Ông trời ơi! Này nếu như bây giờ trên mặt đất có một cái hố, nàng nguyện không chút do dự mà chui vào. Nàng thế nào mà lại ở trước mặt kẻ không có tình yêu này, cho hắn thấy bộ dáng như vậy. Vì muốn di chuyển sự chú ý của mọi người, nàng cố lấy dũng khí hướng cha hỏi: “Có, có chuyện gì ạh?” Thanh âm nhỏ như muỗi kêu vo ve, sợ làm cho cha thêm giận.Hướng Vân Đào khẽ hừ một tiếng, cũng không trả lời vấn đề của nàng, chỉ hé ra khuôn mặt tươi cười hướng lăng chấn vũ hỏi: “Lăng thiếu gia, cậu cảm thấy đề nghị này như thế nào?”Lăng Chấn Vũ trầm ngâm một lúc lâu, hai trong mắt sâu u hắc không lường được, hơi hơi nheo lại đánh giá Hướng Hải Lam. Nàng cũng không thích hợp diễn vai phu nhân chủ tịch Lăng Thị, nàng có vẻ quá mức trĩ nộn mà vô tà, cô gái như vậy còn khiến hắn phải hao phí tâm tư đi chỉ dạy, huấn luyện nàng! Lúc trước hắn muốn tìm một người con gái thành thục mà có gia thế, bởi vì như vật có thể bớt đi cho hắn khá nhiều phiền toái. Nhưng hắn đã không còn lựa chọn. Hắn sắp quá ba mươi tuổi rồi, nếu trước ba mươi tuổi mà hắn chưa lập gia đình, người cha đáng giận của hắn kia sẽ lập tức đem quyền kế thừa của hắn hủy bỏ. Đây là lần cuối cùng cha khống chế hắn, Lăng Chấn Vũ tận đáy lòng âm thầm thề, vô luận như thế nào, hắn tuyệt không thể để cho công sức của mình vì Lăng Thị bao năm khổ tâm kinh doanh, thành tựu cùng thành quả rất nhiều kia chắp tay tặng cho người khác được!Lăng Chấn Vũ không tự giác được, bạc môi nhếch, đôi mắt thâm hiển lộ vẻ lạnh lẽo phẫn hận khẽ híp lại, lấy được quyền thừa kế Lăng thị đối với hắn cùng mẹ có ý nghĩa rất lớn, bởi vậy, hắn phải cưới ai cũng không khác biệt. Hết sức chậm rãi, hắn lộ ra một ý cười tà nịnh mà thâm trầm khó đoán—“Ta nhận lời, nhưng còn không biết ý của tiểu thư như thế nào?” Hắn khinh miêu đạm tả*- nhẹ nhàng nói bâng quơ, nhếch mi nhìn Hướng Hải Lam, nếu hắn đoán đúng thì, cô gái nhỏ đơn thuần này chắc còn chưa biết chính mình bị cha đem bán đi mất. (*khinh miêu đạm tả: ý chỉ Vũ ca trả lời xuề xòa cho xong chuyện.)Quả nhiên, Hướng Vân Đào một bộ chuyên quyền uy nghiêm cất cao giọng nói: “Hải Lam là con gái của ta, ta muốn gả nàng cho ai thì liền gả cho người đó, nàng không có ý kiến gì hết.”Câu nói này làm cho người nguyên bản đang cúi đầu, vân vê mấy ngón tay – Hướng Hải Lam vội ngẩng mặt, mở to mắt, cái miệng nhỏ nhắn đỏ bừng vì kinh ngạc quá độ mà khẽ nhếch lên.“Này….Đây là chuyện gì vậy, con phải gả cho ai?” Hướng Hải Lam vội hỏi han, con ngươi thanh tú thuần mĩ như nai nhỏ hết sức bất an nhìn gương mặt lãnh ngạnh uy nghiêm của cha mình.“Ngươi gặp vận tốt rồi, thay thế Lệ Vi gả cho Lăng Chấn Vũ, còn không mau cám ơn cha ngươi đi.” Nói chuyện chính là Phan Phượng Khanh, ngôn ngữ bình thản không dấu chút ghen tị. (Momo: bà muốn phi công trẻ lái máy bay bà già ah, hơ hơ, tiếc quá, Vũ ca hem có hứng thú thế đâu^^)“Gả cho hắn?” Hướng Hải Lam kinh hô, trừng lớn đôi mắt nhìn Lăng Chấn Vũ. “Con không cần”. Nàng theo bản năng vội từ chối.Câu trả lời của nàng làm ọi người ở đây không khỏi ngạc nhiên sửng sốt một hồi, Lăng Chấn Vũ cũng không ngoại lệ. Nhiều người đàn bà còn đang tranh nhau ngồi trên vị trí phu nhân chủ tịch Lăng thị, được hưởng vinh hoa phú quý khôn cùng, hơn nữa hắn diện mạo xuất sắc anh tuấn như vậy, xem chừng đã đủ thỏa mãn hư vinh của nữ nhân, cuộc sống quá sung túc lại đầy đủ, vậy mà người con gái trước mắt này lại ngang nhiên cự tuyệt? Thật sự là ngạc nhiên thú bị. Lăng Chấn Vũ thần giác chợt gợi lên một mạt tràn ngập hưng vị ý cười, nhưng cũng không lên tiếng, tự nhiên sẽ có người ra mặt giải quyết việc này.“Người có gan lớn lắm, nhà này khi nào thì đến phiên ngươi làm chủ. Đem ngươi gả cho Lăng tiên sinh đã là phúc khí của trời, ngươi dám nói không!” Hướng Vân Đào trầm thanh quát.Hướng Hải Lam ủy khuất muốn mở miệng, tuy nhiên lại sợ hãi quyền uy của cha, nhưng nàng thật sự tâm không hề cam nha! “Gả cho hắn có cái gì tốt? Nếu hắn thật sự tốt như trong lời nói, chị Lệ Vi vì cái gì mà phải trốn hôn? Hắn chẳng lẽ có tật xấu không muốn người ta biết(có tật giật mình)?” Nàng không biết chết sống vẫn thì thào, thanh âm tuy thấp nhưng vẫn đủ ỗi người ở đây đều nghe được rõ ràng.Hướng Vân Đào mặt trắng bệch ra, đứa con gái này ăn nói vậy làm cho hắn một phen đổ mồ hôi lạnh. “Ngươi câm miệng cho ta!” Hắn vội vàng thô thanh quát, một bên khẽ liếc biểu tình của Lăng Chấn Vũ, đã thấy hắn trên mặt mang theo một nụ cười vô ý, không có chút tức giận, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.“Tóm lại, việc này không cho ngươi định đoạt, ngươi thế nào cũng phải gả cho Lăng tiên sinh. Chúng ta cần đền bù như thế, không thể để Lăng tiên sinh trở thành kẻ bị người khác chê cười được.” Hướng Vân đào thanh thanh yết hầu, nghiêm trang, đường hoàng nói tiếp. “Hôn lễ một tháng sau cử hành, trong khoảng thời gian này, ngươi phải chuẩn bị thật tốt cho ta!”Tuyên bố của Hướng Vân Đào giống như một sét đánh tới Hướng Hải lam, làm cho nàng kinh ngạc đến độ thốt không nên lời. Nàng không nghĩ tới chính mình bị cha như vậy đối xử tàn nhẫn vô tình, một chút cũng không để ý tới