yêu cầu nghiêm khắc. Nếu không tại sao hắn vừa đụng vào cô liền bài xích né tránh? Ngay trước đó ngay cả hắn dò hỏi cô cũng phản ứng như vậy,hôm nay chẳng qua đụng một chút đã không chịu nổi?
Hắn vừa nói như vậy,Hứa Lưu Liễm đang đau long bất an chợt ngẩng đầu lên nhìn hắn,trong mắt tất cả đều là kinh ngạc,hắn tại sao biết? Chẳng lẽ lại là lời đồn truyền tới trong tai hắn?
Hắn giống như nhìn thấu nghi ngờ trong mắt cô, lạnh lùng cười một tiếng,
“Vừa nghĩ người trong lòng mình vừa làm việc,cũng khó trách lại làm sai nhiều vậy!”
Chuyện như vậy hắn còn cần người khác nói cho mình biết sao? Chính hắn cũng tự đoán được,theo hắn điều tra thì ra người tên là Phương Đông Thần ở trung học đệ nhị cấp thời đã có ý với cô,hôm nay vừa vặn gặp cô,nhất định sẽ một lần nữa theo đuổi cô,mà trước khi hắn theo đuổi cô đương nhiên hắn cần phải sẽ hỏi tình trạng hiện tại của cô và cùng Trần Thanh Sở,dù sao trước kia chuyện cô và Trần Thanh Sở là một đôi tất cả mọi người đều biết.
Hắn dùng ngôn ngữ giễu cợt,giọng nói hờ hững khiến Hứa Lưu Liễm nghe trong lòng rất khó chịu,nhưng cô không định giải thích cho mình,dù sao là cô làm sai công việc trước,cô thừa nhận buổi trưa khi Phương Đông Thần hỏi đến Trần Thanh Sở quả thật ảnh hưởng tới tâm trạng cô,nhưng cô quả thật không nên đem tình cảm cá nhân xen lẫn công việc.
Cô một mực trầm mặc để cho Lục Chu Việt cảm giác mình bị từng quyền đánh vào trên hông,úc khí ngay ngực không có tiêu tán ngược lại tích góp từng tí nhiều hơn, bởi vì cô trầm mặc chẳng khác nào chấp nhận lời hắn nói là đúng,chẳng khác chấp nhận đúng là Trần Thanh Sở ảnh hưởng tới tâm trạng cô!
Hắn bỗng nhiên đứng dậy một tay lấy phần văn kiện vứt xuống mặt cô, hung hăng nói,
“Lấy về làm một lần nữa! Trước khi tan việc tôi muốn thấy!”
Bốp một tiếng vật nặng rơi xuống đất tiếng động lớn kích thích thần kinh yếu ớt của Hứa Lưu Liễm,cô cảm thấy đầu mũi đau xót nước mắt thiếu chút nữa rớt xuống, nhưng cô gắt gao nhịn xuống không để giọt nước mắt kia trợt xuống ,sau đó xoay người lại nhặt những văn kiện kia,cô có tư cách gì khóc? Hiện tại tất cả đều là cô tự làm tự chịu!
Ai bảo cô để Trần Thanh Sở ảnh hưởng đến tư tửng mình,ai bảo cô không có một chút đạo đức nghề nghiệp,đem tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến công việc ? Nhưng mặc dù mình tự nói với mình là cô sai trước, nhưng vẫn bị thái độ lạnh lùng của hắn tổn thương đau đớn không thôi.
Cô nhặt lên mấy phần văn kiện lung tung ôm vào lòng vội vã chạy khỏi phòng làm việc của hắn,nếu không cô sợ mình thật có khóc lên.
Song,vừa ra khỏi phòng làm việc hắn,nước mắt vẫn không nén được chảy xuống,Lâm San Ni vừa lúc đi ra gặp cô như vậy vội vàng chạy tới ân cần hỏi cô,
“Lưu Liễm,tại sao khóc?”
Nước mắt cô rơi càng nhiều hơn,cô lau nước mắt ràn rụa chật vật nói với Lâm San Ni,
“Em không sao,em đi làm việc trước!”
Sau đó liền ôm văn kiện chạy vào phòng làm việc của mình.
Lâm San Ni nhìn bóng lưng của cô thở dài, hai người bọn họ rốt cuộc đến lúc nào mới có thể đơm hoa kết trái đây?
Hứa Lưu Liễm trở về phòng làm việc sau chẳng quan tâm đau buồn lại bắt đầu làm phần thiết kế bị hắn nói sai,bởi vì hắn nói trước khi tan sở muốn nhìn thấy, hiện tại đến tan sở đã không còn bao nhiêu thời gian.
Nhưng cô dù liều mạng thế nào lúc tan việc cô vẫn chưa làm xong,đang định gọi điện thoại nói hắn cho cô ở lại làm thêm giờ bỗng nhiên lại nhận được điện thoại của hắn,giọng nói máy móc như cũ,
“Hứa thư ký,chuẩn bị một chút,buổi tối theo tôi cùng khách hàng đi dùng cơm!”
Cô nhìn phần tài liệu mình chưa làm xong,khó xử nói,
“Nhưng phần thiết kế em vẫn chưa làm xong. . . . . .”
“Vậy thì chờ sau khi cùng khách dùng cơm xong rồi trở về tiếp tục làm thêm giờ!”
Thanh âm của hắn không có một tia đồng tình cùng thương tiếc,cô chỉ cảm thấy trong long đau nhói,sau đó thoáng cái ngậm miệng thật chặc,hắn thì hừ lạnh một tiếng cúp điện thoại.
Trong phòng làm việc,Lục Chu Việt cúp điện thoại sau rút ra một điếu thuốc châm lên,tựa tại bên cửa sổ từng ngụm từng ngụm hút,trong sương khói lượn lờ đường viền mặt nghiêng của hắn vẫn trống rỗng và âm u.
Thật ra thì ở vị trí hắn bây giờ cơ hồ mỗi ngày đều có xã giao,làm thư ký của hắn cô đáng lý phải cùng hắn tham gia ,nhưng trong lòng hắn không muốn để cho cô bị những thứ kia ô nhiễm độc hại,cho nên hắn chẳng bao giờ đưa cô đi .
Hắn thậm chí không ngừng thoái thác những buổi xã giao kia,chỉ vì buổi tối có thể cùng cô ở nhà ăn cơm tối. Về phần làm thêm giờ,kể từ khi cô tới đây thì càng không có, mỗi ngày đều muốn về sớm nhìn thấy cô.
Trước kia hắn thường liều mạng thức đêm làm thêm giờ,chẳng qua muốn dùng công việc để đền bù đau đớn không có được cô,hôm nay cô đã đến Thân Viễn làm thì hắn lại không muốn cô mệt mỏi làm thêm.
Nhưng nhớ tới buổi chiều cô bởi vì Trần Thanh Sở mà tâm trạng rối bời không yên,nhớ tới cô bài xích hắn,hắn liền hận cô đến nghiến răng dương,hắn thật rất muốn để cho người không tim không phổi như cô nếm thử cái gì gọi là đau,cái gì gọi là tuyệt vọng,cho nên hắn lạnh lùng mắng cô,còn cô đi xã giao với hắn!
Sau khi tan việc H