có thể đi.”
“…… Được.” Nhị Cầu cắn răng nói. Mặc dù lấy lại danh dự rất quan trọng, nhưng một chiếc ‘Báo Săn” còn đáng tiền hơn, hơn nữa nếu mà thắng cô ta, cũng lấy lại được không ít thể diện.
“Nếu tôi thắng, sau này anh ta gặp tôi thì phải đi đường vòng.” Tô Di nói thật lớn.
Mọi người cười ha ha, đều nói ván cược này quả là rất hay. Ly Tử cũng vui vẻ trở lại, gõ nhịp kêu cứ làm thế đi.
“Nếu cô thua thì sao?” Tô Di đột nhiên hỏi Ly Tử.
Ly Tử cười ha ha, từ bên hông móc ra một xấp tiền liền liên minh, đập lên bàn, cười híp mắt: “Cộng thêm tôi nữa.”
Đám lính đánh thuê với thợ mỏ xung quanh hoàn toàn bùng nổ
Tin tức về ván bài ba người trong nháy mắt đã truyền khắp cả quán rượu. DJ chính giữa sân khấu cũng hết sức nhiệt tình tuyên bố trận đánh cuộc này. Cả lầu một, mấy trăm người hưng phấn vọt về bên đó, chen lấn bên quầy rượu đến nỗi nước chảy không lọt
Mà lầu hai lại tương đối an tĩnh. Không ít người trong số những vị khách giàu sang trong phòng bao nghe được lời DJ giới thiệu, đi ra, từ lối đi bên trong lầu hai, thò đầu nhìn xuống dưới.
Mới đầu, thấy bộ dạng hưng phấn thèm thuồng danh lợi của Tiểu Ly, Tô Di cho rằng cô ta hẳn là một cao thủ tầm trung, tập trung tinh thần cố gắng nhớ bài, không dám có một chút sơ xuất nào. Ai ngờ ván đầu tiên chỉ trong năm phút đồng hồ đã kết thúc, Tô Di toàn thắng, Nhị Cầu kém hơn một chút , Tiểu Ly…… thua đến rối tinh rối mù.
Cô ta mặt như đưa đám đưa ra một xấp tiền đẩy tới trước mặt Tô Di, còn thuận tay cởi áo khoác quân trang ra, lộ ra chiếc áo sơ mi xinh đẹp trên người : “Chơi lại!” Tô Di hiểu ra, người này đúng là dân ghiền bài tầm cỡ rồi.
Người chung quanh hưng phấn trầm trồ khen ngợi. Người của Tô Di biết kỹ năng chơi bài của cô không tệ, nhìn thấy cục diện này liền vui vẻ trở lại, gia nhập nhóm người trầm trồ khen ngợi.
Ván thứ hai, Tô Di lại thắng. Lần này Nhị Cầu tính sai, thua nhiều nhất. Tên này sầm mặt, móc ra một xấp tiền trong ngực áo, đếm, ném tới trước mặt Tô Di. Sau lại cười cười, cũng cởi bỏ áo khoác quân trang ra. Lộ ra phần lưng rắn chắc nổi rõ bắp thịt chỉ mặc một cái áo lót trong.
Đám người Lưu Khế đã uống chút rượu, giờ phút này dường như đã sớm quên việc vừa mới đụng chạm với lính đánh thuê, lại kề vai sát cánh với bọn họ, uống rượu xem đánh bài. Chỉ có Tô Di mồ hôi lạnh túa ra đầy trán —— không thể thua không thể thua……
Vậy mà qua ba trận, rốt cuộc thế cờ lại đảo ngược. Bốc trúng lá bài tốt, Nhị Cầu thiếu điều ngửa mặt lên trời cười đắc ý. Mặc dù trên người hắn ta đã cởi sạch sẽ, lại vẫn hung hãn nhìn chằm chằm vào Tô Di: “Cởi !”
“Lúc đầu ngoài tiền đánh cuộc cũng không nói đến việc này!” Tô Di ném xấp tiền ra.
Nhị Cầu rất căm tức, biểu lộ không thể tin nổi: “Cô dám ăn vạ ?”
“Em gái à……” Ly Tử đã cởi hết chỉ còn lại nịt ngực, còn phải dùng một bàn tay che chỗ kín của, cũng không đồng tình, “Nam và nữ đánh bài, thua phải cởi quần áo , đây là quy củ của lính đánh thuê, chẳng lẽ cô định ăn vạ công khai thế này?”
Tô Di thật xui xẻo, lúc vào đây đã ngại nóng cởi áo khoác ra. Hiện tại nếu cởi áo thì trên người chỉ còn lại nịt ngực, nếu cởi quần chỉ còn lại quần lót. Sắc mặt cô không thay đổi : “Trước tiên cứ nợ một ván đã.”
“Cái gì! Như vậy cũng được sao !” Nhị Cầu tức giận nói.
“Tôi vốn không biết quy củ này.” Cô không để ý tiếng la ó của Nhị Cầu và những người xung quanh, bắt đầu chia bài.
Nhưng hôm nay Tô Di quả thật xui xẻo. Ván này Ly Tử lại ăn trắng.
Tô Di đâm lao phải theo lao.
“Cởi ! Cởi ! Cởi !” Những tên đàn ông xung quanh phấn khích! Tô Di mặc áo sơ mi quần dài đã để lộ vóc người cân xứng, đám người này đã rất gấp gáp, không thể chờ đợi ham muốn được ngắm nhìn đường cong lả lướt dưới lớp áo quần của cô. Hơn nữa cô gái này là Mèo hoang nhỏ tiếng tăm lừng lẫy cũng đủ để khiến họ mơ màng.
Thậm chí ngay cả đám người Lưu Khế, cũng mắt say lờ đờ mê ly nhìn Tô Di chằm chằm. Trong bầu không khí hưng phấn này, hình như bọn họ cảm thấy cởi cũng không có gì lạ, chỉ giải trí thôi mà.
Mặt Tô Di nóng rực. Mặc dù chỉ mặc quần áo lót ở tuổi của cô cũng không đáng gì, nhưng đối với cô mà nói thì quả thật là là thách thức rất lớn. Nhưng bây giờ, dù là thế nào thì không thể từ chối được nữa.
Nhìn hai người gần như lõa thể trước mặt, phần thắng của cô vẫn còn rất lớn. Cắn răng một cái, nhất quyết, bắt đầu cởi nút áo sơ mi ra.
Trong mắt đám thuộc hạ, một Tô Di từ trước đến nay luôn bình tĩnh lần đầu tiên tay chân run rẩy. Đến khi đôi tay mảnh khảnh trắng nõn nắm lấy cổ áo, kéo xuống, lộ ra đôi vai trắng như ngọc, toàn thể nhất thời yên lặng.
Mọi người ngừng thở, nhìn cái eo mảnh mai xinh đẹp nõn nà, nhìn nịt ngực màu nâu ôm lấy cặp tuyết lê đầy đặn trắng tươi, nhìn đôi chân thon dài mịn màng.
Trong quán bar an tĩnh kỳ dị, tự dưng mọi người đều cảm thấy bầu không khí càng thêm nhiệt liệt.
Mặt Tô Di đã đỏ ran như màu máu, ước chừng là tác dụng của rượu cồn cùng với bầu không khí