nhỏ có giếng trời.
Ừ, nhà thứ ba chắc là nhà anh rồi.
Căn nhà quá nhỏ, mỗi khi trời nóng, Thẩm Tiên Phi đều phải ra tắm ở bể nước trong khu.
Chuẩn bị sẵn một thùng nước để tắm đặt bên cạnh bể, Thẩm Tiên Phi dung khăn long thấm nước rồi dấp lên người, cả cơ thể ướt đẫm dưới ánh hoàng hôn rực rỡ chiều xuống qua mái khu nhà.
Tiến lên trước mấy bước, mở to đôi mắt, Tang Du nhìn cảnh tượng không thể tưởng tượng nổi đó. Cô chớp chớp mắt, hà hốc miệng rồi ngoan ngoãn ngậm lại, nuốt ực nước bọt vài cái, không dám phát ra tiếng nào.
Thẩm Tiên Phi bây giờ chỉ mặc độc một chiếc quần lót, nữa thân trên trần trụi tuy không phải dạng cơ bắp lực lưỡng, nhưng rất cao ráo và các cơ thịt rất đẹp, nơi cần săn chắc thì săn chắc, nơi cần có thịt thì có thịt, nơi không nên có thịt thì tuyệt đối không thừa ra miếng nào.
Mái tóc hơi dài ướt đẫm dính vào gò má anh, từng sợi từng sợi như thể chúng đều có sinh mệnh.
Da anh trắng trẻo nhưng là màu da khỏe mạnh. Theo động tác có tính quy luật, những giọt nước rơi từ cổ xuống xương quai xanh, chảy đến ngực, rơi xuống phần bụng chắc khỏe, rồi chảy vào trong quần lót … vai rộng, eo hẹp như trong truyền thuyết …
Trong ánh chiều tà, những giọt nước trên người anh lung linh ánh sang, chói mắt đủ màu sắc.
Đột nhiên, Thẩm Tiên Phi quay lại, đường nét phần lưng tuyệt đẹp hiển hiện ngay trước mặt Tang Du, cơ thể anh như toát ra vẻ đẹp tuyệt hảo, khiến trong tích tắt Tang Du như bị hoa mắt.
Cô biết vẻ ngoài của anh rất suất sắc, nhưng anh khỏa thân thế này càng có vẻ đẹp “chấn động” lòng người hơn.
Tang Du bỗng thấy mình hệt như đám mê trai trong trường, chỉ muốn nhảy xổ ra, cắn vài cái lên vai, xương quai xanh và cả nốt ruồi trên ngực anh, chắc chắn sẽ rất khoái trá, trong lòng không kìm được lại tru lên mấy tiếng.
Bức tranh mỹ nam đang tắm, đúng là đẹp đến nỗi có thể ăn được.
Sợ Thẩm Tiên Phi nhìn thấy, cô đành giữ chặt túi xách, rụt cổ hóp ngực, ép sát vào tường, cũng may trước mặt có một chậu hoa lớn che chắn, cô tiếp tục hành vi nhìn trộm của mình với bộ dạng cực kỳ gian xảo.
Đột nhiên, gấu váy Tang Du bị ai đó giật giật, lúc ấy cô đang chăm chú nhìn anh Thẩm tắm tiên, tay trái cố gắng giật gấu váy ra khỏi sức mạnh từ trên trời rơi xuống kia. Nhưng không bao lâu sau, gấu váy cô lại bị giật tiếp.
Cứ thế giằng co đến ba lần, cuối cùng cô mất hết kiên nhẫn, quay đầu lại xem tên nào đáng ghét đến độ quấy rối mình đang xem mỹ nam tắm như vậy.
“Chị ơi…”Một cô bé mặc bộ váy cũ kỹ, khoảng sáu bảy tuổi, có đôi mắt một mí đang kéo váy cô.
Tang Du vội vàng ngồi xuống bịt miệng cô bé, đưa ngón tay trỏ lên môi “sụyt” một tiếng.
Cô bé hiểu ý gật đầu, mở to đôi mắt một mí nhìn Tang Du.
Tang Du không chịu nổi ánh mắt ngây thơ đó, vội buông tay ra.
“Chị ơi, có phải chị đang nhìn trộm anh Phi tắm không?”, cô bé thì thào vào tai Tang Du.
Mặt Tang Du bỗng đỏ lên như đít khỉ, vội vàng thì thầm lại: “Ai bảo thế, rõ ràng chị mới nhìn thấy thì em xuất hiện mà”.
“Ồ, chị đừng xấu hổ,chỗ bọn em cứ đến mùa hè thì những chị nhìn trộm anh Phi tắm nhiều lắm đó. Em nghe mẹ nói mấy mùa hè trước có nhiều chị bu xung quanh đây nhìn trộm”, con bé lại khẽ khàng nói với Tang Du.
Lời con bé như sé giữa trời quang, “đùng” một tiếng nổ vang trên đầu Tang Du. Ngoài cô ra lại còn có những nữ sinh khác cũng thực hiện hành vi trơ trẽn như xem trộm cơ à.
“Em gái à, nghe này, chị không giống mấy người đó, tuyệt đối không phải đến để nhìn trộm anh ấy tắm đâu”, Tang Du nghiến răng.
“Ồ, vậy chị là bạn gái của anh Phi hả?”, con bé lại hỏi.
Tang Du mặt mày hớn hở,con bé thật đáng yêu, thế là khẽ véo đôi má hồng hồng của nó, gật gù: “Ừ, còn bé thế này đã hiểu chuyện rồi”.
“Ồ, vậy em giúp chị gọi anh Phi nhé”.
“Đừng!” Tang Du lại bịt mồm con bé, cảnh mỹ nam tắm đẹp như thế cô vẫn chưa tận hưởng hết mà, sao lại over như thế được. Đúng rồi, cô phải nhìn tiếp, mau đuổi con bé này đi đã rồi tính.
Thế là, một tay bịt miệng cô bé, một tay lôi hai viên kẹo chocolate ra khỏi túi, sau đó nhét vào túi áo con bé, Tang Du nói nhỏ: “Tự chị làm là được rồi. Kẹo chocolate này cho em, giữ lấy nhé. Ngoan, đi chỗ khác chơi đi”.
Đuổi con bé đi rồi, Tang Du dè dặt đứng lên, quay đầu lại, á, Thẩm Tiên Phi đâu mất rồi.
Cô lại nhìn kỹ lại, sợ mình hoa mắt, thậm chí còn tiến lên một bước, Thẩm Tiên Phi không còn ở đó thật!
Ôi, tại con bé quỷ quái kia, hại cô không nhìn thấy mỹ nam tắm xong.
Lúc đó cô đang định đi thì váy lại bị ai đó kéo lại, cúi xuống nhìn, lại là con bé đó.
Tang Du giả vờ giận dữ: “Này, chẳng phải bảo em đi chỗ khác chơi à? Sao còn quay lại?”
Chỉ trong chớp mắt, đột nhiên Tang Du nhìn thấy trước mặt xuất hiện đến sáu bảy đứa bé, lớn nhất khoảng bảy tuổi, đứa nhỏ nhất chỉ khoảng một, hai tuổi, đứa nào cũng chăm chú nhìn túi của cô bằng ánh mắt tội nghiệp.
Mở to đôi mắt, Tang Du chỉ muốn hét lên.
Nghĩ bằng ngón chân cô cũng biết đám ranh này định đến cướp chocolate Guylian của mình.
Túm lấy đầu mối gây họa, Tang Du chỉ vào mũi con bé, tức tối: “Nhóc dẫn bọn nó đến làm gì?”
Đột nhiên phía sau vang lên một giọng na