Kiêu Sủng

Kiêu Sủng

Tác giả: Đinh Mặc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210443

Bình chọn: 9.5.00/10/1044 lượt.

. Thậm chí đã hình thành thói quen , nằm trong lồng ngực ấm áp vững vàng đó mà đi vào giấc ngủ .

Chương 39: BAY ĐẾN NƠI ĐÂU

“Tôi muốn ra ngoài làm nhiệm vụ.”

Mạnh Hi Tông đang trong thời điểm sung sướng vẫn còn ở trong cơ thể cô. Nghe vậy nhìn bàn tay thon của cô đặt lên ngực mình, cũng không cự tuyệt thẳng: “Tại sao?”

Mặc dù Tô Di mệt vô cùng, nhưng vẫn không quên lợi dụng thời cơ, nhỏ giọng nói: “Tôi buồn lắm rồi. Tôi đã ở đây rãnh rỗi một tháng, dạo khắp cả Tự Do Thành rồi. Cực kỳ buồn chán.”

Ban ngày Mạnh Hi Tông đều không ở nhà, chỉ có cô và một đám người làm đàng hoàng kín kẽ, nhìn nhau chẳng nói gì. Từng ngày sống cuộc đời chim lồng cá chậu, chỉ có trời mới biết cô nhớ những ngày tự do tự tại lái Báo Săn ngoài vũ trụ đến cỡ nào. Nghe nói ý chí của đàn ông trong khi XXOO là thấp nhất, thừa dịp này nói điều kiện là vô cùng thích hợp.

Nhưng cô đã tính lầm rồi, ánh mắt Mạnh Hi Tông vẫn còn mờ mịt, ngữ điệu lại trầm ổn lạnh lẽo: “Có thể. Điều kiện tiên quyết là phải thỏa mãn tôi bất cứ lúc nào.”

“Bất cứ lúc nào?” Tô Di chỉ cảm thấy giờ phút này bị thân thể nặng nề của anh áp chế, không chỉ riêng thân thể của mình, còn có trái tim của mình.

“Ừ.” Anh ôm cô,xoay người, khiến cô nằm trong lòng ngực mình không thể nhúc nhích, “Mỗi đêm khi tôi trở về, đều muốn nhìn thấy em.” Anh không muốn tình huống cô suýt nữa bị người đàn ông khác đoạt lấy lại xảy ra lần nữa.

Hai ngày sau, Tô Di mặc quân trang, đi tới một quán rượu nhỏ trong thành phố. Đi theo phía sau là một thanh niên dáng vẻ không có gì đặc biệt—— đó là người hiến binh Mạnh Hi Tông phái tới.

Từ xa đã nhìn thấy Nhị Cầu và Ly Tử ngồi trước bàn nhỏ, trông vẻ mặt đều có chút nôn nóng lo lắng. Thấy Tô Di, vẻ mặt hai người cũng hơi phức tạp. Tô Di đi tới, chẳng nói gì cả, ngồi xuống uống cạn hai cốc trước.

Thế là Nhị Cầu không bình tĩnh nổi nữa, nói quái gở với Ly Tử: “Đúng là kỳ quái, đã là người đàn bà của ngài chỉ huy rồi mà còn muốn làm nhiệm vụ, đây không phải là có bệnh hay sao?”

Ly Tử lườm hắn một cái, nói: “Câm miệng! Không cho người ta phát bệnh được à?”

Tô Di thích hai người ở điểm này. Dù đã biết quan hệ của cô và Mạnh Hi Tông, nhưng vẫn hung dữ châm chọc cô như trước. Huống chi cô hiện tại, hoàn toàn không muốn được coi là “người đàn bà của Mạnh Hi Tông” mà có được đối đãi đặc biệt của người khác. Nếu như vậy, cái ngày Mạnh Hi Tông không cần cô nữa, thì cô là cái gì đây?

