a! Sao con lại nghĩ quẩn như vậy! Con bảo cha về sau phải sống thế nào đây!”
Trong lòng tôi càng buồn bực, bước càng nhanh ra sân. Sau khi vào xe ngựa, móc túi hương hôm qua Ngọc Trúc đưa cho, nới lỏng dây nơ đang thít chặt trên miệng, bên trong ngoại trừ có bông vải đệm lót, còn giấu một vài miếng giấy gấp xếp rất nhỏ. Tôi đổ hết ra, tổng cộng có ba miếng giấy, mở từng cái ra xem, một cái là khế ước mua bán nhà, một là một chi phiếu ba trăm lượng, cuối cùng là thư cô ấy viết cho tôi.
Chương 20 phần 2
“Lý cô nương xem kĩ. Đây là lần cuối cùng muốn phiền cô nương. Cha tôi là người hồ đồ, sau khi tôi chết, kế sinh nhai nhất định chẳng biết trông cậy vào đâu, vẫn xin Lý cô nương thay tôi chiếu cố. Khế ước bán nhà cũng xin giữ lấy. Những đồ trang sức khác tôi đã để lại chỗ Ấu Mai rất thân thiết trong phủ, không đáng giá bao nhiêu, tặng cho cô nương và Hồng Nguyệt Nhi làm kỉ niệm. Tôi ra đi cũng không có vướng bận gì, chỉ sợ phiền cô nương, cả đời này không lấy gì báo đáp được, xin hẹn lại kiếp sau nguyện làm nô tỳ hầu hạ cô nương. Thuận chúc, an khang. Không thấu đáo.” Thư viết rất rõ ràng nhưng chẳng nói gì cả. Hai tay tôi run rẩy nắm chặt thư, nhưng một giọt nước mắt cũng không rơi. Cắn chặt răng, cách rèm nói với phu xe: “Đi phủ Cửu gia.”
Tôi đến trước cửa phủ lão Cửu, nói rõ là cầu kiến phúc tấn, người gác cổng hỏi rõ thân phận, mặc dù không gây khó dễ, lại nói Phúc tấn không ở trong phủ. Tôi nói, vậy thì gặp Cửu gia. Bọn họ trả lời lão Cửu cũng không ở đây. Tôi lạnh lùng nhìn bọn họ, nói: “Ta chờ.” Bọn họ cũng không hỏi nhiều, mời tôi vào tiền sảnh ngồi, chỉ chốc lát sau, có nha hoàn dâng trà lên.
Tôi hỏi tiểu thái giám đứng hầu bên cạnh: “Nha đầu Ấu Mai ở phòng nào?”
Cậu ta cung kính trả lời: “Bẩm cô nương, Ấu Mai cô nương đang ở ngoài phòng hầu hạ.”
Tôi gõ gõ bàn trà gỗ nói: “Ngươi đi gọi nàng đến đây, ta có lời hỏi nàng.”
“Điều này?” Cậu ta lộ vẻ mặt khó xử. Tôi nhíu mày nói: “Thế nào? Nàng cũng không có ở đây sao? Trên dưới nhà Cửu gia cũng không có ở trong phủ, chẳng lẽ cả nha hoàn cũng mang theo sao? Ta gặp được tỷ muội của nàng, chỉ tìm nàng nói vài câu cũng không được sao?”
Tiểu thái giám không dám nói nhiều, vội vàng lui xuống gọi người, không bao lâu đã kêu Ấu Mai đến.
Tôi cười nói với cô nàng: “Hôm qua gặp Ngọc Trúc cô nương, nàng ấy nói có cái gì để ở chỗ của ngươi, nhờ ta tới lấy.”
Ấu Mai đáp: “Bẩm cô nương, là có chuyện này.”
Tôi nói: “Hôm qua cô nương ấy tới vội quá, cũng chưa nói được mấy câu, chỉ biết người thân thiết với nàng ấy nhất trong phủ là ngươi. Ta định hôm nay tới gặp, dường như là nàng có chuyện gì giấu ta, muốn hỏi ngươi một chút.”
