liên lạc với đối phương ở tận nhà.Tình huống gì đây!Dưới ánh mắt anh ta là một quầng thâm, xem ra tối qua không được nghỉ ngơi đầy đủ. Anh ta cầm bát cháo, đặt nó lên trên bàn, cười ngượng ngùng: “Tối qua em uống say chắc không nhớ được gì nhiều, là em gọi điện bảo tôi tới đây”.“Tôi?”.Tôi lại ngẩn ra, vội vàng lần vào túi quần áo nồng nặc mùi rượu, lôi di động ra xem thử, cuộc gọi cuối cùng quả nhiên là gọi cho Trần Thượng Ngôn. Tôi xoa trán: “Vâng, được rồi, xin lỗi anh, đúng là hôm qua tôi uống hơi nhiều, không ngờ là…”, sẽ gây phiền phức cho anh.Tôi còn chưa nói hết câu, bên kia đã tiếp lời: “Tôi cũng không ngờ được”. Anh ta đỏ mặt thẹn thò, “Không ngờ em sẽ say rượu nói lời trong lòng, càng không ngờ rằng em lại có ý với tôi, ha ha, Tịch Tịch, giờ tôi vẫn có cảm giác mình đang ở trong mơ”.Tịch Tịch…Tôi cảm giác mình còn giống ở trong mơ hơn anh ta.Anh ta không để ý tới vẻ mặt sợ hãi tới thất thần của tôi, tự lải nhải một mình: “Tịch Tịch, thực ra em không biết rằng, từ sau lần chia tay trước, tôi vẫn luôn nghĩ đến lời em đã nói, em nói không sai, chắc hẳn rất ít người có thể chấp nhận được thói quen sống như thế của tôi, thế nên tôi vẫn luôn cố ép mình thay đổi một vài thói quen. Giờ tôi ra ngoài đã không mang theo dao phẫu thuật nữa, hôm qua khi nhận được điện thoại của em, cũng đúng lúc tôi mang nốt thi thể động vật cuối cùng trong nhà đi quyên tặng. Tôi cứ không dám liên lạc với em, chỉ sợ… sợ tôi vẫn chưa thể làm tốt:.Anh ta càng nói mặt càng đỏ lên: “Kết quả là, kết quả là không ngờ được rằng Tịch Tịch cũng có ý đó với tôi”.“Không…”. Tôi chỉ uống say thôi. Tôi còn chưa nói câu này ra khỏi miệng, phía sau đột nhiên vang lên một loạt tiếng hô kinh ngạc. Tôi xoa gân xanh đang nổi lên bừng bừng trên trán, quay người lại, thấy Vương Đại Miêu vác đôi mắt sưng mọng, tựa vào tường với vẻ mặt kinh ngạc:“Thực sự có người liều mình dám yêu Hà Tịch cơ đấy! Tôi còn nghĩ đêm qua mình nằm mơ!”.Tôi âm thầm siết chặt nắm tay.“Này anh, tối qua Hà Tịch uống say, nó nói gì cũng không thể xem là thật được! Vả lại, nó là đứa con gái hung hãn như thế, à không, là thằng con trai như thế, anh phải thận trọng!”.Tôi lại âm thầm mài răng.“Người anh em, quý trọng sinh mạng, rời xa Hà Tịch! Anh có biết nó khủng bố bạn trai cũ thế nào không, lấy cái ấy làm xúc xích đó! Chúa ơi!”.Tôi lia mắt qua chỗ Đại Miêu, đang định ra tay thì chợt nghe giọng nói nhỏ nhẹ của anh chàng họ Trần: “Thực ra Tịch Tịch rất tốt mà”. Tôi và Đại Miêu cùng quay đầu lại nhìn, anh ta cười cười nói: “Tuy thời gian tiếp xúc không lâu, nhưng tôi cảm giác cô ấy còn tốt hơn rất nhiều những cô gái khác”.“Tại sao?”. Đại Miêu hỏi.“Cảm giác thôi, không phải cô ấy không tốt, chỉ là họ không phát hiện ra cô ấy tốt nhường nào thôi”.Tôi nhận ra sợi dây trong trái tim mình rung lên khi câu nói này lướt qua, khó bề chống đỡ.Anh đẩy cặp kính mắt gọng vàng, dịu dàng mỉm cười với tôi, nói: “Bệnh viện hôm nay còn có việc, tôi đi trước nhé, tôi đã múc một bát cháo cho em rồi, hôm qua say nên hôm nay ăn đồ thanh đạm một chút mới tốt”, giọng điệu y hệt như bạn trai.Đại Miêu nhìn Trần Thượng Ngôn như nhìn quái vật.Đến khi nghe thấy tiếng đóng cửa tôi mới nghĩ ra, vội đuổi theo ra ngoài: “Chờ chút đã! Chờ đã nào! Cái này là anh làm phải không? Còn vết thương trên đầu tôi…”. Bên ngoài đã chẳng còn thấy bóng dáng anh ta nữa rồi.Tôi sờ lên băng vải được quấn rất chuyên nghiệp trên đầu mình, đầu óc trống rỗng tới mấy giây.Rốt cuộc “thương tích” trên người tôi có phải do anh ta gây ra không? Hôm qua tôi thổ lộ với Trần Thượng Ngôn, vậy thì bóng dáng người đàn ông lạnh lùng kia cứ trượt qua trượt lại trong đầu tôi là thế nào đây?Tôi vào bếp, chăm chăm nhìn xoáy Đại Miêu đang lén ăn cháo.“Vương Đại Miêu!”.Gã chợt cứng người, ngoái đầu nhìn tôi, rồi vội vàng giấu bát cháo ra sau lưng: “Cháo này anh đã ăn rồi, đánh chết cũng không nhả ra đâu!”.Tôi chê bai: “Ai cần anh nhả ra. Anh nói cho tôi biết, rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì sau khi tôi say hả?”.Đại Miêu vò đầu nghĩ ngợi: “Anh nhớ mang máng, hình như chúng ta đánh cược, sau đó em thắng, muốn bọn anh đưa tiền”.Hắn vừa dứt lời, đầu óc tôi như có tia sáng xẹt qua, vài cảnh tượng đứt quãng và hỗn loạn ùa vào trong não. Tôi day lên Thái Dương đau nhức, muốn ghép những hình ảnh kia lại…Tôi uống rượu thả ga, bọn họ gào lên trong một tuần tôi tuyệt đối không thể tìm được bạn trai, tôi tức mình, trong cơn nóng giận… trong cơn nóng giận tôi đã làm gì nhỉ?Chẳng quan tâm tôi đã làm gì, hình như tôi đã kéo một người đàn ông tới trước mặt bọn họ thì phải.Là ai nhỉ?Trần Thượng Ngôn? Không phải. Tôi đang vắt óc nhớ lại thì một giọng nói khàn khàn ngái ngủ vang lên: “Thơm quá, Hà Tịch, em mà cũng biết nấu cháo à”. Một tên bạn của Thẩm Hy Nhiên đã tỉnh, hắn mơ mơ màng màng đi tới chỗ cái nồi.Tôi tóm lấy cổ áo hắn, lôi tới trước mặt mình, hỏi: “Lục Tử, hôm qua em đã tỏ tình với ai?”.Lục Tử ngáp một cái, mơ màng hỏi lại: “Tỏ tình cái gì?”.Tôi thấy lạ: “Không có à?”.Hắn ngẩng lên nhìn hoa văn trên trần nhà, nghĩ rất lâu: “Có”.Tôi tức tới nỗi nghiến r