnh từ chối,nghĩ thầm ngàn vạn đừng trở về. Đang suy nghĩ thì hắn lại nói,
“Lưu Liễm,đau thì đi bán sĩ,em là cô bé,thỉnh thoảng làm nũng yếu ớt một chút cũng không có gì mất mặt !”
Cô giống như bị hắn nhìn thấu,có chút lung túng vội vàng nói,
“Em rất khỏe, không có chuyện gì em cúp trước!”
Mới vừa cúp điện thoại Tần tỷ liền gõ cửa gọi cô xuống ăn cơm trưa,nên cô vội vã tạm biệt với Hạ Vi Lương đi xuống lầy,thật ra thì cô một chút muốn ăn cũng không có, lúc ăn cơm miệng có chút mở không ra,lúc nuốt xuống lại càng đau đớn,cô không ăn nhiều uống một chút cháo,ăn một chút đồ ăn mềm rồi lên lầu.
Uống thuốc tiêu viêm xong cô mơ mơ màng màng ngủ một lát,sau khi tỉnh lại cảm thấy gương mặt vô cùng khó chịu,cô vọt tới phòng rửa tay nhìn xem,quả đúng nửa bên mặt kia sưng phồng lên như nữa cái bánh bao vậy,cô cả kinh đứng ở nơi đó nhìn chằm chằm mặt mình hồi lâu chưa thể định thần.
Ngoài cửa có tiếng vang truyền đến,cô kinh ngạc quay đầu lại thấy hắn đẩy ra cửa phòng rửa tay đi đến,cô chẳng quan tâm đau đớn hét lên một tiếng, tiến lên đóng lại cửa phòng rửa tay để hắn ngoài cửa.
Chương 97: Làm Bạn Tri Kỷ
Lục Chu Việt bị hành động đột ngột của cô dọa sợ hết hồn,bất quá tuy bị cách ở ngoài cửa phòng rửa tay,nhưng vừa rồi mắt hắn phát hiện nửa bên mặt cô không phù hợp,liền cau mày đi đến gõ cửa,
“Lưu Liễm,mặt em có chuyện gì?”
Nghe Tần tỷ nói cô hôm nay không có ra ngoài,buổi trưa dường như cũng không ăn cơm,hắn nhanh kết thúc công việc vội vàng chạy trở lại.
Hứa Lưu Liễm bụm mặt núp trong phòng rửa tay phiền não đi tới đi lui,nghe hắn hỏi như vậy cô thật muốn ngất,hỏi mặt cô tại sao à,nhất định nhìn thấy khác thường,chết tiệt hắn sớm không trở lại muộn không trở lại hết lần này tới lần khác trở lại đúng lúc này,hắn trở lại muộn một lát thì cô có thể trốn đến trường học rồi.
Cô ảo não đi đến trước gương,tiếp theo lắc lắc đầu đặt mông ngồi trên bồn cầu,toàn bộ đều bị hủy a ,đối với người từ trước đến giờ cực kỳ chú trọng hình tượng như cô mà nói quả thực là đả kích quả lớn,chính cô nhìn cũng cảm thấy kinh hãi không có cách nào gặp người,huống chi là hắn.
Cô xem hắn như người ngoài,hắn còn thấy dáng vẻ ngốc này của cô.Dáng vẻ như vậy. . . . . . Cô thử nghĩ thôi đã cảm thấy thật tệ,đều này rất tổn hại hình tượng của cô! Bởi vì không yêu cho nên luôn luôn xem hắn như người ngoài, cho dù bọn họ đã có quan hệ vượt trên thân mật.
“Lưu Liễm? Em rốt cuộc bị gì vậy? Mở cửa ra cho anh xem!”
Thanh âm của hắn tiếp tục vang lên phía ngoài,cô cảm thấy vô cùng buồn chán,nơi đó hàm răng lại đau ,đau đến lỗ tai lan tràn đến huyệt Thái Dương.
“Hứa Lưu Liễm!”
Hắn hô to một tiếng tên của cô,cô trong lòng biết tránh không khỏi liền bụm mặt kiên trì đứng dậy đi ra ngoài.
Cô nhớ tới không biết nơi nào đã từng gặp một câu nói,nói là diện mạo cô gái nào đó lộ ra ở trước mặt người đàn ông,ngoại trừ gả cho hắn thì chỉ có thể giết hắn.
Vừa lúc phù hợp tình trạng lúc này của cô, ảo não đặc biệt mong muốn giết người, sau cô lại nghĩ nếu cô đã lấy hắn thì cũng không cần phải giết hắn.
Mở cửa đi ra ngoài,hắn trầm mặt đưa tay kéo bàn tay đang bụm mặt cô,khi nhìn đến nửa bên mặt cô sưng lên,hắn tức giận ném cho cô hai chữ,
“Ẩu tả!”
Sau đó liền nắm tay cô ra ngoài,cô vừa không dám há to mồm nói chuyện lớn tiếng,đành đi phía sau hắn hừ hừ ,
“Em không muốn đi bệnh viện!”
Hắn quay đầu lại hung hăng trừng cô,
“Mặt sưng thành như vậy em còn không muốn đi bệnh viện!”
Cô bị hắn trừng có chút sợ hãi,cúi đầu lầm bầm ,
“Đi bệnh viện cũng vô dụng. . . . . .”
Nhưng cô biết tư vị đau răng này,không có thuốc trị, cần phải chịu đựng cho cơn đau qua đi mới có thể tốt.
Cuối cùng kết quả cô vẫn bị hắn nhét vào trong xe chở đi bệnh viện,lão