“Lý cô nương gặp Ngọc Trúc sao? Tối hôm qua vẫn chưa trở về, hôm nay gia còn đi tìm nàng đó! Thật không có quy củ.” Một ma ma khoảng bốn mươi tuổi, xốc rèm đi vào, ngắt câu hỏi của tôi.
Tôi cười hỏi: “Ma ma là ai vậy?”
Bà ta bĩu môi nhìn Ấu Mai, đáp: “Bẩm cô nương, nô tỳ là nghĩa mẫu của nó.”p>
Tôi cười liếc bà ta, nói: “Ta đang nói chuyện với Ấu mai cô nương. Nếu ma ma không có việc gì thì cứ hầu bên ngoài, nghĩa nữ của bà sẽ lập tức ra ngoài hầu hạ, không muộn chứ?”
Vẻ mặt bà ta cứng đờ, nhưng cũng không dám cãi lời, cúi chào đi ra ngoài.
Lúc này Ấu Mai lại rất thận trọng, tôi vẫn cười nói với cô: “Việc ban nãy ta hỏi, phiền Ấu Mai cô nương nói với ta một chút. Ngọc Trúc qua lại rất ít người, ta chỉ biết hỏi cô mà thôi.”
Cô nàng bị tôi nhìn phải cúi đầu, khẽ nói: “Tính tình của Ngọc Trúc rất tiết hạnh động lòng người, ngày thường phẩm chất lại rất tốt, mọi người thấy đều rất yêu mến.”
“Đó là đương nhiên.” Tôi cười đáp khích lệ cô nói tiếp.
Cô lại nói tiếp: “Mấy ngày trước Thái Tử gia đến đây, cũng nhìn trúng nàng, gia để nàng hầu hạ. Thái Tử gia rất thích nàng, nói mấy ngày nữa sẽ đưa về. Chúng tôi đều nói nàng rất có phúc.”
Hóa ra là như vậy! Móng tay của tôi bấu chặt vào lớp sơn trên tay ghế, khẽ thốt qua qua kẽ răng một câu: “Nàng thật có phúc!”
Sau khi Ấu Mai lui ra, tôi ngồi ở đó uống trà chờ, hơn một giờ sau, lão Cửu mới trở về. Vẻ mặt anh ta mệt mỏi, trừng mắt nhìn tôi lạnh giọng hỏi: “Cô tới làm gì?”
Tôi cười tủm tỉm nhìn anh ta, thổi vào trà: “Vội tới báo tin cho Cửu gia.”
“Tin gì?” Anh ta ngồi xuống ghế tựa đối diện, không khiên nhẫn hỏi.
“Ngọc Trúc nàng…”
Vừa nghe tên Ngọc Trúc anh ta liền vọt đứng lên, tôi tiếp tục chậm rãi nói: “Tối hôm qua đã tự sát rồi. Nàng lấy đao dài bảy tấc đâm vào ngực mình. Mùa đông này, lưỡi đao kia nhất định là rất lạnh, đâm vào tim cũng nhất định là rất lạnh. Năm nay nàng bao nhiêu tuổi? Hình như là vừa mười tám nhỉ. Đáng tiếc là…” Nói xong ngẩng đầu cười với anh ta, “Cửu gia nghĩ thế nào?”
Mặt anh ta xám như tro tàn, trợn mắt nói không nên lời. Tôi đặt cốc trà xuống, đến gần anh ta nói: “Nàng có thể chịu nhục trước khi chết, ngài cho rằng vì sao nàng không làm như vậy?” Toàn thân anh ta run rẩy, miệng khi đóng khi mở, nhưng cũng không phát ra được âm thanh gì.
Tôi dùng hết sức lực toàn thân quăng cho anh ta một bạt tai, chỉ nghe “bốp” một tiếng, anh ta bị đánh nghiêng cả ngư