XtGem Forum catalog
Kính Vạn Hoa: Theo Dấu Chim Ưng – Nguyễn Nhật Ánh

Kính Vạn Hoa: Theo Dấu Chim Ưng – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324825

Bình chọn: 7.5.00/10/482 lượt.

tao đau điếng như vậy nữa”

Ở trước mặt, bọn trấn lột tiếp tục “phóng thích” những đứa mang cặp có hình chim ưng.

– Cho mày qua luôn! – Bò Lục hất hàm bảo Nghị.

Mạnh lại huých tay. Nhưng lần này nó huých qua phía trái, ngay mạng mỡ Quý ròm:

– Rõ ràng anh đã thấy tận mắt rồi đấy nhé!

Quý ròm khôm ậm ừ. Mà gật gật đầu, đầy vẻ phục thiện. Sự việc đã phơi ra rành rành trước mắt như thế, nó muốn không tin cũng không được.

Sự “đầu hàng” của Quý ròm làm Mạnh khoái tít mắt. Nỗi hậm hực mấy ngày nay bay biến đâu mất. Và tới khi thằng Bò Lục phất tay ra hiệu cho Ðạt đi theo Tùng và Nghị thì Mạnh không nén nổi cơn phấn khích. Lần này nó không mở miệng nhưng hai cùi taya huých mạnh về hai bên một lượt.

Cú huých hân hoan của Mạnh khiến Tiểu Long lẫn Quý ròm đều nhăn mặt nhưng sợ bị lộ tông tích, cả hai cố cắn chặt môi để khỏi bật ra tiếng rên.

Nhưng sự hào hứng của Mạnh kéo dài không lâu. Nó cứ đinh ninh hết phiên thằng Ðạt sẽ tới thằng Khánh. Khánh mới gia nhập “đảng Chim Ưng”, thế nào bọn trấn lột cũng kiêng kị. Nào ngờ diễn biến mất hoàn toàn ngược lại.

Khánh vừa trờ tới, thằng Bò Lục đã đưa tay cản:

– Ðứng yên! Không được nhúch nhích!

Mặt thằng Khánh lập tức xanh như chàm.

– Em… em… Khánh van vĩ bằng giọng run run.

– Chả ai anh em với mày!

Bò Lục quắc mắt nạt. Và nó khẽ ngoắt tay một cái. Thằng Bò Trổng lẹ làng tiến lại.

Khánh hồn phi phách tán. Nó ngồi thụp xuống, hai tay ôm đầu, mếu máo:

– Hai anh tha cho em! Lần sau…

– Lần sau đế lần sau tính! – Bò Trổng sừng sô, không để Khánh nói hết câu – Còn lần này tụi tao phải trị cái tội láu cá của mày!

Rồi Bò Trổng một bên Bò Lục một bên, hai đứa nắm lấy hai vành tai Khánh kéo mạnh:

– Ðứng lên!

Khánh riu ríu đứng dậy, mặt nhăn nhó vì đau và vì sợ.

Bò Trổng cười hềnh hệch:

– Chừng đó đâu đã thấm tháp gì! Bây giờ tụi tao cho mày “đi tàu bay” để mày nhớ đời!

Bò Trổng vừa nói xong, Khánh đã kêu rú lên thảm thiết. Vẫn nắm lấy hai vành tai Khánh, hai tên trấn lột đang cố sức nhấc bổng nó lên khỏi mặt đất.

Cái trò “cho đi tàu bay” của hai tên Bò Lục và Bò Trổng khiến tụi thằng Tùng tuy đã thoát nạn và đang đứng tuốt ngoài xa vẫn sợ xanh mắt mèo. Còn thằng nhóc chưa bị các hung thần “điểm danh” đang đứng sau lưng thằng Khánh thì người run bần bật, hai tay vội vã chẹn cứng lấy ngực như sợ trái tim vọt bắn ra ngoài.

– Xông ra đi thôi! Không khéo thằng nhóc bị vặt sứt cả tai mất!

Tiểu Long vừa nói vừa nhỏm người dậy, chẳng màng đợi Quý ròm và thằng Mạnh có ý kiến.

