Pair of Vintage Old School Fru
Kiêu Sủng

Kiêu Sủng

Tác giả: Đinh Mặc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328963

Bình chọn: 7.5.00/10/896 lượt.

g xa lạ, có một cô gái nằm ghé lên đầu giường.

Anh hoảng hốt trong chốc lát.

Đoạn đối thoại nghe được trước cơn hôn mê, đã chẳng nhớ ra nổi từ sớm. Nhưng lại nhớ mang máng bàn tay dịu dàng đó, giọng nói êm dịu trầm thấp đó, liên tục nói bên tai mình: “Cố chịu đựng! Anh không thể chết được.”

Là cô ấy sao?

Mái tóc dài mềm mại như tơ lụa, xõa trên lớp chăn, cũng lướt qua cánh tay rắn chắc của anh. Dưới mái tóc dài, chiếc cổ thon dài dịu dàng kề sát đầu ngón tay anh, mà mặt cô gối trong lòng bàn tay anh, nhè nhẹ.

Một cô gái đẹp.

Lăng Tranh đại nạn không chết, tâm trạng cực kỳ vui mừng. Nhẹ nhàng nâng bàn tay kia lên, bất giác dời qua vuốt lên mái tóc đen vô cùng mềm mại.

Tuy nhiên cô gái rất tỉnh ngủ, vừa mới đụng vào, cô đã ngẩng đầu lên từ khuỷu tay anh.

Bốn mắt nhìn nhau.

Khuôn mặt anh điển trai mà tiều tụy, cô vừa mới ngẩng mặt lên, lại như thể hằng tinh chiếu sáng căn phòng trong nháy mắt, rực rỡ xinh đẹp hơn người. Chẳng qua gò má mềm mại, đè lên ngón tay thô ráp của anh nên hiện lên mấy vệt đỏ đỏ, lại có phần dễ thương.

Anh không nhịn được nở nụ cười, lên tiếng: “Anh may đến vậy sao? Người đẹp, em cứu anh à?”

Là giọng điệu mà anh thường chọc ghẹo phụ nữ, thấy mặt cô đỏ bừng như thể thoa son, lại nhìn chằm chằm vào năm vệt ngón tay bắt mắt đó, dáng vẻ nghiêm túc điềm tĩnh hẳn lên.

“Chuyện nhỏ thôi.” Cô nói hờ hững.

Giây tiếp theo, cô lảo đảo, ngã vào lòng anh —— Nằm bên giường quá lâu, hai chân cô tê cứng.

Hai tay của Lăng Tranh đỡ lấy cô ngay lập tức, chỉ cảm thấy vòng eo chạm vào tay thật mềm mại, đầy đặn uyển chuyển, vô cùng tuyệt diệu.

“Em không sao chứ?” Anh hỏi thân thiết, mái tóc dài của cô phất lên mặt anh, rất mềm mượt.

Cô gạt tay anh đứng dậy, chỉ để lại cho anh một bóng lưng: “Tôi đi nấu cơm cho anh.”

Thấy cô đi rồi, Lăng Tranh thu lại nụ cười, nhẹ nhàng xốc lớp chăn trên người lên.

Đã có người thay quần áo sạch sẽ mềm mại cho anh. Mấy vết thương trên người đều được băng bó lại hẳn hoi, vết máu lúc trước cũng được lau sạch sẽ.

Là cô ấy ư?

Rốt cuộc là ai? Ra tay cứu anh? Ngoài cửa sổ, bóng đêm mờ mịt, nhất thời không nhìn ra mình đang ở nơi đâu.

Tuy nhiên cô gái này, thần bí nhưng rất tốt bụng và xinh đẹp.

Rõ ràng cô nấu ăn không giỏi, bưng vào bát cháo thoáng chút mùi khét. Thấy ánh mắt biết cười của Lăng Tranh, cô lại thẹn đỏ mặt: “Ở đây không có nhiều đồ ăn lắm, anh ăn tạm vậy.”

