Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Khuynh quốc Tiểu Vương phi

Khuynh quốc Tiểu Vương phi

Tác giả: Dạ Ngưng Huyên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216491

Bình chọn: 8.5.00/10/1649 lượt.

hoàng lại để cho Hàn Hạo Hữu đăng cơ làm Hoàng đế.

Từ trước tới giờ chàng luôn là một người không để lộ vui buồn, cho dù lúc nhỏ phải chịu những uất ức lớn hơn nữa, chàng cũng không thốt lên một tiếng, cho nên tiên hoàng trước sau đều cảm thấy tâm cơ của chàng quá nặng, sợ chàng sau khi đăng cơ làm Hoàng Đế sẽ có hành động bất lợi đối với những hoàng tử khác, thậm chí sẽ đuổi tận giết tuyệt họ.

Thế nhưng đó cũng chỉ là một trong các nguyên nhân, nguyên nhân chân chính vẫn là ở trên người của Hàn Hạ Hữu…

Hôm nay là ngày Hàn Hạo Hữu lên ngôi, Hàn Hạo Thần mang theo thị vệ cận thân Thiệu Tần, sắc mặt lạnh lùng đi vào trong hoàng cung, mày rậm nhíu chặt, môi mỏng khẽ nhếch lên, cả người đều tản mát ra khí phách làm cho người ta nhìn thấy mà sợ. Chủ yếu chính là, tất cả mọi người đều cho là Hàn Hạo Thần cực kỳ bất mãn đối với chuyện lên ngôi ngày hôm nay của đại hoàng tử Hàn Hạo Hữu,cho dù chàng muốn thừa cơ mưu phản, nhưng không ngờ chàng lại bình tĩnh hơn so với bất luận kẻ nào.

“Nhị hoàng tử!”

Đột nhiên một tiếng gọi nhanh nhẹn thoải mái vang lên, khiến cho các đại thần đang đi về phía điện Kim Loan đều rối rít quay đầu nhìn lại, mà khi Hàn Hạo Thần xoay người nhìn, thì lại phát hiện đó chính là Phiêu Kỵ đại tướng quân Hoa Thiên Sóc đang chạy chậm đến gần chàng. Khi hắn đi tới trước mặt Hàn Hạo Thần, thì liền vươn tay choàng qua bả vai của chàng, bộ dáng giống hệt hai huynh đệ.

Đối với hành động này chúng thần đều hít vào một ngụm khí lạnh, trong khắp nước Hàn Vũ này, sợ rằng chỉ có Hoa Thiên Sóc mới dám kề vai sát cánh đồng hành với nhị hoàng tử như vậy.

“Tâm tình của Phiêu Kỵ đại tướng quân có vẻ rất tốt!” Hàn Hạo Thần khẽ nhếch môi nhàn nhạt mở miệng.

Hoa Thiên Sóc buông cánh tay đang khoác trên vai chàng xuống, có vẻ hơi thất vọng, nói: “Aiz, còn tưởng rằng lâu như vậy rồi huynh không thấy ta thì sẽ vui mừng khi gặp lại ta chứ, không ngờ huynh vẫn giữ cái bộ dạng lạnh lẽo này, nếu như huynh cưới vương phi, thế nào cũng sẽ dọa cho nàng ấy không thể không bỏ đi.”

CHƯƠNG 2

Hoa Thiên Sóc buông cánh tay đang khoác trên vai chàng xuống, có vẻ hơi thất vọng, nói: “Aiz, còn tưởng rằng lâu như vậy rồi huynh không thấy ta thì sẽ vui mừng khi gặp lại ta chứ, không ngờ huynh vẫn giữ cái bộ dạng lạnh lẽo này, nếu như huynh cưới vương phi, thế nào cũng sẽ dọa cho nàng ấy không thể không bỏ đi.”

“Vương phi?” Hàn Hạo Thần cười lạnh.

