Polly po-cket
Lão sư! Buông tha tôi đi

Lão sư! Buông tha tôi đi

Tác giả: Uyển Chuyển Lam

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213284

Bình chọn: 9.5.00/10/1328 lượt.

hỉ thấy hắn trầm mặt đứng ở bên cạnh bàn đưa tay về phía cô ,rõ ràng muốn cô giao ra sách.

Cô nghe thanh âm sắp khóc của Hạ Vi Lương phía sau , “Đừng cho đừng cho, ngàn vạn đừng cho!”

Cho nên cô tỏ vẻ không thấy cái tay hắn đưa đến,như không có việc gì quay đầu lại,lấy ra sách giáo khoa mở bài mới.

“Hứa —— Lưu —— Liễm!”

Thanh âm tức giận của hắn truyền đến, vì cô dám không để ý hắn.

Cô bỗng nhiên muốn đùa một chút, hắn từ trước đến giờ bình tĩnh ưu nhã thấy sách này sẽ có phản ứng gì,cho nên đã lấy sách từ trong học bàn ra,bình tĩnh đứng dậy hai tay đưa cho hắn, sau đó đứng ở đằng kia nhìn chằm chằm phản ứng của hắn,cũng không quản Hạ Vi Lương phía sau thoáng cái đập đầu vào trên bàn.

Cô đột nhiên nghe lời khiến hắn có chút kinh ngạc,nhận lấy sách sau đầu tiên là tinh tế đánh giá cô một cái, lúc này mới cúi đầu nhìn lại, vừa nhìn không cần gấp gáp, chỉ thấy khuôn mặt anh tuấn trước mặt nhất thời thiên biến vạn hóa,thậm chí ánh mắt cô còn phát hiện trên mặt hắn có chút đỏ.

Hắn đỏ mặt! Phát hiện này làm cho cô vội vàng cúi đầu gắt gao ngó chừng mặt bàn học,hai tay buông xuống bấm mạnh trên đùi để nhịn cười.

Bất quá dáng vẻ cô không sao cả lại làm cho Lục Chu Việt lửa giận ngút trời,,trong giời học đọc sách bị Lão sư bắt được còn mặt không đổi sắc tim không nhảy, nhất là còn nhìn sách H,hay là cao H kia, ngay cả người kinh nghiệm như hắn nhìn cũng ngăn không được đỏ mặt tim đập .

Miêu tả tỉ mỉ như vậy,tiếng nói thô tục,hắn nhớ tới chút ít lời trong sách giận đến tay run rẩy, bốp một tiếng khép sách lại nhìn cô rống,

“Em theo thầy đến phòng làm việc !”

Cô đã sớm chuẩn bị bị hắn giáo huấn,bình tĩnh kéo ghế đi ra ngoài,hắn đi được một bước quay đầu lại hung hăng rống lên một tiếng,

“Còn em nữa!”

Lời này hướng về phía Hạ Vi Lương, Hạ Vi Lương khóc không ra nước mắt đứng dậy cúi đầu đi với cô ra ngoài.

Lục Chu Việt sở dĩ gọi Hạ Vi Lương là bởi vì hắn biết sách này nhất định là Hạ Vi Lương đưa cô ,quan trọng là hắn sợ mình giờ phút này bị cuốn sách kia thiêu đốt thân, nếu chỉ có một mình chung đụng với cô,hắn sợ mình có khống chế không được. . . . . . muốn cô.

Hứa Lưu Liễm và Hạ Vi Lương mới vừa bước vào phòng làm việc của hắn, quyển sách kia liền hung hăng nện vào dưới lòng bàn chân hai cô, Hạ Vi Lương đứng tại chỗ bị dọa sợ đến hoa dung thất sắc nắm tay cô,vẻ mặt cô bình tĩnh.

Hmm, hắn ở trong mắt Hạ Vi Lương thủy chung là người trầm ổn cơ trí, bất quá cô đã quen hắn nóng giận, cho nên cô đã quen với việc hắn nổi giận.