Thực ra, Mạnh và Quý ròm cũng chẳng có ý kiến gì khác. Nãy giờ bấm bụng chứng kiến cảnh bọn Bò Lục và Bò Trổng hành hạ thằng Khánh, hai đứa đã tức muốn lộn ruột rồi. Vì vậy, Tiểu Long vừa hé môi, hai đứa đã phóng vù ra như những viên đạn vọt ra khỏi nòng.

– Ðồ khốn! Bỏ tay ra! – Quý ròm vừa chạy vừa hét.

Mạnh cũng không chịu thua. Nó ngoác miệng:

– Lớn bắt nạt bé mà không biết xấu! Tao “triệt buột” tụi mày bây giờ!

Trong ngôn ngữ của cờ đô mi nô, “gài triệt buột” là dồn đối phương vào chỗ “bó tay chịu hàng”. Thằng Mạnh là chúa xem phim xã hội đen. Nó học được từ này trong một bộ phim mới xem tháng trước, nay ngẫu nhiên gặp bọn Bò Lục, Bò Trổng liền ứng khẩu bô bô.

Tự nhiên thấy có người nhảy ra can thiệp, lại dùng ngôn ngữ của “dân chơi”, hai tên trấn lột giật nảy người. Nhưng khi ngoảnh lại, thấy đó chỉ là một đứa ốm nhách và một thằng oắt hỉ mũi chưa sạch, Bò Trổng ôm bụng cười gặp cả người.

Bò Lục “lịch sự” hơn đồng bọn. Nó không cười, nhưng mép vẻ khinh thị:

– Hai đứa mày muốn xin vào thế mạng cho thằng oắt này hay sao?

Lúc này Bò Lục, Bò Trổng đã buông thằng Khánh ra nên Quý ròm không buồn gấp gáp. Nó chậm rãi đảo mắt về phía hai thằng nhóc đang sợ đến chết khiếp bên cạnh, dịu dàng bảo:

– Hai em chạy lại chỗ các bạn đi! Có tụi anh đây rồi, chẳng còn gì đáng lo nữa đâu!

Vừa nói Quý ròm vừa chỉ tay về phía tụi thằng Tùng. Nhưng tay nó bỗng cứng đơ, hệt như bị ai treo lơ lửng giữa trời.

Tụi Tùng, Nghị, Ðạt đã không còn đứng ở chỗ cũ. Khi bọn Quý ròm xuất hiện, ba thằng oắt không những không mừng rỡ mà vội vàng ôm cặp lỉnh tuốt. Ðến khi Quý ròm phát giác thì ba đứa chỉ còn là ba chấm nhỏ ở cuối đường.

Nhưng Quý ròm không có thì giờ để nghĩ ngợi lâu. Giọng thằng Bò Lục đã vang lên sát bên tai nó:

– Sao? Trả lời đi chứ?

Quý ròm quay lại chưa kịp “trả lời” đã lãnh ngay một cú đánh của Bò Trổng vào lưng muốn chúi nhủi, kèm theo là tiếng quát đằng đằng sát khí từ phía sau:

– Hơi sức đâu mà đấu võ miệng với tụi này! Cứ tấn cho chết bà nó đi!

Nói xong, Bò Trổng lại hung hăng nhảy xổ vào Quý ròm, chẳng buồn đợi đối thủ đứng vững.

Nhưng lần này, cú đấm chưa kịp chạm vào người Quý ròm, Bò Trổng đã bị một cú đá sấm sét trúng cườm tay. Nó giật mình ngoảnh lại và tái xám mặt khi thấy một đứa lạ hoắc lạ huơ tướng tá chắc nịch đang đứng sát bên cạnh nó tự bao giờ.

Tiểu Long quắt mắt nhìn Bò Lục, Bò Trổng, mặt hầm hầm:

– Tụi mày còn chưa chịu biến đi hay sao!

Bò Trổng đưa mắt nhìn Bò Lục như ngầm hội ý, rồi nhún vai đáp, giọng xuôi xị:

– Biến