t trợn lên như muốn bắn ra khỏi hốc mắt và khuôn mặt biến dạng nát bét ra vì va chạm mạnh…bà ta đè lên đứa con trai của nó…mặt thằng bé cũng be bét máu.
Nó đứng lặng đi…mặt cắt kô còn giọt máu…hai tay nó buông thõng và người nó mềm nhũn ra…nó nhìn chằm chằm vào đứa bé, từ từ tiến lại gần hai cái xác. Nó kô khóc…nó kô thể khóc và nó kô khóc được. Nó bế thằng bé lên mặc cho bao nhiêu người ghê sợ khi nhìn thấy cái xác trẻ con biến dạng ấy, vô thức buông ra một câu
– ngủ ngon con nhé
Sự độc ác đã được trả giá. Mãn nguyện hay đau đớn?
• Nếu tôi biết trước có ngày này…tôi sẽ kô sinh ra trên cõi đời này nữa…
• Nếu tôi biết được con tôi sẽ chết…tôi sẽ kô sinh nó ra trên cõi đời này nữa…
• Nếu tôi biết tôi phải sống khổ sở thế này…tôi sẽ kô gặp anh…Hirosi ạ!
Tháo cái nơ trắng trên đầu, nó ngồi quỳ gối trước mộ đứa trẻ đã nửa ngày rồi…đôi mắt nó dại đi, đôi bàn tay nứt nẻ vì lạnh…làn khói trắng mờ ảo bay xung quanh bao bọc cho nó. Nước mắt nó đã cạn khô, nhìn nó bây h’ như một cái xác kô hồn vậy. Nó đã đi khỏi cái nhà ấy…đi khỏi cái nơi địa ngục ấy…và h’ thì nó lang thang ngoài đường. Ông ta kô cho phép nó mang Suu đi…mặc dù nó đã cố…nài nỉ…van xin…
« – Bác có thể cho Suu đi cùng cháu kô ạ?
– Mày nghĩ tao cho phép à?
– Cháu xin bác. Cháu chỉ còn mỗi nó là người thân duy nhất…Cháu xin bác mà
– Xin à??? Tại mày! Tại mày mà cháu nội tao chết… Mày cút ra khỏi nhà tao ngay lập tức!!!CÚT………..! – lão ta trợn mắt nhìn nó
– Dạ…cháu xin lỗi… – nó chạy một mạch ra ngoài, đóng sầm cửa lại »
Kô nơi để đi…Kô nơi để đến…Kô người thân…Kô nơi nương tựa…Nó đi lang thang khắp phố này đến phố nọ kiếm việc làm. Kô ai thèm nhận nó…nó đành xin việc tại một quán bar.
– Này em…bao tiền một đêm đấy?? – lão già tầm ngoài 5 chục tuổi dơ tay lên vuốt ve nó
BỐP!!!
Sau tiếng “bốp” át cả tiếng nhạc xập xình như muốn chọc thủng lỗ tai, mọi người đều ngưng hoạt động, hướng cái nhìn kô mấy thiện cảm về phía nó, xì xào bàn tán
– Cút ra. Thằng dê! – nó hất li rượu vào mặt lão
– A! Con này láo. Để xem mày tài dư lào – lão ta túm chặt hai tay nó lại, bắt đầu giở cái chất giọng dê già ra, đôi mắt liếc từ trên xuống dưới cặp đùi của nó và cái tay còn lại của lão lướt nhẹ lên mặt nó
– Thả tao ra…thằng chó này! Mày điên à??? – nó cắn vào cổ tay lão làm lão rú ầm lên như một con thú hoang
– Con…Rượu mời kô uống muốn uống rượu phạt à con điên này – lão ra hiệu cho bọn đàn em giữ chặt tay chân nó. Lão rút trong người ra con giao găm, hướng về phía nó – đứa nào dám tát tao thì sẽ bị hậu quả như con danh này đấy – lão chĩa con dao và rạch một cái xoẹt.