Lăng Tranh nhanh chóng thủ tiêu một nồi cháo, nhìn cô cười vui vẻ: “Ngon lắm.” Cô nhìn đôi mắt bừng sáng của anh, cũng mỉm cười.

“Hơn mười ngày nữa là anh có thể khỏi hẳn.” Cô lại đưa cho anh một lọ nước dinh dưỡng.

Lăng Tranh vừa uống vừa hỏi: “Đây là đâu vậy? Vì sao mọi người lại cứu tôi?”

Cái đêm trùng dịch bùng phát trong cơ thể mình thật sự rất kinh khủng, anh không biết các chiến hữu khác thế nào, cũng không biết thiên kim của bộ trưởng bộ tài chính bị mình cắn có sao không.

“Đây là vùng nông thôn, có lẽ anh chưa tới bao giờ.” Cô nói hờ hững, “Bác sĩ nhà tôi biết chữa trị trùng dịch. Chúng tôi vừa đúng lúc đi ngang qua Hy Vọng Thành thì thấy anh.”

“Suốt đời này tôi sẽ không quên ơn cứu mạng.” Vẻ mặt Lăng Trang trịnh trọng, “Nhưng không biết những người bị lây nhiễm khác thế nào rồi?”

Cô lắc đầu: “Tôi cũng không biết.”

Lăng Tranh thấy cô không nói nhiều, cũng đoán được một phụ nữ như cô không thể cứu được nhiều người. Nhưng y học Liên Minh phát triển, chắc những chiến hữu đó không sao nhỉ?

Nghĩ tới đây, anh nhẹ nhõm hơn: “Có điện thoại không? Tôi muốn liên lạc với quân đội được không?”

Cô yên lặng trong chốc lát, lắc đầu: “Ở đây rất hẻo lánh, không có.”

Anh hơi thất vọng. Nhưng nghĩ đến vài ngày sau vết thương khỏi hẳn, vẫn có thể trở về quân đội, cô gái này đã giúp anh rất nhiều.

“Tôi là Lăng Tranh.” Anh nói dịu dàng, “Tên em là gì? Ân nhân cứu mạng của tôi?”

“Đại Bích.”

Nếu không nhớ mong chiến hạm và chiến hữu, Lăng Tranh thật sự không muốn rời khỏi chốn thần tiên này.

Vài ngày sau, anh có thể xuống giường đi lại, mới biết nơi đây thực sự là chốn thần tiên.

Căn phòng nhỏ hai người sống, ở ngay trên một thung lũng vắng vẻ xanh bạt ngàn, vài dặm xung quanh cũng không có bóng người. Phong cảnh thung lũng cực đẹp, nếu không lên tiếng, thì có thể nghe thấy tiếng chim bay, và cả tiếng nước suối chảy.

“Một mình em ở đây à?” Anh hỏi Đại Bích.

“Ừm.” Đại Bích thay thuốc trên lưng cho anh, ngẩng khuôn mặt đỏ bừng lên đáp, “Vài hôm nữa tôi có việc phải đi, tôi đã mua hai người hầu, ngày mai bọn họ sẽ tới.”

Sáng sớm ngày hôm sau, Lăng Tranh tỉnh lại, trong phòng đã có thêm hai người đàn ông trung niên khuôn mặt chất phác. Nhưng không thấy bóng dáng Đại Bích. Hai người cũng không nhiều lời, hầu hạ Lăng Tranh rất chu đáo.

Lăng Tranh không ngờ rằng, chuyến này Đại Bích đi đã năm ngày. Hai người hầu hỏi gì cũng nói không biết, vết thương của Lăng Tranh đã gần khỏi rồi, chờ đợi trong vùng núi trống không này có phần nóng lòng.

Nhàn rỗi không có việc gì làm, anh không nói gì cho hai người hầu, tự mình đi dạo xung quanh hít thở không khí trong lành. Một mặt trong lòng cũng hơi buồn bực —