khuyên em vẫn nên trở về thành phố C đi, có người thân chăm sóc vẫn tốt hơn so với chỗ này.”
An Nhiên đem túi vứt trở lại trên ghế sa lon “Tôi muốn ở lại chỗ này đấy?
Cố Lãng u oán nhìn chằm chằm vào cô “Vậy thì anh sẽ ở nơi này nhìn em, ở đây cùng em.”
“Là Nam Tịch Tuyệt bảo anh đến sao?” An Nhiên hỏi ngược lại.
Cố Lãng gật đầu một cái, anh chấp nhận thở dài, đem rương hành lý trong tay kéo vào, một bộ dáng nhức đầu “Đã biết kết quả sẽ là như vậy, đưa người ta đi làm công nhân cũng thật quá đáng đi.”
An Nhiên tức giận không có nơi để xả, liền thay đổi đa dạng cách giày vò Cố Lãng. Cố Lãng mặc dù tính khí tốt, nhưng cũng không nhịn nổi cô ba ngày hai bữa lại ầm ĩ, vốn còn cảm thấy cô vẫn là một đứa trẻ, hò hét là tốt, ai ngờ lòng dạ cô lại độc ác như vậy, kêu gào nếu không cho cô về nhà, cô liền nói với Nam Tịch Tuyệt là anh xâm phạm cô.
Cố Lãng rốt cuộc tháo xuống nụ cười ngụy trang, nổi giận, trực tiếp chính thức đối lập cùng An Nhiên. Anh thật sự là ăn no không có việc gì làm mới không hưởng mấy ngày nghỉ, nói cái gì nghĩa khí rồi chạy đến đây chăm sóc thiếu nữ có vấn đề như vậy. Hai người mỗi ngày anh một câu tôi một lời châm chọc lẫn nhau, một lời so với một lời còn ác độc hơn.
Cố Lãng không khỏi nhớ đến nha đầu ở nhà kia, tính tình dịu dàng, lại dễ dàng bắt nạt, dễ đẩy ngã. . . . . . Khụ!
An Nhiên mặt lạnh từ trong phòng mình đi ra ngoài, thấy Cố Lãng không biết đang nghĩ cái gì đó, trên mặt lại xuất hiện nụ cười rất ôn nhu. Cô cảm thấy chói mắt, đi tới rót cho mình một ly nước nóng: “Cười đến đê tiện như vậy.”
Cố Lãng lạnh lẽo liếc cô một cái, cô gái nhỏ này đã không có cách cứu chữa. Nam Tịch Tuyệt làm sao lại không đáng tin cậy như vậy, trêu chọc một kẻ sát tinh như thế!
Anh là đầu bếp miễn phí cho cô, bảo mẫu, người gác cổng, lại còn bị đối đãi như vậy, ngay cả cây vải bông cũng sẽ phát hỏa, huống chi anh vốn cũng không là loại người hiền lành gì.
Để điều chỉnh tâm tình của mình, anh bấm điện thoại về nhà, lần nữa bày tỏ áy náy không thể về nhà với ba mẹ. Sau đó lại gọi cho em gái của mình.
An Nhiên dựng lỗ tai lên nghe anh gọi điện thoại, thình lình hỏi một câu: “Anh nói Tiểu Mạn là Tần Tiểu Mạn sao?”
Cố Lãng kinh ngạc “Em biết cô ấy?”
An Nhiên nhún nhún vai, không có phản ứng đến anh.
Sau khi tựu trường, Tần Tiểu Mạn thấy An Nhiên lập tức vui vẻ “An An, ngày đó tớ còn nằm mơ thấy cậu không đến nữa đấy. Hắc hắc.”
An Nhiên nhìn cô cười híp mắt, im lặng thở dài.
Nửa kỳ sau của năm học thứ nhất, những học sinh mới cũng không còn e dè như trước nữa. Lịch học sắp xếp cho các sinh viên đại học cũng không dầy, có đủ thời gian dành cho những việc mà mình muốn làm. Nói chuyện yêu đương cũng nhiều, càng ngày càng có nhiều nữ sinh đi làm tóc, làm nóng phong trào, phương diện quần áo cũng dần dần trở nên thành thục. Lương Chi Vi mỗi ngày đều nói trong hệ có ai đó mấy ngày không thấy cơ hồ giống như đã biến thành người khác. Chính cô cũng rất nhanh đi làm nóng, đeo giày cao gót, rất có dáng vẻ của mỹ nhân thành phần tri thức.
Tần Tiểu Mạn cũng bắt đầu cảm giác mình ăn mặc giống như học sinh, dã tâm bừng bừng muốn cải tạo hình tượng, từ trên mạng mua một đống quần áo ngổn ngang mà theo cô lại nhìn rất có cá tính, mua về len lén mặc thử ở trong phòng ngủ, cảm giác kỳ cục, liền nhét thành một đống vào trong tủ quần áo. Cô cũng nghĩ thử trang điểm, kết quả của việc dùng đồ trang điểm là trên mặt xuất hiện các mảng sẩn màu hồng, liền u oán đem nó chất đống để qua một bên.
Ngô Mạch tập trung tinh thần cho học tập, cũng bắt đầu nảy sinh tình yêu từ trong phòng tự học. Bạn trai của cô cũng là thanh niên có ý chí phấn đấu, hệ kế toán, nghe nói là đồng hương. Đối với phòng của bọn cô thì đây chính là bạn trai đầu tiên của cả phòng, bạn trai Ngô Mạch bị phòng 902 bình luận từ đầu đến chân. Đầu tiên là Lương Chi Vi không hài lòng với vóc dáng của nam sinh kia, chưa đủ một mét tám, nhìn cũng không nhìn, Ngô Mạch lại vẫn xem như báu vật. Tần Tiểu Mạn thì cảm thấy người nam sinh kia không hiểu chuyện, đã cùng Ngô Mạch xác lập quan hệ cũng không mời cả phòng cô ăn một bữa cơm.
Gần đây An Nhiên lại gặp phải phiền toái. Mặc dù so với ba người bạn cùng phòng thì cô có số đào hoa rất lớn. Có một nam sinh tên là Tô Nam, không hiểu sao lại theo đuổi cô không thả.
Hôm nay cô trốn tiết học buổi tối, đang ngủ ở trong phòng. Sau khi tỉnh lại liền phát hiện mình nằm mơ thấy có bưu kiện từ nước Mĩ gửi về. Tần Tiểu Mạn trở lại phòng, trong tay còn cầm một hộp đồ ăn, thơm ngào ngạt .
Cô ngẩng đầu nói với An Nhiên: “Mau xuống giường, có đồ ăn ngon.”
Vừa đứng lúc An Nhiên cũng đói bụng, liền leo xuống. Một hộp mực viên tròn vo, thơm nức mũi. An Nhiên cầm lấy một xiên, cắn một miếng: “Cám ơn.”
Tần Tiểu Mạn nháy nháy mắt “Ăn ngon đi, đây chính là do Tô Nam tự mình làm đó, cậu ta hôm nay còn trốn đến lớp của chúng ta nghe ké, ai biết cậu lại không có đi học, cậu ta cũng chỉ đành đem nó đưa cho tớ.” Cô chỉ chỉ phía cửa sổ “Người ta hiện tại còn chờ ở dưới lầu đó.”
An Nhiên đem miếng mực viên nhỏ đang ngậm trong miệng ph
