Kiêu Sủng

Kiêu Sủng

Tác giả: Đinh Mặc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329122

Bình chọn: 8.5.00/10/912 lượt.

n được cô mới cam tâm.

Lúc cô bị bọn xấu dồn đến chân tường thì gặp được Mạnh Hi Tông.

Đêm hôm đó, người đàn ông cao lớn, trầm tĩnh anh tuấn, áo lụa quần là, ngồi trên chiếc xe sang trọng. Còn cô? Một cô gái gầy yếu, quần áo xốc xếch, đầu tóc rối bù, hèn hạ đứng trong bùn lầy.

Anh ở tận trời cao, cô ở tận lòng đất.

Trí nhớ và năng lượng của anh, cùng bị sức mạnh của hố đen áp chế phong ấn. Ngay cả mình là người máy, anh cũng không nhớ được, thì dĩ nhiên làm sao nhớ ra cô.

Cô cũng không nhớ được anh.

Song, cơ thể phụ nữ vẫn mỹ lệ trong đêm gió lạnh lẽo, anh đã làm một hành động mà ngay cả mình cũng không thể ngờ tới. Đó là, anh cởi áo khoác xuống, che đi tấm thân xinh đẹp gầy yếu của cô.

Anh nghĩ, có lẽ vì thân thể mềm mại xinh đẹp như vậy, tựa như một tác phẩm nghê thuật hợp ý với anh, cho nên không muốn làm bẩn, không muốn thấy cô lạnh run trong gió.

Sau đó thì sao? Giết cô?

Nhưng cô lại bắt lấy ống quần của anh, nhỏ giọng cầu xin, nhưng không thể giải thích được lý do để anh giữ cô lại.

Thôi thì cứ giữ lại đi.

Cũng chỉ là một con mèo nhỏ. Anh nghĩ, có lẽ như vậy cũng hay.

Khi đó anh không biết, cô cũng không biết, bọn họ sẽ yêu nhau lần nữa.

Giống như tình yêu và vận mạng của bọn họ trong tỷ năm về trước.

Chương 94: Ngoại truyện: Đời này kiếp này HUYỄN ÁI ĐỒ MỊ

Thời khắc máy bay chiến đấu rơi xuống hành tinh Trùng Tộc đó, trong lòng Thủy Đồ Linh chỉ còn lại sự tuyệt vọng tĩnh lặng.

Chiến dịch phản công của trung đội phi hành đã thất bại, máy bay chiến đấu của hắn là chiếc máy bay duy nhất còn sống sót. Nếu như có thể, hắn muốn khởi xướng tấn công cảm tử chiến hạm của Trùng Tộc, cùng hi sinh với chiến hữu của hắn. Nhưng phụ lái Sweet gào khóc, tóm lấy bộ đồ du hành vũ trụ của hắn không muốn chết, hắn chỉ có thể thỏa hiệp.

Thế nhưng trở thành tù binh của Trùng Tộc, lẽ nào dễ chịu hơn cái chết?

Khoảnh khắc thân máy bay đập mạnh lên mặt đất đó, hắn không hề chần chừ, kéo Sweet vào lòng. Mặc dù hắn không hề có thiện cảm với cô bé nhiệt tình với quân đội, nhưng lại có sức chiến đấu quá yếu này. Nhưng không có nghĩa là hắn không bảo vệ phụ nữ.

Cú va chạm rung động kịch liệt, phần lớn là dồn lên người Thủy Đồ Linh. Hắn chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng sắp nát ra hết. Trong lòng vang lên tiếng thét lo lắng của Sweet: “Này! Thượng úy, đừng chết! Anh chết rồi tôi phải làm sao bây giờ…”

“Câm miệng!” Hắn từ từ nhắm mắt lại, nhíu máy gầm nhẹ một tiếng, trước mắt tối sầm, hắn đã hôn mê.

Khi tỉnh lại, trời đã tối rồi.

