The Soda Pop
Kiêu Sủng

Kiêu Sủng

Tác giả: Đinh Mặc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210784

Bình chọn: 8.00/10/1078 lượt.

hô.

Chiến dịch vũ trụ và chiến dịch dưới mặt đất khác hẳn nhau. Dù là năng lượng sử dụng trong chiến tranh đủ để hủy diệt một tinh hệ, nhưng tất cả ở đây lại vô cùng yên tĩnh và lặng lẽ. Trong chân không vũ trụ, từng chiếc chiến hạm lặng yên vờn bay kiên định, bởi vì niềm tin kiên quyết trong lòng mình—— là sự sống còn và tự do của chủng tộc .

Trên mặt đất của hành tinh thứ nhất Trùng tộc.

Quang cảnh đã 8h, doanh trại lao công phía tây là một dãy núi thấp nhỏ, nhìn xa xa yên ắng giống như một con rồng đang ngủ đông. Khu dân cư Trùng tộc xây dựng hướng về phía mặt trời dọc theo đồi, kéo dài thẳng đến khu vực đồng bằng.

Cuộc tập kích hỗn loạn ngày hôm qua cơ bản đã lắng lại. Chỉ có tốp ba tốp năm loài người bị công trùng đốc thúc quay trở về doanh trại lao công trên đường lớn.

Ánh sáng bên ngoài tầng mây bắt đầu lóe lên một lần nữa, ánh sáng này làm trái tim Tô Di ổn định hơn nhiều.

“Thiếu úy, tiếp theo làm thế nào?”

Tô Di quay đầu, nhìn lại hơn mười người thanh niên được cô cứu lúc sáng. Họ cầm vũ khí đoạt được từ trên tay binh lính Trùng tộc đã chết, đi theo cô tới nơi này.

“Máy bay dừng ở chỗ nào?” Tô Di hỏi.

Một thanh nhiên nói: “Nửa đêm hôm qua lúc tôi chạy trốn khỏi doanh trại lao công, đã nhìn thấy hai chiếc máy bay đậu ở vùng đất trống ở tận cùng phía bắc. Nhưng mà đó là nơi Trùng tộc canh phòng.”

“Anh chắc chắn nhìn thấy máy bay màu đen, phía trên có đánh dấu chữ thập màu bạc?” Tô Di hỏi tới.

“Tôi chắc chắn.” Người thanh niên nói, “Lúc ấy đèn pha của Trùng tộc chiếu tới, tôi thấy cực kỳ rõ ràng. Thiếu úy, Lính Đánh Thuê cũng bị Trùng tộc bắt giống chị sao?”

Tô Di gật đầu: “Tình hình canh phòng ở doanh trại lao công thế nào rồi?”

Một người đàn ông trung niên nói: “Vốn là có trên trăm con trùng. Nhưng ngày hôm qua sau khi xảy ra tập kích trên không, ít nhất cũng vơi đi hơn phân nửa. Máy bay Trùng tộc đậu ở phía bắc chỉ để lại hai ba chiếc.”

Người thanh niên lúc trước kích động nói: “Thiếu úy, có phải viện quân Liên Minh tới cứu chúng ta không?”

Tô Di gật đầu, chỉ bầu trên trên đầu: “Đã quyết chiến rồi.”

Tất cả mọi người đều vui mừng trở lại. Tô Di nói mình muốn đi cướp máy bay cứu đồng bọn, ngoại trừ hai ba người muốn nấp ở trong núi rừng đợi viện quân đến, còn lại tất cả đều muốn đi cùng Tô Di, họ muốn cứu người thân bạn bè của mình còn bị giam trong doanh trại lao công.

Cuối cùng còn lại có mười mấy người. Mặc dù phần lớn trong số họ trước kia chưa từng bắn súng, nhưng sau khi trải qua trắc trở lần này, mọi người lấy được vũ khí của Trùng tộc thì sắc mặt lại vui mừng. Trên đường đi theo Tô Di tới đây, thậm chí còn cùng Tô Di giết sạch công trùng lẻ tẻ trên đường.

Cái chân bị thương của Tô Di vẫn đau đớn vô cùng, chỉ có thể tiêm thuốc gây tê trong hộp cứu thương trên xe, chân tiêm ít thuốc gây tê cục bộ, mới có thể duy trì khập khễnh đi về phía trước. Điều này cũng khiến những thanh niên kia kính nể không thôi.

Tuy nhiên xung quanh doanh trại lao công đều có cameragiám sát, ở cửa lại có thêm hai tên công trùng cầm vũ khí hạng nặng canh phòng. Tô Di to gan đề nghị mọi người thu hồi vũ khí, giả bộ bị công trùng “bắt được”. Kiến nghị này khiến những thanh niên kia hết sức rối rắm chần chừ, nhưng cuối cùng vẫn nghe theo đề nghị của cô —— bọn họ chôn súng tự động ở nơi nào đó ngoài doanh trại lao công, rồi giấu vũ khí ở dưới lớp quần áo, sau đó trên đường”chạy trốn” “bắt gặp” mấy con công trùng, thành công bị đưa vào trong doanh trại lao công. Một thanh niên đưa áo bông của mình cho Tô Di, để cô không bị phát hiện thân phận quân nhân.

Vào doanh trại lao công, quả nhiên tình hình như Tô Di dự đoán —— bởi vì giảm thiểu phòng giữ, hiệu quả hỗn loạn mấy ngày trước vẫn còn ảnh hưởng, đám công trùng chỉ đưa bọn họ tới mảnh đất trống rộng rãi ở chính giữa doanh trại, không có thức ăn, cũng không có thiết bịsưởi ấm. Sau đó phải chờ đợi và yên lặng rất lâu.

Tô Di không biết bọn họ đang đợi cái gì. Cô lẳng lặng quan sát địa hình xung quanh —— mảnh đất này tối thiểu cũng chen được 500 người, xung quanh đều là tòa nhà hai tầng. Ở tầng hai có khoảng chừng mười con công trùng, khiêng súng canh giữ từ trên cao, đủ để uy hiếp 500 con cừu này. Mà theo như người ta nói, nơi của Trùng tộc ở phía bắc, đó là một ngôi nhà mái vòm màu đen, không thấy rõ có máy bay hay không.

Những cấp dưới của Tô Di, từ từ di chuyển không gây chú ý trong đám người. Thật ra thì Tô Di biết, để cho bọn họ cầm vũ khí một chọi một, đi làm thịt công trùng trên tầng hai thì nguy hiểm rất lớn. Nhưng thời gian của cô không còn nhiều nữa rồi. Công trùng bị họ giết chết sớm muộn gì cũng sẽ bị doanh trại lao công phát hiện ra số nhân công thiếu hụt này, đến lúc đó, muốn phản kích cũng không có cơ hội, thậm chí sẽ dẫn tới việc bị lực lượng lớn hơn nữa trấn áp.

Mà bây giờ được ăn cả ngã về không, có lẽ có thể cứu được càng nhiều người.

Tất cả mọi người đều dịch chuyển đến vị trí dự định, chờ đợi chỉ thị của Tô Di. Lúc này, ngoài doanh trại vang lên tiếng động cơ xe —— một đội công trùng tiến vào, bọn họ áp giải một người đàn ông đầy vế