thấy tiếng tiếng xe tới xe lui mơ hồ. Thỉnh thoảng có người đi ra từ cửa sau của quán bar, thấy đôi nam nữ say sưa này, lại chỉ cười nhẹ hoặc là yên lặng rời đi.
Chiếc váy dài màu đỏ rực bị xé thành mấy mảnh, có mảnh còn quấn trên người cô gái, có mảnh rơi xuống mặt đất. Thân thể mềm mại trắng như tuyết bị đè chặt trên tường, tiếng rên rỉ hoan ái phát ra theo sự va chạm kịch liệt từng hồi của người đàn ông. Ánh mắt hắn cực tối, như dã thú đè nén quá lâu, tìm kiếm giải thoát từng lượt trên người phụ nữ. Tuy rằng cô gái có cảm tình với hắn, cũng bằng lòng chấp nhận tình một đêm. Nhưng hoàn toàn không ngờ tới, dưới vẻ ngoài cường tráng lạnh lùng của hắn, lại cất giấu nhu cầu điên cuồng như vậy. Khoái cảm từng hồi dâng trào, chỉ khiến trái tim và thân thể của cô gái đều đầu hàng. Cô khẽ cười, cần gì phải lo đêm nay về đâu.
Một lúc lâu sau, người đàn ông mới dừng lại.
Cô gái như một đống bùn nhão, mềm nhũn trong lòng hắn. Hắn lại ôm cô một lúc, mới cởi áo sơ mi của mình ra, choàng lên người cô. Cùng lúc đó nhét vào trong túi áo một xấp tiền Liên Minh dày cộp.
Cô gái nhét tiền Liên Minh kèm theo cả tấm danh tiếp trở lại tay hắn: “Lần sau nhớ tìm em.”
Hắn đưa cô gái lên taxi, lúc này mới trở về quán bar với nửa người để trần.
Vừa mới vào cửa sau của quán bar, đã thấy Hình Kỳ Lân đứng trong bóng tối đằng sau cửa.
“Sao vậy?”
“Đã mười hai giờ rồi.” Kỳ Lân cười nói, “Em đến gọi anh về.”
“Tôi còn nhớ được giờ giấc.” Hình Nghị lấy khăn tay từ trong túi quần ra, lau tay và miệng.
Kỳ Lân không nói nhiều, hai người đi dọc theo ghế dài xung quanh quán bar tới chỗ ngồi.
“Tìm cô gái đó cho tôi.” Hình Nghị chợt nói với hắn từ phía sau.
Kỳ Lân hơi kinh ngạc, quay đầu cười nói: “Sao vậy? Bây giờ anh cũng không rời khỏi loài người được nữa à? Muốn tìm kiểu gì?”
“Theo như dáng vẻ của cô gái kia.” Hình Nghị nói hờ hững, “Nhưng da không trắng như vậy, mắt lớn hơn chút, tóc dài hơn chút. Cậu cứ theo điều kiện tôi đưa ra, kiếm một người nuôi trong nhà tôi.”
Kỳ Lân giật bắn cả mình, đó không phải là. . .
Hắn cười gượng hai tiếng: “Vâng, em quay lại tìm xem.”
Dãy ghế dài phía trước chợt có hỗn loạn. Có cô gái hét lớn, sau đó liền thấy mấy bóng dáng xông tới ẩu đả.
“Muốn chết hả!” Có người quát.
“Đánh thì đánh, lảm nhảm gì chứ.” Một giọng nói lạnh lùng khác cất lên. Có vẻ trong trẻo nhanh nhẹn của thiếu niên, nhưng cũng trầm thấp khàn khàn.
Hình Nghị nhíu mày, Hình Kỳ Lân than thở: “Thanh niên loài người thật hiếu chiến.”
Ánh đèn lóe lên, khuôn mặt cực trẻ tuổi chợt lướt qua. Đôi mắt đen rực sáng, khuôn mặt tuấn lãng. Kỳ Lân thấy rõ dung mạo người này, vô cùng bất ngờ.
Hình Nghị thấy hắn không nhúc nhích, hỏi: “Sao vậy? Quen à?”
Kỳ Lân thấy thiếu niên đó bị vài tên cường tráng vây quanh. Mặc dù biết rõ bản lĩnh của cậu ta không tồi, nhưng dù sao hai năm không gặp, không biết cậu ấy có thể địch nổi không.
“Vâng, con trai của bạn cũ. Anh hai chờ chút, em đi giúp đỡ.”
“Tùy cậu.”
Kỳ Lân chuẩn bị tiến lên, nhưng lúc này, từ xa vọng tới một câu: “Ông xã!”
Đúng là giọng của Xoa Muội.
Kỳ Lân và Hình Nghị đều nhìn lại theo tiếng. Nhanh chóng thấy ghế dài chỗ Xoa Muội ngồi, có hai người đàn ông cao to đứng sừng sững, che khuất bóng dáng mảnh khảnh của Xoa Muội.
“Mẹ nó. Dám trêu ghẹo vợ của tao!” Hai mắt Kỳ Lân bốc lửa ngay lập tức. Ngoài tức giận, hắn lại có phần hưng phấn. Một là những người này sao có thể là đối thủ của tướng quân người máy, hắn lại có thể tỏ vẻ anh hùng trước mặt Xoa Muội; Hai là lâu rồi không đánh nhau, hơi ngứa ngáy chân tay.
Hắn vừa mới cất bước, bên này lại nghe thấy mấy tiếng “choang choang” vang lên giòn giã — — Những tên cường tráng bao quanh thiếu niên đó đã đập vỡ chai bia.
Thấy vẻ bối rối trên mặt Kỳ Lân, Hình Nghị nói lãnh đạm: “Ở đây giao cho tôi.”
Kỳ Lân hơi chần chừ, những nghĩ một ngày nào đó sẽ gặp mặt, dứt khoát gật đầu rời đi.
Bên này, rất nhiều người thờ ơ vây xem. Không ít người thấy rõ dung mạo thiếu niên đó, trong lòng có phần căng thẳng và thương xót.
Một cô bé rất xinh xắn, đứng góc trong chỗ ghế dài, mặt đầy nước mắt, dáng vẻ muốn nói gì đó nhưng lại không dám lên tiếng. Mà những tên cường tráng hung hãn đang vây bắt chàng trai, nhưng cậu ta lại không hề hoang mang, lại ngẩng đầu cười cười với họ.
“Ai lên trước?” Cậu ta bày ra tư thế chiến đấu tiêu chuẩn.
Đám đàn ông to con xông hết lên, bắt đầu tay đấm chân đá kich liệt — —
Trong lòng Hình Nghị hơi khinh thường. Một là khinh thường thiếu niên — — Tuy rằng có vẻ cậu ta đã trải qua sự dạy bảo của danh gia, nhưng dù sao cũng chỉ tầm mười một, mười hai tuổi. Hơn nữa, những tên lưu manh hung ác này, thật sự còn tàn nhẫn hơn những cao thủ chiến đấu trong quân đội. E rằng thiếu niên này sẽ gặp bất lợi; Hai là khinh bỉ những tên to con này. Đối phó với một nhóc con, lại ra tay tàn nhẫn không chừa đường sống cho người ta.
Thân là sĩ quan chỉ huy, đương nhiên hắn có mang súng bên người. Hắn không giống Kỳ Lân, tự hạ thân phận đấu võ với hai người đàn ông ở bên kia.
Hắn chỉ hờ hững rút súng ra, đi tới chậm rãi, đặt lên gáy m