“Sách mướn ở chổ nào?”

Hắn mặt lạnh ngồi ở chỗ đó giận giữ hỏi, Hạ Vi Lương khua lên dũng khí mới nơm nớp lo sợ phun ra mấy chữ,

“Mướn ở cửa hàng trước trường học, mướn tới. . . . . .”

Hắn sau khi nghe đôi môi đẹp mím thật chặc,cũng không nói chuyện ánh mắt lạnh băng ngó chừng hai cô, Hạ Vi Lương trong lòng run sợ thấp thỏm lo âu,nhưng cô thủy chung đứng thẳng sống lưng mặt không chút thay đổi đứng ở nơi đó nhìn hắn tức giận, nhìn hắn táo bạo, bình tĩnh giằng co với ánh mắt lạnh lẽo của hắn, sau đó hài lòng thấy lửa giận trong mắt hắn,bắt đầu từ khi đó cô biết làm sao chọc giận hắn.

Hắn nhìn chằm chằm các cô hồi lâu, chợt lấy điện thoại di động ra gọi một cú điện thoại,

“Sunny,mua lại tất cả tiệm sách trước cửa trường học, toàn bộ sách bên trong đổi thành sách ôn thi!”

Quả nhiên người kia tựa hồ đang hỏi tại sao, hắn không nhịn được trả lời,

“Đừng hỏi tại sao, bảo cô mua thì cô cứ mua là được!”

Hắn nói xong liền cúp điện thoại di động vứt qua một bên, vẻ mặt cô cuối cùng có chút biểu tình,đáy mắt tràn đầy kinh ngạc nhìn hắn,cô không nghĩ tới hắn làm như vậy, còn mua tất cả cửa hàng sách quanh trường học cô?

Còn lại Hạ Vi Lương hoàn toàn xốc xếch ,những tiệm sách nhỏ kia là mạng của cô,cô mỗi ngày tận sức nghiên cứu những thứ Tiểu Ngôn kia để chuẩn bị sau này làm nhà văn của mình, hôm nay bị hắn toàn bộ sửa đổi. . . . . .

Hạ Vi Lương khoa trương tựa đầu lên vai cô nhỏ giọng kêu rên,

“Lưu Liễm Lưu Liễm, lòng tớ đau quá, xong,bệnh tim của tớ muốn phát tán. . . . . .”

Kết quả cuối cùng , hắn nổi giận cuồng huấn hai người bọn họ một bữa, giáo huấn đến hai cô mặt xám mày tro, ngay cả sức tiếp nhận mạnh như vậy cô đến cuối cùng cũng thiếu chút nữa hỏng mất, sau khi đi ra cho tới bây giờ lại bị chảy Hạ Vi Lương máu không đổ lệ khóc, lôi kéo cô nước mắt nước mũi lên án,

“Ôi,tớ thật không nghĩ tới Lục lão sư là một người khủng bố như vậy ,đây quả thực là người đàn ông tàn nhẫn,bị hắn giáo huấn tớ rất muốn chết tâm!”

Cô cũng tức giận trong lòng oán thầm, ừ, quả thật nói lời ác độc bụng đen,trong quá trình giáo huấn các cô không nói một lời thô tục, nhưng mỗi câu mỗi chữ đều làm cô hận không thể chui vào đất.Lão nam nhân ác độc !

*

Thấy cô lúng túng, hắn nghiêng đầu hôn lên vành tai cô,

“Nghĩ tới?”

Hứa Lưu Liễm cảm thấy lúng túng,khi đó xem không có cảm giác gì,hôm nay trước mặt người đàn ông này trong mắt tất cả đều là tình.Hơi thở dục vọng,bàn tay phủ lên ngực cô không biết lúc nào đã cởi nút áo lót của cô,bàn tay nóng hổi phủ lên da thịt mềm mại xoa nắn,hắn thậm chí còn hôn