Pair of Vintage Old School Fru
Lạc đường

Lạc đường

Tác giả: Dạ An

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325884

Bình chọn: 8.5.00/10/588 lượt.

ết của tiểu thuyết, nhưng dù sao cũng coi như trò chuyện được chút ít, vừa lật từng trang mà đọc cũng được.

Lúc Chung Bình đi vào đưa đồ ăn, sau khi đặt xuống lại nhanh chân lẹ tay lui ra ngoài.

Tôi vừa ăn điểm tâm vừa đọc, thấy trong đó có một đoạn nói, có một người tên là Thang Bân, lúc đó tuần phủ Nhậm Giang Tô ở Tô Châu muốn làm một cuộc vận động “Cấm dâm từ”. Đại khái là nơi đó đánh bài, kĩ nữ lạc tú, lễ phật, hội chùa rất thịnh hành, để chỉnh đốn lại nếp sống xã hội, ông ta nghiêm khắc ngăn chặn những sinh hoạt này, nghe nói cảnh tượng ‘nhiều chùa chiền không có dấu vết của phụ nữ, dưới sông không có ca khúc của sáo đàn, hội dâng hương thần linh cũng bãi bỏ, nhạc khúc tươi đẹp chấm dứt’ đã xảy ra. Nhưng dường như tác dụng chỉ là tạm thời, không qua bao lâu lại khôi phục như cũ.

Đọc đến đây, tôi không khỏi bật cười. Loại “chấn chỉnh tác phong sinh hoat” này hoàn toàn trái ngược với quy luật của cuộc sống, có hiệu quả lâu dài mới là lạ!

Lão Tứ nghe tiếng, vẫy tay với tôi, nói: “Cười gì vậy? Chẳng lẽ ta viết có gì đáng cười à?”

Tôi liền chỉ đoạn này cho anh ta, anh ta khó hiểu hỏi: “Cái này thì có gì buồn cười đâu?”

Tôi nói: “Người này, nhất định là chưa nghe qua cái gì gọi là “phồn vinh xướng thịnh.”

Anh ta không hiểu nhìn tôi, tôi tìm một tờ giấy trắng, viết ra bốn chữ đưa cho anh ta xem. Đúng lúc anh ta đang uống trà, nhìn thấy cái này, một miệng trà đều phun ra trên giấy, sau đó cười to không ngừng. Cuối cùng chờ anh ta bình thường trở lại, mới nói với tôi: “Hóa ra ‘xướng’ này không phải ‘xương’ kia, nàng lại có thể nghĩ ra!”

Tôi vò tờ giấy thành một đống, ném sang bên cạnh bàn, nói: “Chàng không cho rằng hắn uổng công vô ích sao?” Mặc dù viết không rõ, trong câu cữ vẫn để lộ ra ý tứ không tán đồng.

Anh ta thở dài, cười nói: “Thang Bân này chính là đệ nhất liêm thần, nhưng làm việc này cũng hơi quá. Tô hàng với Giang Nam là nơi giàu có đông đúc, có nhiều thuyền rượu đào kép công nhân, những người vô sản không nghề nghiệp sẽ kiếm ăn bằng các bữa tiệc múa ca. Hắn cấm đàn ca, hành hương thờ thần linh và diễn kịch, chẳng khác gì chặn con đường sống của nhà người ta. Có thể không làm bọn họ sinh lòng oán hận sao? Đạo trị quốc, thứ nhất là phải ổn định dân chúng, những thứ đó cũng không phải phạm pháp, cấm có ích lợi gì!”

Tôi cười nghe anh ta nói, trong lòng thêm bội phục anh ta vài phần. Xã hội phong kiến Trung Quốc vẫn tuân theo tinh thần “lấy nông làm gốc”, kinh thương cũng không được coi là chính đạo, huống hồ là vui chơi giải trí, phục vụ cho sản nghiệp thứ ba. Chủ nghĩa thực tế của ông ta quả thật là quá hiếm!