“Đúng, đúng là tôi có bệnh. Tôi xin lỗi!” Tô Di mỉm cười nhìn Ly Tử, ” Báo Săn của tôi không phải đã để lại cho các người rồi sao?”

Cô không đề cập tới thì thôi, nhắc tới Nhị Cầu liền nổi giận, không để ý tới ánh mắt khuyên can của Ly Tử, cả giận nói: “Mẹ kiếp còn dám nói cái này. . . . . .”

Tô Di ngẩn ra.

Nhị Cầu lòng đầy căm phẫn nói ra. Tô Di thế mới biết, ngày đó cô cấu kết với Ly Tử trộm mười quả bom nguyên tử trên chiến hạm của Liên Đạc. Bởi vì các cô được cho phép thông hành, hơn nữa chưa từng có người nào dám trộm đồ của Liên Đạc, cho nên mới vừa ra tay đã thành công. Sau đó trên máy móc kiểm tra đo lường hành tinh thấy tín hiệu của bom nguyên tử, người mù cũng biết bom nguyên tử bị trộm.

Mặc dù về sau đã tìm lại được bom nguyên tử, nhưng cán bộ phụ trách kho đạn trên chiến hạm vẫn nổi giận đùng đùng. Bọn họ cũng không biết quan hệ của Tô Di và Mạnh Hi Tông, cũng không tìm thấy hung thủ Tô Di này, vì vậy tức giận đều trút trên hai người Ly Tử. Hai người ở trên chiến hạm vũ trụ gần như không ngóc đầu lên nổi, cũng không vơ vét được bất kỳ món béo bở nào nữa. Thậm chí có một lần còn bị người ta trói đến kho vũ khí đánh đấm một trận, cướp tất cả tiền của trên người. Hai người chỉ có thể lái một chiếc Báo Săn duy nhất, ảo não trở lại Tự Do Thành.

Tô Di nghe xong, trong lòng hết sức áy náy. Yên lặng rất lâu, cuối cùng chỉ biết nói chân thành: “Tổn thất của hai người, tôi nhất định sẽ bồi thường cho hai người.”

Mắt của Nhị Cầu xoay xoay, suy nghĩ trong chốc lát, nói thẳng: “Tôi muốn thăng chức! Lên thượng úy! Không, thiếu tá!”

Ly Tử lườm hắn một cái, quay đầu nói với Tô Di: “Tôi muốn một căn nhà.”

“Không có!” Tô Di sòng phẳng dứt khoát, “Quan hệ của tôi với anh ta, không phải theo kiểu các người nghĩ đâu.”

“Là kiểu gì?” Ly Tử không tin, “Sỹ quan chỉ huy hào phóng như vậy, ban đầu chỉ vì cô, lấy mười chiếc Báo Săn làm tiền đánh cược!”

Tô Di cười nhạt: “Đợi đến một ngày lúc anh ta không có hứng thú nữa, tôi cũng không bằng cả một chiếc Báo Săn.”

Nhị Cầu và Ly Tử lập tức cũng không nói gì, liếc mắt nhìn nhau, Nhị Cầu hừ một tiếng, Ly Tử là chống cằm nhìn Tô Di chăm chú.

“Tôi giúp các người làm nhiệm vụ.” Tô Di nói, “Nhưng mà bây giờ, tiền kiếm được mọi người chia đều.”

“Tại sao!” Nhị Cầu kháng nghị.

“Ngu à!” Ly Tử đập vào gáy Nhị Cầu một phát, nhìn Tô Di, “Cô kiếm một chiếc Báo Săn nữa, nếu không chẳng nhận được nhiệm vụ gì cả.”

Tô Di cười, đây mới là nguyên nhân hai người còn đồng ý tới gặp cô. Bọn họ chỉ còn một chiếc Báo Săn, cùng lắm là làm được chút nhiệm vụ vận chuyển đơn giản, tiền kiếm được quá ít. Có hai chiếc Báo Săn luân phiên phối hợp, mớ


XtGem Forum catalog