Thần vương phủ.
Hàn Hạo Thần vốn nghĩ thừa dịp tự mình xử lí xong một vài công vụ thì sẽ đi xem Lạc Tử Mộng có làm ồn hay không, từ lúc sau khi nàng xuống ngựa cũng không thấy bóng người của nàng, thời điểm dùng bữa tối cũng yên lặng rời khỏi bữa cơm, phản ứng của nàng như vậy khiến tâm tình hắn rơi vào đáy cốc.
Hắn vẫn luôn cho rằng nữ nhân luôn tham lam hư vinh, chỉ cần có quyền lực, họ sẽ trang điểm xinh đẹp nhào vào trong ngực nam nhân, nhưng Lạc Tử Mộng lại nằm ngoài dự liệu của hắn, đối với nàng mà nói, làm Vương phi hình như là chuyện ghét nhất trong cuộc đời này.
Hắn nghĩ, hắn nên vì phản ứng của nàng mà vui mừng chứ? Nhưng mà ngực hắn lại đau nhói kịch liệt.
Nhưng điều càng khiến hắn hoang mang sợ hãi là lúc hắn đi ngang qua đình viện của nàng, nàng lại không có ở đây, hỏi thăm vệ sĩ canh cửa, bọn họ chỉ nói đã ngăn trở chủ tớ hai người họ đi ra ngoài, hơn nữa không thấy họ xuất phủ lần nữa.
Dưới sự lo lắng, Hàn Hạo Thần phái Thiệu Tần và toàn bộ thủ hạ đi lục soát một lần, mà hắn cũng tra xét đến cùng ở Tầm Mộng cư, cũng không thấy bóng người.
Tất cả hộ vệ của Thần vương phủ đều vội vàng bôn ba khắp nơi ở Thần phủ, sau nửa canh giờ, Thiệu Tần đem đám hộ vệ báo cáo với sắc mặt âm trầm băn khoăn lo lắng của Hàn Hạo Thần.
”Vương gia, đã lục soát xong toàn bộ vương phủ, cũng không thấy tung tích Lạc cô nương.”
Sau khi Thiệu Tần nói xong, cả đám hộ vệ cùng nhau cúi thấp đầu.
Hàn Hạo Thần đứng trước mặt mọi người, mi tâm nhíu chặt, tay chắp sau lưng nắm thành quyền, móng tay bấm thật sâu vào lòng bàn tay.
Tiểu Đông và Chương quản gia chạy tới cũng nói không tìm được, nhưng tròng mắt Tiểu Đông đảo lòng vòng nhìn về phía tường cao nghĩ đến một chuyện, vì vậy hắn đi lên một bước nói với Hàn Hạo Thần :”Vương gia, Lạc cô nương có thể đã xuất phủ rồi hay không? Hay là ra ngoài phủ lục soát một chút?’
CHƯƠNG 58
Hàn Hạo Thần nhìn về phía tường cao, nhớ tới ngày đó Lạc Tử Mộng trèo tường muốn ra khỏi vương phủ.
Vừa thu lại ánh mắt lạnh, lập tức ra lệnh với bọn hộ vệ :”Để một nhóm người lục soát lần nữa ở vương phủ, Thiệu Tần phái người đi lục soát ở ba hướng Đông Nam Tây, hai mươi người còn lại đi lục soát ở hướng Bắc với Bổn vương.”
”Dạ. Thuộc hạ lập tức dẫn người đi lục soát.”
”Tần quản gia, Tiểu Đông, các người ở lại lập tức đưa người chém hết toàn bộ cây cối bao quanh vương phủ.”
”Dạ, lão nô đi làm ngay.”
Một nhóm người lập tức chạy ra có trật tự khỏi vương phủ.
Thời gian càng lâu, tâm của Hàn Hạo Thần càng hoang mang, giờ khắc này hắn thật sự sợ rằng Lạc Tử Mộng sẽ đột nhiên mất tích giống như cái lần đột nhiên xuất hiện lúc ấy, nếu là như vậy, Thần vương phủ sẽ khôi phục lại sự tĩnh mịch ngày qua ngày.
Lúc này, một tên hộ vệ có đôi mắt sắc bén nhìn thấy ánh sáng không xa, lập tức vui mừng đến trước mặt Hàn Hạo Thần chỉ vào chỗ ánh sáng đó :”Vương gia, người xem, nơi đó có ánh sáng.”
Hàn Hạo Thần nheo mắt nhìn lại, quả nhiên có ánh sáng ở chỗ sơn động không xa, nhưng mà, chỗ đó là Ôn Tuyền của hắn, hắn không hiểu sao nàng lại chạy tới chỗ đó, hay là có người dân nào đó cả gan tiến vào?
Bụng hắn đầy nghi vấn đưa người đi đến phía trước.
Liên Vân nhìn thời gian một chút, lo lắng đi vào trong khẽ gọi :”Lạc cô nương xong chưa? Chúng ta còn phải nhanh chóng trở về, nô tỳ sợ Vương gia biết được sẽ trách tội nô tỳ.”
Đầu của Lạc Tử Mộng chui ra từ trong nước vô vị mấp máy môi :”Haizz! Hắn trách tội cũng là chuyện của ngày mai, hơn nữa hắn có phát hiện ra không lại là một vấn đề, ha ha, chỗ này thật sự quá thoải mái.” Ngâm trong nước Ôn Tuyền, nàng cảm thấy gân cốt bắt đầu thoải mái, cả người đều có cảm giác muốn ngủ gà ngủ gật.
Liên Vân bất đắc dĩ lắc đầu, tâm tình muốn chơi đùa của Lạc cô nương có thể coi như là kiến thức rồi. (ý là có thể học tập)
Khi nàng dựa người vào cửa động nhìn chung quanh, đột nhiên nhìn thấy người cách không đến trăm mét đi về phía này, định thần nhìn lại, hóa ra là Vương gia của các nàng dẫn bọn hộ vệ đi về phía trước.
Kinh ngạc trong lòng, nàng vội vàng xoay người hô to vào trong :”Lạc cô nương, nhanh lên, Vương gia dẫn người tới rồi.”
Lạc Tử Mộng cười nhẹ một tiếng :”Đừng nghĩ đến việc dùng phương pháp này lừa ta trở về, ta không tin.”
Liên Vân gấp đến độ dậm chân :”Lạc cô nương, là thật đó, làm sao đây, Vương gia sắp đến rồi.”
Nhìn bộ dáng khẩn trương của nàng, Lạc Tử Mộng tin rồi, nhưng lúc nàng muốn nghĩ đến chuyện rời đi thì đã không kịp rồi, bởi vì bên ngoài vang lên tiếng bước chân của nhiều người, thân thể Lạc Tử Mộng cứng lại ót cũng phát rét. Nghe tiếng bước chân cũng ít nhất là mười mấy hai mươi người, nếu bọn họ xông vào nhìn thấy bộ dáng trần truồng của nàng, nàng làm sao mà gặp người?
”Làm thế nào?” Liên Vân bị dọa sợ khiến cho sắc mặt trắng bệch, căn bản không có chỗ trốn ở trong Ôn Tuyền, hơn nữa ánh nến ở khắp động, muốn tránh cũng không có ai tin không có người ở đây.
Việc đã đến nước này, Lạc Tử Mộng cũng không có biện pháp, đành phải bảo Liên Vân trì hoãn thời gian để nàng nhanh chóng mặc quần áo.
”Liên Vân, ngươi nhanh chóng đi ra