Bộ váy đồng pkục của nó đứt lìa. Nó cố vùng vẫy ra khỏi mấy thằng tóc xanh tóc đỏ kính đen kì dị ấy nhưng kô được…và rồi nó ngất lịm đi khi lão ta nhét vào mồm nó viên thuốc gì đó khá ngọt…
===
Sự liều lĩnh kô đáng có
– Dậy rồi sao kô lên tiếng? Cô câm rồi à?
– Anh là ai?
– Con trai lão già hôm qua bị cô tát..! Yoshi…Furu Yoshi
– Hừm…anh đã?
– Tôi kô như lão ta
– Cảm ơn! h’ thì tôi đi đc chứ?
– Ở lại! – hắn quay đầu lại nhìn nó…hắn ta đẹp quá…một vẻ đẹp khác hẳn Hirosi…vẻ đẹp khá là ” thiên thần” chứ kô ” bất cần đời ” như Hirosi
– Còn chuyện gì sao? – nó nghiêng đầu
– Mặc quần áo vào và ở lại ăn sáng cùng tôi – hắn ta nói giọng đều đều, nhìn chằm chằm vào ngực nó
– Này…quay mặt đi! – nó lấy chăm trùm kín đến tận cổ – nhưng tôi kô có quần áo
– Vậy thì để thế đi – hắn vẫn tiếp tục nhìn nó nhưng lần này hắn tiến lại gần hơn
– Nhưng mà…tôi lạnh lắm – nó trùng mắt xuống, rưng rưng
– Đắp chăn vào…nhà tôi đâu có thiếu chăn
– Nhưng anh bảo tôi xuống ăn sáng cùng anh!
– Ngồi đấy đợi…tôi mang lên cho! – hắn đóng sầm cửa lại, kô để cho nó kịp nói tiếng nào
– Ơ…đồ đểu!!! – nó cầm cái gối phi cái đốp vào cánh cửa
———————-
– Này! ăn đi – hắn ngoắc tay về phía cửa, một hàng người hầu bê thức ăn ra trước mặt nó
– Tôi có phải heo đâu
– ĂN!!! – hắn ta nhìn nó cũng biết nó nhịn đói khá lâu rồi
– Nhưng anh bảo họ ra đi – nó nhìn từng người một đang đứng xung quanh cái giường
– Ra đi! – hắn hất hàm
– À… mà anh làm gì
– Bác sĩ!
– Tôi cũng muốn làm nghề đấy…nhưng nhà tôi nghèo… À! Anh bao nhiêu tuổi?
– 24!
– Anh có người iêu chưa?
– Rồi…
– …
– Nhưng là 3 năm trước
– Vậy h’?
– Có bồ…kô có người iêu!
– Mấy?
– Nhìều…kô đếm đc
– Đây là nhà anh hả
– kô lẽ nhà chó?
– Anh nói chuyện tử tế kô được sao?
– Vậy là tử tế lắm rồi
– Anh ở đây một mình à?
– Kô một mình thì mấy mình? Ăn nhanh lên!!!ngồi đấy mà hỏi – hắn trừng mắt – ngồi đây ăn đợi tôi!!! xong ngồi im đến khi nào tôi về…nghe rõ chưa?
– Tôi kô có quần áo thì dám đi đâu?
– Ừh…ngoan đấy…ngồi đây đợi tôi
Nó ăn xong khoảng 5 phút thì hắn ta mở cửa phòng, vất cho nó một cái túi
– Này! mặc đi
– Cái gì đấy?
– Bỏ ra mà nhìn…hỏi nhiều
– Kô có đồ trong…sao tôi mặc?
– Đòi hỏi!!! kô cần cái đấy! mặc vào luôn đi!
– Nhưng tôi kô muốn mắc nợ ai
– Nếu nói thế thì cô nợ tôi nhiều rồi…nợ nốt lần này cũng chả chết ai đâu…!
===
Cuộc sống mới ?!.. (P1)
– Vậy đây sẽ là lần cuối cùng tôi nợ anh đó! – nó nhíu mày
– Kô hỏi nhiều , g
