nh thuộc về các thiếu nữ bắt đầu bành trướng, ngập tràn trong lồng ngực, tâm trạng cũng theo đó hứng khởi trở lại, trên đường trở lại lớp, bất giác ngân nga lời một bài hát.
“Nguyên Phi Ngư, em đợi chút.”
Trên đường về lớp, cô Lưu chủ nhiệm lớp đã gọi cô lại, ánh mắt kỳ quái đưa một bức thư cho cô, “Em có thư, từ quê cũ của em chuyển đến.”
Một bức thư cực kỳ bình thường, phong thư màu trắng phải trải qua thời gian dài lưu lạc đã trở nên nhàu nát, phía góc dưới bên trái phong thư còn có mấy chữ màu xám rất lớn, dưới ánh mặt trời trông nó rõ nét đến dị thường: Trại giam XXX.
Đồng tử đột nhiên mở lớn, Nguyên Phi Ngư có thể nhận ra nụ cười trên mặt mình đang từ từ vỡ vụn, từng mảnh vỡ đang chầm chậm rơi xuống, phát ra thứ âm thanh cực lớn, cô đứng sững ở đó, trừng mắt nhìn phong thư hồi lâu, thậm chí còn quên cả đưa tay ra nhận.
“Nguyên Phi Ngư…” Cô Lưu đưa qua đưa lại bức thư nhắc nhở Nguyên Phi Ngư mau nhận lấy, ánh mắt kỳ lạ nhìn cô: “Nhà em có người ở tù ư? Sao trong hồ sơ của em không thấy nhắc đến.”
“Không… không phải ạ… chỉ là có người họ hàng xa làm giám ngục trong trại giam thôi.” Nguyên Phi Ngư úp úp mở mở đáp lại, rồi vội nhận lấy bức thư ngay đến nhìn cũng chẳng nhìn mà lo lắng nhét vào túi áo, sau đó quay người bỏ chạy về lớp.
Sau khi tan học cô tức tốc chạy nhanh ra khỏi trường, cách một con đường trông thấy Quan Nhã Dương đeo ba lô đang đi ra, đứng dưới gốc cây ngô đồng cũ ở cổng trường, tay cầm một cuốn sách, làm bộ đã đợi lâu lắm rồi, cô chợt nhớ đến lần trước khi Quan Nhã Dương yêu cầu cô chiêu đãi, đã từng nói rằng anh không thích đợi người khác, nhưng mọi lần sau này đều là anh đứng đợi, bóng dáng cao ráo trẻ trung đứng dựa vào cây, dáng vẻ tao nhã tựa như cây văn trúc.
Nguyên Phi Ngư trốn trong ngõ nhỏ đối diện con đường, cô nép mình ẩn sâu vào bóng râm, ánh mặt trời chiều tà không còn gay gắt, chiếu lên cơ thể toát lên cảm giác ấm áp, cảm giác ấm áp này khiến cô ở trong bóng tối thoáng run lập cập.
Cô lấy bức thư từ túi áo ra, chầm chậm mở ra, trên đó chỉ có mấy dòng chữ, viết xiêu xiêu vẹo vẹo, xem ra người viết cũng không biết nhiều chữ lắm. Cho nên dù chữ không nhiều nhưng đọc lại khá khó hiểu.
“Phi Ngư, đã lâu rồi không gặp con có khỏe không? Thằng bé đó có khỏe không? Hai đứa nhất định đã trưởng thành phải không? Hãy tha thứ cho sự hồ đồ nhất thời của mẹ, để con phải chịu khổ cực bao năm như thế, nghiệt do mẹ tạo ra cả đời này chẳng thể trả hết được, mẹ cầu xin con nhất định phải giúp mẹ chăm sóc thằng bé đó, đừng để nó phải chịu khổ, nếu thực sự không làm được, hãy xem nó là em trai ruột Phi Hổ của con, hãy coi như Phi Hổ vẫn còn sống. Đây là nỗi day dứt duy nhất suốt đời này của mẹ, mẹ cầu xin con, kiếp sau mẹ nguyện làm trâu làm ngựa…”
Cô vừa đọc vừa siết chặt nắm tay, dường như từng chữ từng chữ hiện lên kia đều là máu tươi đang phun trào, cuối cùng thực sự không thể đọc được nữa, cô liền lấy chiếc bật lửa trong túi ra để đốt thư, nhìn từng chữ từng chữ đang cháy, dần dần hóa thành tro tàn, rồi bị gió thổi bay, xoay trên không trung.
Con đường phía đối diện tựa hồ như một thế giới khác.
Quan Nhã Dương đứng đợi ở đó, có một đám nam sinh túm tụm quanh anh, cười hi hi ha ha đùa giỡn anh.
“A Dương, lần đầu tiên tớ thấy cậu để ý đến một con bé như thế đấy, cậu bị trúng tà rồi à?”
“A Dương, sắp thi tốt nghiệp rồi đấy, đừng để giám thị tìm cậu gây phiền phức.”
“Lần trước tớ đến phòng làm việc của giám thị, thấy lão ta bàn bạc với giáo viên khác, nói đưa cậu đến trường đại học Q, A Dương…”
“Xuỳ… A Dương cậu đừng nghe họ nói, đại học Q tốt thật, tình yêu giá cao hơn…”
“Đúng vậy, sắp hết cấp ba rồi, còn không yêu sẽ muộn mất…”
…
Anh chỉ khẽ nhướng khóe miệng mỉm cười, cũng chẳng đáp lời, đôi mắt ưa nhìn, dáng vẻ ưu nhã, đứng giữa đám bạn mà ánh hào quang tỏa ra như báu vật.
Cuối cùng Nguyên Phi Ngư cũng không lộ diện, chỉ ôm chặt hai tay, lặng lẽ đứng cùng anh như thế, cho đến khi trời tối mịt, người giúp việc nhà anh lái xe đến đón, sau một hồi lôi lôi kéo kéo cũng đẩy anh chui vào trong xe.
Cô lúc này mới đeo ba bô giậm chân tê nhức, xoay người rời đi.
Đêm đó, cô cứ nằm lăn qua lộn lại trên giường, chong chong cả đêm đến sáng, cũng nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện,
Cô và anh có quá nhiều điểm khác nhau, thế giới của cô không đơn giản, đã định trước cả đời này cô không thể toàn tâm toàn ý với tình cảm này, có một vài chuyện đã định trước buộc cô phải thừa nhận, đó là vận mệnh của cô, là cuộc sống cô phải chấp nhận, nhưng nếu kéo cả người khác vào, như thế chính là tạo nghiệt… Cô không làm được.
* **
Trung tuần tháng năm, các học sinh cuối cấp đều tập trung vào kỳ thi tốt nghiệp, còn các học sinh đầu cấp lại hoàn toàn rảnh rỗi, lúc tan học Nguyên Phi Ngư luôn thích đứng trước lan-can ngoài hành lang, vô tình hữu ý ngước mắt lên nhìn nơi các anh chị cuối cấp đang học ở phía trên, bình thường nơi đây trông có vẻ hoang tàn, bên trong mỗi phòng học đều có treo một chiếc đồng hồ đếm ngược đến ngày thi, thời gian ngày càng thu ngắn lại, cô có thể cảm nhận được cuối cùng