“Nghe mệt rồi à?” Anh ta thấy tôi vẫn còn đang sững sờ, liền vuốt ve mặt tôi hỏi.

Tôi tựa vào lòng anh ta, khẽ đáp: “Không có.”

Anh ta ôm tôi, cúi đầu hỏi: “Nàng ăn cái gì vậy? Mùi rất thơm ngọt”

“Trà đầu hòa lan và hồ đào. Chàng có muốn nếm thử không?” Tôi chỉ chỉ hoa sơn chi trên bàn sơn đỏ.

Anh ta tìm được môi tôi, thì thầm nói: “Không cần. Ta nếm nàng cũng giống nhau thôi…”

Anh ta in lên môi tôi, lướt qua rồi thôi, sau đó lại ngồi đọc công văn. Chỉ là lúc này bắt tôi phải ngồi bên cạnh anh ta. Vì vậy anh ta làm chính sự của anh ta, tôi đọc bút ký của tôi.

Không biết trải qua bao lâu, anh ta nắm bả vai đứng lên. Tôi hỏi: “Vậy là xong sao?”

“Không, phải xong hết mớ hỗn độn này mới là xong.” Anh ta rút một quyển sách mỏng, quăng lên bàn, cười khổ nói. Tôi tò mò nhìn quyển sách anh ta mở ra, chỉ thấy bên trong đầy những con số thu chi nhỏ xíu. Nào là thuế ruộng, thuế muối, chữ vừa nhỏ lại dày, con số biểu đạt bằng tiếng Hán không nói, lại xếp thẳng ngay hàng đầu, nhìn đến hoa mắt. Làm khó anh ta còn lấy ra một bàn tính, đối chiếu kiểm tra từng cái. Tôi xem qua cũng chỉ là tăng tăng giảm giảm, rất dễ dàng, nhưng rất hao tâm tốn sức.

Tôi rất nhanh chẳng còn hứng thú với cái kia, dựa vào ghế nhìn anh ta ghi chép lại tình hình xây dựng phong cảnh Nhiệt Hà và sơn trang nghỉ mát Thừa Đức. Nhìn nhìn lại có thể chợp mắt, ngủ cũng không sâu, cảm giác thấy hơi thở của anh ta tới gần liền tỉnh lại. Anh ta vỗ nhẹ khuôn mặt tôi, hô hấp dịu dàng thổi vào tóc mai: “Nếu mệt thì lên giường đi. Đừng ngủ ở đây, cẩn thận cảm lạnh.”

Tôi lại chẳng thấy mệt nhọc, nhưng nhìn trong mắt anh ta có ẩn chứa tơ máu, vẻ mặt hơi mệt mỏi. Tôi duỗi thắt lưng, ngồi thẳng, hỏi: “Hôm nay chàng dậy sớm sao?”

“Qua giờ Dần.” Anh ta trả lời.

Vậy không phải là rạng sáng ba bốn giờ sao! Hiện nay tôi cũng tập thành thói quen ngủ sớm dậy sớm, nhưng ít nhất cũng phải ngủ từ chín giờ đêm đến bảy giờ sáng hôm sau. So với lúc một ngày ngủ mười tiếng đồng hồ của tôi mà nói, anh ta thật quá đáng thương! Tôi hỏi: “Hôm nay có ngủ trưa không?”

Anh ta xoa huyệt thái dương, nhìn tôi không nói. Được, không cần phải nói, tôi hiểu rồi. Tôi lại nhìn trên bàn hỏi: “Tính toán xong chưa?”

“Chỉ mới hơn một nửa.” Anh ta nhìn sổ sách kia thở dài.

Do dự một hồi lâu, rốt cuộc vẫn không nhịn được, nói: “Ta giúp chàng tính toán.”

Anh ta kinh ngạc nhìn tôi, sau đó cười nói: “Nàng? Nàng sẽ tính cái này sao?”

Tôi trả lời: “Cái này thì có