Insane
Làm sủng phi như thế nào

Làm sủng phi như thế nào

Tác giả: Nhu Mễ Hôi Hôi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210471

Bình chọn: 9.5.00/10/1047 lượt.

n quan tâm một chút mà thôi, mà Uyển phi vừa có thai, thái hậu đã ban cho Lữ má má chăm sóc, đãi ngộ khác biệt rõ ràng như vậy, làm cho Trầm phi luôn giữ hình tượng ôn hòa không nhịn được mà trong lòng thấy có vị chua.

Không ra vẻ khoe khoang, A Uyển cũng không chối từ, nhàn nhạt đáp, “Được thái hậu nương nương yêu thích” thì không nói nữa.

Hai người đối thoại, giờ lành đã đến, Nhị hoàng tử và Nhị công chúa còn ở trong nội điện được nhũ mẫu chiếu cố, Trầm phi là dưỡng mẫu của Nhị hoàng tử, không tránh được muốn đến nội điện bế Nhị hoàng tử ra ngoài cử hành đại lễ.

Thế nhưng chuyến đi này của Trầm phi, đã qua giờ lành vẫn chưa trở lại, mọi người tuy hiếu kì nhưng cũng không dám xì xào bàn tán, dù sao Hoàng thượng và Hoàng hậu vẫn đang ngồi ở chủ vị, chỉ chốc lát sau, có tiểu thái giám đến, nói nhỏ vài tai Lý Đắc Nhàn vài câu thì lui xuống, trong mắt Lý Đắc Nhàn lộ vẻ kinh ngạc, nhưng nét mặt vẫn không đổi, sau khi truyền lời vào với Hoàng thượng, được phân phó, mới nói với mọi người, “Hiện tượng thiên văn thay đổi, khâm thiên giám đã giúp Nhị hoàng tử và Nhị công chúa chọn lại giờ lành, đại lễ sẽ dời lại một canh giờ.”

Loại giờ lành này, đã định ra rồi sao có thể dễ dàng thay đổi chứ nếu không người ta gọi nó là giờ lành để làm gì? Mọi người cũng đoán được có chuyện xảy ra ở nội điện, nhưng dù sao đây cũng là tư mật hoàng gia, ai cũng không dám lắm mồm, chỉ có thể sự suy đoán trong lòng, Hoàng thượng còn có vẻ không vui.

Hoàng thượng cùng Hoàng hậu vội vã đứng dậy đến nội điện, có thể thấy được sự tình không đơn giản, A Uyển vẫn ngồi yên bất động, cũng không quan tâm đến chuyện ở nội điện, liếc nhìn về phía Đức phi, mà ánh măt của Đức phi đang dán chặt vào Hoàng thượng và Hoàng hậu, cũng không có mệnh lệnh của Hoàng thượng, mặc dù Đức phi nóng lòng cũng không thể động.

Ước chừng một canh giờ sau, Hoàng thượng và Hoàng hậu mới quay lại, ôm Nhị hoàng tử không phải là Trầm phi mà là Hoàng hậu nương nương, Trầm phi cũng không có trở ra, Hoàng hậu cười nói, “Trầm phi có thai không thích hợp để lao lực, Bổn cung đã cho nàng nghỉ ngơi rồi.”

Mà Diệp quý tần tuy là ôm Nhị công chúa, nhưng mắt hồng hồng, đã có phấn trang điểm nhưng thần sắc cũng không tự nhiên, có thể thấy được là vừa mới khóc lớn.

Mặc dù là nội điện xảy ra chuyện lớn, nhưng đại lễ tròn tuổi của hoàng tử cũng phải cử hành, không giống như Nhị hoàng tử luôn hiếu động, Nhị công chúa lại mệt mỏi tựa vào ghế mềm, cũng không động đậy, trời đã vào hạ lại bị nhiều lớp quần áo vây chặt, chỉ lộ ra cái đầu nhỏ, trong mắt còn có lệ, tựa hồ như sẽ lập tức há mồm gào khóc.

Các đại lễ được tiến hành như nhau, chỉ là lúc chọn đồ vật đoán tương lai, Nhị hoàng tử cùng Nhị công chúa cùng được thả lên bàn, bé trai bé gái nhìn nhau một lúc, mà Nhị hoàng tử sau khi cầm chặt một thanh tiểu mộc kiếm thì ngồi đó nghịch chuôi kiếm, còn tiểu muội muội thì nắm được một hộp son phấn nhỏ, cũng không động nữa mà bắt đầu mở ra thưởng thức, chọc cười không ít người.

Nhị công chúa sau khi được Diệp quý tần dạy dỗ một trận, muốn mình chọn châm tuyến (kim chỉ đồ thêu), chỉ bất động, ngơ ngác, như là không biết phải làm sao.

Thấy thế, lễ quan vội nói cát tường, nhưng mà chỉ nói Nhị hoàng tử sau này sẽ ham mê võ học, trở thành thiếu niên anh hùng các loại, còn chuyện son phấn đã tự động bị bỏ qua, cũng khen Nhị công chúa sau này sẽ ôn lương hiền thục.

Tặng lễ vật xong, bọn trẻ được nhũ mẫu ôm xuống, A Uyển thấy Diệp quý tần nhìn chằm chằm vào Nhị công chúa, nước mắt cũng muốn rơi xuống, bị Hoàng hậu hung hăng trừng mắt một cái mới thu hồi nhãn thần.

Chuyện xảy ra ở tiệc sinh nhật nhất định là không nhỏ, mọi người đều biết rõ cũng không bới móc, nét mặt vui sướng như trước, A Uyển vẫn ngồi bất động tại chỗ, trà bánh trên bàn cũng không động vào, thỉnh thoảng chỉ ăn trái cây do Lữ má má mang theo mà thôi.

Cho đến khi về đến Chiêu Dương cung, A Uyển mới bỏ xuống trạng thái phòng ngự, ngồi như vậy mất canh giờ cũng không khỏi mệt nhọc, mấy người Thanh Sam Bạch Lộ xoa bóp cho A Uyển dưới sự chỉ đạo của Lữ má má.

Chuyện thám thính tin tức chuyện đó, tất nhiên là do Lý Phúc Mãn làm, chỉ là bên Đường Ninh cung hôm nay một chút tiếng gió thổi cũng không nghe được, chỉ biết được Hoàng hậu và Hoàng thượng vẫn ở Đường Ninh cung, dưỡng mẫu của Nhị công chúa Diệp quý tần cũng ở đó, mà cụ thể là chuyện gì đã xảy ra thì không biết được.

A Uyển cũng không bảo Lý Phúc Mãn đi nghe ngóng nữa, thám thính nữa không khỏi người bên ngoài lại nói là mình có tật giật mình.

Đến tối, Hoàng thượng cũng không có đến Chiêu Dương cung, chỉ phái Lý Đắc Nhàn đến truyền lời, nói là Hoàng thượng còn ở bên kia xử lý chuyện đó, hôm nay không thể đến được, A Uyển gật đầu, để cho Lý Phúc Mãn trở về phục mệnh, cũng không hỏi Lý Đắc Nhàn hôm nay đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì.

Tuy là không hỏi, nhưng trong lòng A Uyển cũng có thể đoán được, có thể để cho Hoàng thượng xử lý trắng đêm, sẽ là chuyện nhỏ sao? Liên hệ với thần sắc kì lạ của Diệp quý tần hôm nay, có thể thấy được chuyện này liên quan đến Nhị công c