Thủy Đồ Linh phát hiện mình đang nằm trên một bãi cỏ, trên đầu là dải ngân hà lóng lánh. Rặng núi nơi cuối chân trời, như con cự long đen sẫm, dịu dàng lượn quanh. Trong nháy mắt này, hắn thiếu chút nữa tưởng rằng mình vẫn còn ở trên hành tinh Liên Minh.

Trùng Tộc thô tục ghê tởm, hành tinh của chúng, lại không hề thua vẻ xinh đẹp của hành tinh loài người.

Hắn vùng vẫy chút, vậy mà vẫn có thể ngồi dậy. Chắc hẳn cú va chạm vừa nãy tuy có lớn, nhưng không tổn thương đến nội tạng.

“Anh tỉnh rồi! Thật tốt quá!” Hai tay mềm mại tinh tế, kích động nắm lấy cánh tay hắn. Khuôn mặt xinh đẹp của Sweet dưới ánh sao có vẻ tái nhợt u ám, đôi mắt đen nhánh sáng ngời, như người rơi xuống nước nắm được mảnh gỗ nổi, lập tức vùi đầu vào trong lòng hắn.

Mặc dù hai người đã hợp tác được nửa năm. Trong đội, Sweet luôn vây quanh những kẻ nổi bật, bình thường toàn qua lại với những phi công có gia cảnh giàu có. Chẳng bao giờ xem trọng Thuỷ Đồ Linh xuất thân bần hàn. Lúc này lại nhu nhược không xương ôm lấy hắn.

Thủy Đồ Linh hơi xấu hổ kéo cô ra khỏi lòng mình, nhìn quanh bốn phía.

Bọn họ ở trên một gò núi thấp bé. Cách tầng rừng rậm rạp, hắn thấy ở mấy chục mét phía trước nơi chân núi, là xác máy bay chiến đấu cháy đen.

Điều này làm cho hắn có cái nhìn khác đối với Sweet – – Vậy mà cô ta có thể đưa hắn tới xa như vậy ư? Nhưng ngẫm lại cũng là điều hiển nhiên. Trong hoàn cảnh này, mình là điểm tựa duy nhất của vị công chúa đây, cô ta đương nhiên phải cứu hắn.

Dường như nhận thấy vẻ cảm động trong mắt hắn, Sweet tủi thân chìa hai tay ra trước mặt hắn: “Tôi mất bao nhiêu công mới kéo anh được tới đây đấy, anh nặng lắm!”

“Cảm ơn!” Thủy Đồ Linh không quá quen với việc phụ nữ dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với mình, “Tôi hôn mê bao lâu rồi?”

“Tầm nửa giờ.”

Thủy Đồ Linh nghe vậy nhíu mày, ở lại dây nửa giờ mà vẫn chưa bị Trùng Tộc phát hiện, đúng là may mắn trong xui xẻo. Nhưng cứ tiếp tục ở nơi gần với xác máy bay này, e rằng sẽ nhanh chóng bị phát hiện.

“Cô chờ tôi ở đây.” Hắn hít sâu một hơi rồi đứng lên.

“Anh muốn đi đâu!” Sweet hơi căng thẳng, rất sợ hắn bỏ lại mình.

Trong lòng Thủy Đồ Linh vô cùng kinh ngạc. Toàn bộ đội phi hành ai chẳng biết rõ tính tình của hắn. Lẽ nào Sweet cho rằng hắn sẽ bỏ lại một cô gái yếu đuối vào lúc này ư?

“Tôi ra chỗ máy bay xem có thể lấy được thứ gì dùng được không.” Hắn nhẫn nại giải tích, sau đó lê thân thể bị thương, đi từng bước một, cực kỳ cẩn thận đến chỗ xác máy bay chiến đấu.

Có lẽ là chiến tranh ngoài vũ trụ vô cùng kịch liệt, bọn họ ở lại hành tinh


XtGem Forum catalog