Chàng nghĩ có lẽ cả đời này chàng còn có thể động tâm với bất kỳ một nữ nhân nào nữa chứ? Phụ hoàng của chàng chính vì nghe lời mê hoặc của phi tần mà ông cưng chiều nhất nên mới khiến cho anh mất đi ngôi vị hoàng đế này, giao nó cho vị hoàng huynh ngoan ngoãn được ả dạy dỗ từ nhỏ kia.

Cho nên, cảm giác duy nhất của chàng đối với nữ nhân chính là: xinh đẹp quyến rũ bao nhiêu thì khuynh quốc bấy nhiêu.

Hoa Thiên Sóc thấy vẻ mặt của chàng, không khỏi tò mò, bởi vì Hàn Hạo Thần năm nay đã là hai mươi sáu tuổi, ở nước Hàn Vũ có thể nói ở cái tuổi này mọi người đều đã đón dâu rồi, mà người giống như chàng một người có quyền thế lại văn võ song toàn như thế, thì càng nên có thê thiếp thành đoàn mới đúng, nhưng không ngờ đến nay chàng vẫn còn một thân một mình.

Hắn không nhịn được quan sát Hàn Hạo Thần từ đầu xuống chân một lần một lần nữa, cuối cùng hoảng sợ hỏi: “Nhị hoàng tử, chắc không phải là huynh không thích nữ nhân đấy chứ?”

“Phì!”

Triệu Tần ở bên cạnh không nhịn được cười thành tiếng, nhưng mà khi hắn nhìn thấy khóe miệng Hàn Hạo Thần co giật, thì lập tức nắm tay thành quyền chống bên khóe môi ho khan hai tiếng khôi phục thái độ bình thường.

Hàn Hạo Thần quay đầu liếc Hoa Thiên Sóc một cái, nếu như không phải là hắn mà là người khác nói ra những lời này, sợ rằng đã sớm rơi đầu rồi.

“Vậy chừng nào thì huynh sẽ sửa được cái bản tính hoa tâm của huynh?” Hàn Hạo Thần cũng không giận dữ, vừa nói vừa đi về phía điện Kim Loan.

Hoa Thiên Sóc miết miết cánh môi.

Hắn rất hoa tâm sao? Chẳng lẽ thích nói vài lời trêu ghẹo cô gái nhỏ cũng gọi là hoa tâm sao? Thật đúng là không ăn được nho thì nói nho xanh mà.

Nghi thức lên ngôi của Hàn Hạo Hữu đều được tiến hành theo tổ chế bình thường. Điều khác biệt duy nhất, là tiên hoàng từng hạ chỉ, đệ nhất tài nữ Lăng Tư Kỳ của nước Hàn Vũ phải gả cho một trong hai người Hàn Hạo Hữu hoặc Hàn Hạo Thần, hai người có thể dùng phương thức tỷ thí, thắng thì được rước my nhân về.

Đây cũng không phải là bởi vì tiên hoàng học đòi văn vẻ, mà là bởi vì Lăng Tử Kỳ là người do tiên hoàng cứu được trong một lần vi phục xuất tuần, cho nên tiên hoàng muốn để nàng gả cho một nam tử ưu tú nhất trong nước Hàn Vũ, mà nam tử ưu tú nhất nước Hàn Vũ chính là hai người con trai của ông.

Sau khi kết thúc nghi thức lên ngôi, Hàn Hạo Hữu, Hàn Hạo Thần và chúng thần đều đi tới trường đua ngựa, Hàn Hạo Hữu quyết định cùng Hàn Hạo Thần lấy thi đấu đua ngựa làm đề bài, người thắng sẽ được đệ nhất tài nữ Lăng Tư Kỳ của nước Hàn Vũ.

Hàn Hạo Hữu cưỡi trên lưng ngựa, trong lòng tràn đầy tự tin nói: “Nhị đệ, nước Hàn Vũ của chúng ta chính là ngồi trên lưng ngựa lấy đư