guyên Phi Ngư gầy gò xanh xao đang rất nôn nóng trước mặt, nói: “Cô chỉ hơi thiếu máu chút thôi, về nhà phải bồi bổ nhiều hơn.”
“Cháu không mang thai sao?”, Nguyên Phi Ngư căng thẳng tay bấu chặt vào chiếc túi, người nghiêng hẳn về phía trước.
“Thế là cô muốn có thai hay là không muốn có thai?” Bác sĩ đẩy cao gọng kính, từ từ ngồi thẳng lên, không hiểu ý trong câu hỏi của Nguyên Phi Ngư.
Nguyên Phi Ngư cúi thấp đầu, nói lí nhí trả lời: “Cháu muốn có thai, cháu muốn có một đứa con.” Có lẽ đây là sợi dây liên hệ cuối cùng giữa cô và Quan Nhã Dương, cô không muốn bỏ qua cơ hội này.
“Thật xin lỗi.” Bác sĩ vỗ vỗ bờ vai của Nguyên Phi Ngư, thở dài: “Cô hãy còn trẻ, còn rất nhiều cơ hội. Nhưng tôi khuyên cô, nên ăn uống bồi bổ và nghỉ ngơi để hồi phục lại sức khỏe. Cơ địa người cô vốn nghiêng về tính lạnh, bình thường vốn đã rất khó mang thai. Kể cả có thai thì khả năng sảy thai cũng rất lớn. Cho nên, vì đứa con mà cô mong muốn trong tương lai, trước tiên cô hãy chăm sóc thật tốt cho bản thân mình đi đã.”
“Cám ơn.” Nguyên Phi Ngư gật đầu, từ từ đứng lên.
Ra khỏi bệnh viện, mưa tuy đã ngớt đi nhiều nhưng người đi đường vẫn mau mau chóng chóng đi về nhà với tâm lý sợ hãi. Nhiều trục đường vẫn ngập trong nước nên nhiều chuyến xe bus đã ngừng hoạt động. Nguyên Phi Ngư chỉ còn cách đứng che ô chờ taxi. Thế nhưng trong điều kiện thời tiết như thế này, ai cũng muốn về nhà cho thật nhanh, khách đi xe taxi cũng đông hơn. Cô đã đứng rất lâu mà vẫn chưa bắt được chiếc taxi nào còn trống. Cô cũng không tỏ ra vội vàng, chỉ đứng đó chờ đợi với dáng vẻ ngơ ngẩn, như một bức tượng lạc giữa dòng người đang tấp nập ngược xuôi, không hề chú ý tới thế giới xung quanh.
Vết thương ở chân cô sớm đã liền da nhưng vào những hôm trời mưa gió âm u, vết thương vẫn rất ngứa. Chỗ ngứa lại ở giữa lòng bàn chân nên cô không thể cúi xuống gãi ngay chốn đông người. Vả lại có gãi cũng không bớt ngứa mà chỉ khiến lòng bàn chân ngứa thêm, càng ngứa lại càng muốn gãi, cứ như vậy mãi.
Đôi khi những nỗi buồn đau trong lòng cũng giống như vậy. Mỗi lần nhớ đến nó, nó lại làm mình đau, càng đau lại càng nhớ đến. Cuối cùng trong lòng chỉ còn lại một nỗi tê tái đến bất tận.
Nhưng rồi cuối cùng Nguyên Phi Ngư vẫn không thể hiểu nổi tại sao ông trời lại có thể tàn nhẫn đến vậy. Cô muốn giữ lại một chút liên hệ với anh cũng không thành. Cô vứt bỏ lòng tự tôn, đổi lấy một đêm hoan lạc. Cô chỉ muốn anh để lại cho cô chút gì đó. Bây giờ thì tất cả đã chẳng còn gì. Cô thường đọc các tiểu thuyết tình cảm, vẫn thấy nam nữ nhân vật chính chỉ ăn nằm với nhau một lần cũng đủ một đứa trẻ ra đời. Cô nghĩ cô cũng có thể làm được như vậy. Nhưng rồi giờ nghĩ lại, đó rốt cuộc cũng chỉ là một sự dối lừa.
Cô đắm mình trong mưa gió, bao ý nghĩ đan xen. Trên đỉnh đầu là tiếng mưa rơi xuống và vỡ tan trên vải ô đang mở căng nghe rào rào, cô càng muốn khóc. Nhưng dường như nước mắt cô đã cạn. Cô đã cố gắng rất lâu nhưng không thể rơi được giọt nước mắt nào.
4.
Cơn bão kéo dài suốt nửa tháng trời cuối cùng cũng đã tan trên thành phố S. Trong thành phố ngổn ngang bao nhiêu đống đổ nát, chẳng còn dấu hiệu của một thành phố xinh đẹp trước đây. Chỉ có bầu trời là trong xanh đến vô tận như vừa trải qua một đợt gột rửa mạnh. Trên trời không một gợn mây, trong xanh tới mức như một quả cầu thủy tinh màu lam ngọc.
Công việc sửa chữa khôi phục lại cơ sở vật chất sau bão được công ty Phong Hoa hoàn thành một cách nhanh chóng. Khi Quan Nhã Dương dọn vào phòng làm việc mới, văn phòng tư vấn Tử Nguyệt cũng đến chúc mừng. Nhưng xem chừng lần ghé thăm này không hề đơn giản.
“Khách khứa gần đây thật là kì lạ. Những người đang ở chỗ tôi lại không muốn đi. Vẫn là phòng làm việc của tổng giám đốc là rộng rãi nhất. Còn chỗ của tôi bây giờ sắp thành cái trại tế bần mất rồi.” Tử Nguyệt đi vòng quanh phòng làm việc của Quan Nhã Dương một rồi dựa vào bàn làm việc của anh bằng dáng vẻ rất thiểu não, mắt không hề chớp, nhìn thẳng vào Quan Nhã Dương đang chăm chú xem những giấy tờ trên mặt bàn. “Này ông anh, hay là ông anh kí giấy cấp cho bọn em thêm phòng làm việc ở ngay sát phòng làm việc của bọn em bây giờ để em phá tường đi thông sang thành một phòng, như thế có phải sẽ rộng rãi hơn chút không?”
“Được thôi.” Quan Nhã Dương đặt tập tài liệu xuống bàn, liếc nhìn Tử Nguyệt rồi nhíu nhíu lông mày. Trong lời nói vẫn mang chút đe dọa: “Chú quay lại Phong Hoa làm tổng giám đốc, muốn bao nhiêu phòng mà chả có.”
“Ông anh ơi, lần này em nói thật đấy, chỗ của em chật chội lắm.” Tử Nguyệt ngồi đối diện với bàn làm việc của Quan Nhã Dương, không dám cười cợt mà lúc này nhìn đến là thảm thương, mệt mỏi: “Em sắp chết mệt rồi đây.”
“Nếu làm bác sĩ tâm lý mà mệt mỏi đến thế thì thà rằng chú đóng cửa phòng khám đi, quay về đây chúng ta bàn giao một chút, để chú làm tổng giám đốc Phong Hoa.” Quan Nhã Dương hai tay đan vào nhau, chống cằm nói lời vô thưởng vô phạt: “Cũng nói với chú là lần này anh nói thật đấy, anh đã nói với bố rồi, tháng sau anh trở về Anh, chỗ này em sẽ tiếp quản. Bố cũng đồng ý rồi đấy.”