pacman, rainbows, and roller s
Lang thang trong trái tim anh

Lang thang trong trái tim anh

Tác giả: Nguyễn Sênh Lục

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325682

Bình chọn: 8.00/10/568 lượt.

on tim cô bất giác lỡ mất hai nhịp, sắc mặt cũng đột nhiên thoáng đỏ, ngay tức khắc đáp: “Tôi chỉ mời ăn quán ven đường thôi, ăn hay không thì tùy anh.”

“Nghe có vẻ tầm thường, nhưng có vẻ hợp với cô.” Quan Nhã Dương đứng thẳng người, đối mặt với cô, mỉm cười càng thêm rạng rỡ, “Chiều nay tan học, gặp nhau trước cổng trường, chớ có đến muộn, tôi ghét nhất phải đợi người khác.”

“Hôm nay không được, sau khi tan học tôi phải đi làm.” Nguyên Phi Ngư ngước mặt, nhếch mép nhìn anh ta, giọng nói cứng nhắc, trong lòng mơ hồ trào dâng niềm tiếc nuối, chỉ sợ anh sẽ quay ngoắt bỏ đi.

Nụ cười của anh ta lập tức biến mất, nhưng rốt cuộc vẫn không bỏ đi mà kiên nhẫn hỏi thêm: “Vậy ngày mai?”

“Ngày mai cũng phải làm thêm.”

“Thứ tư?”

“Thứ tư tôi cũng phải làm thêm…”

Cuối cùng nụ cười của Quan Nhã Dương cũng hoàn toàn đóng băng, khóe miệng nhếch lên thay bằng một nụ cười lạnh nhạt, gằn giọng hỏi: “Vậy rốt cuộc khi nào cô không phải đi làm thêm?”

“Chủ nhật, năm giờ chiều ngày chủ nhật, hôm đó gặp nhau ở công viên Vệ Tâm, đi hay không thì tuỳ anh.” Nguyên Phi Ngư buông câu này rồi không dám ngước mắt nhìn anh, chạy như bay đến cửa thang máy, chạy một hồi rồi lại quay đầu bổ sung một câu, dường như sợ anh thực sự sẽ không đi: “Dù anh không đi cũng xem như tôi đã mời, không có lần sau đâu đấy.”

Một ngày lo lắng hồi hộp bất an đã trôi qua, mỗi khi nhớ lại khuôn mặt anh, dáng vẻ của anh khi ấy, con tim Nguyên Phi Ngư bất giác loạn nhịp, sau đó mơ hồ lại nghĩ tới câu nói khi anh ngồi xuống cạnh cô trong bệnh viện thì thầm bên tai: “Nguyên Phi Ngư, cô còn khóc nữa là tôi sẽ hôn cô đấy.” Lúc đó ngay tức khắc cô im bặt, nhưng không phải vì bị dọa, mà là đột nhiên nước mắt biến đâu hết, nỗi đau trong lòng cơ hồ bị kìm nén bấy lâu cũng theo đó biến mất tăm mất dạng, sau đó cô lén lén liếc dọc theo cánh tay lên nhìn anh, hai người chỉ cách nhau mấy milimet, ở khoảng cách gần như vậy, cô có thể thấy rõ ràng trong đôi mắt ấm áp dịu dàng của anh lấp lóe có luồng sáng nhỏ bé vụt qua, luồng sáng ấy tựa như chiếc lông vũ của thiên sứ bay qua vừa bị rơi xuống, trắng tinh khôi mà mềm mại, trong màn đêm đen tối của cô dần ánh lên luồng sáng không thể nào hủy diệt le lói vĩnh viễn.

Tối hôm đó, cô lại nằm mơ khi anh vừa nói xong câu đó, rồi anh thật sự hôn lên môi cô, cảm giác ấm áp xoay chuyển, tựa như lông vũ lướt nhẹ trên môi, ngưa ngứa, tê tê, đến khi tỉnh mộng thì ký ức vẫn còn như mới.

Tình cờ hai người họ lại đụng nhau trong trường, anh luôn bị đám nam sinh vây chặt, nói một vài chủ đề vu vơ tuỳ hứng, nụ cười thoáng trên mặt, chuyện trò qua loa, vẻ mặt cũng chẳng có tình cảm gì nhiều cả, nhưng chính nụ cười nhạt hờ hững ấy lại lộ ra vẻ nho nhã bẩm sinh, khiến người khác chấn động không ngừng, cô bất giác theo đuổi và kiếm tìm bóng hình anh, nhưng càng chạy nhanh để chạm vào nó thì luồng sáng đó càng bay lùi xa nhanh hơn.

Tần Lạc thường đi cùng cô, cũng thường bị cô vô duyên vô cớ kéo đi một con đường khác, thi thoảng sẽ dẩu mỏ oán trách: “Mặt đối mặt cũng không chết được đâu, cậu thật sự ghét anh ta đến thế ư?”

“Chẳng phải cậu nói anh ta phát ra luồng khí cực mạnh sao? Tớ sợ nó lóe qua mắt, không được sao?” Ánh mắt cô trốn tránh, mơ mơ hồ hồ bước đi.

2.

Đến chủ nhật, trời đổ mưa nhỏ, tiết trời cuối xuân đầu hạ, thời tiết kiểu này cực kỳ bình thường, nhưng tâm trạng của Nguyên Phi Ngư vẫn có chút thất vọng.

Cứ khi trời đổ mưa là hầu hết các hàng quán ven đường đều không mở cửa, làm thêm từ trong tiệm bánh đi ra, Nguyên Phi Ngư mở ô đi trên đường, trong lòng buồn rầu nghĩ ngợi, Quan Nhã Dương chắc chắn sẽ không đến rồi.

Tuy nghĩ như thế nhưng cô vẫn đến công viên, từ xa xa nhìn lại, thấy bóng hình không mang ô, đang đứng dước gốc cây trú mưa.

Nguyên Phi Ngư lặng người giây lát, đối phương đã phi như bay chạy đến chiếc ô của cô, rồi cau mày oán trách: “Sao cô đến muộn thế hả, tôi đợi lâu lắm rồi đấy cô biết không?”

“Tôi còn tưởng anh sẽ không đến cơ.” Nguyên Phi Ngư ậm ừ mở miệng nhìn lên gương mặt nho nhã của Quan Nhã Dương, trong khoảnh khắc ngắn ngủi cảm thấy mơ hồ mờ ảo, nhưng nhanh chóng định thần lại, ngẩng đầu tò mò hỏi: “Sao anh không mang ô?”

Ô của Nguyên Phi Ngư vốn rất nhỏ, giờ lại nhét thêm một chàng trai với “diện tích” không hề nhỏ nên càng thêm chật chội khác thường, Quan Nhã Dương cao hơn hẳn Nguyên Phi Ngư một cái đầu, cùng trú dưới ô, đầu tóc đã chạm đến đỉnh ô, tuy Nguyên Phi Ngư đã cố điều chỉnh chiếc ô theo chiều cao của anh, nâng ô lên một chút, nhưng xem ra việc đi lại vẫn khá khó khăn, cuối cùng anh đành hậm hực tự mình cầm lấy chiếc ô.

“Người trong nhà lái xe đưa tôi đến, huống hồ hai người cùng đi, một người cầm ô, cô không cảm thấy kỳ lạ sao?” Quan Nhã Dương cầm ô, thoải mái tự nhiên tiến sát lại gần Nguyên Phi Ngư, khiến cằm anh mấy lần chạm phải đầu cô, cảm giác ấm áp ngọt ngào kỳ diệu.

Nguyên Phi Ngư trong không gian bé nhỏ ngước nhìn, thầm đánh giá anh một hồi, hôm nay anh mặc chiếc áo khoác có mũ màu khói, quần bò vải màu kaki, trông dáng vẻ rất thoải mái vừa vặn, đôi giày màu trắng như mới