pacman, rainbows, and roller s
Không thể quên em (Yulsic)

Không thể quên em (Yulsic)

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216574

Bình chọn: 8.5.00/10/1657 lượt.

ng lùi ra phía sau, đừng che mất kính xe của tôi”.

Xì, cứ nói thẳng ra là một tệ cũng có thể ngồi xe thì cô chẳng đã xuống dưới đứng từ lâu rồi ấy chứ. Tang Du tiện tay búng đồng một tệ rơi ngay vào thùng đựng tiền.

Tài xế bó tay lại lườm cô một cái rồi khởi động xe.

Hôm nay là đêm Giáng Sinh nên đâu cũng đông đúc, đương nhiên trên xe cũng có rất nhiều người, có lẽ do vội vàng muốn chen đến chỗ Thẩm Tiên Phi, nên trong tích tắc khi xe khởi động, Tang Du lại bất cẩn đạp lên chân một người phụ nữ trang điểm đậm, ăn mặc rất hở hang. Nói người đó ăn mặc hở hang là vì trong một đêm lạnh lẽo cuối tháng mười hai thế này, mà cô ta lại chỉ mặc một chiếc váy da ngắn, bên ngoài khoác áo lửng, bên trong là một chiếc áo trễ ngực. Nhìn từ phía của Tang Du thì đúng là “vực sâu lấp ló”, khe ngực có thể nhìn thấy rõ mồn một.

Người phụ nữ đó quay lại trợn mắt nhìn Tang Du:”Con nhóc này, bệnh à?”.

Tang Du vốn định xin lỗi nhưng cảm thấy người phụ nữ kia quá vô lý, nên hỏi ngược lại:”Vậy chị có thuốc không?”.

Mọi người đều ồ lên, ai cũng quay lại nhìn Tang Du và người phụ nữ đó.

Cô ta bị Tang Du hỏi một cách lạ lùng như vậy thì rất tức tối, bèn bốp chát lại:”Đúng là đồ tâm thần”.

Tang Du không còn bình thản nữa, nắm chặt tay rồi lại buông ra, lạnh lung hỏi:”Vậy chị có thể chữa trị không?”.

Cuối cùng mọi người trên xe không nhịn được, đều phì cười.

Lúc này xe vừa đến trạm, chú tài xế ban nãy trao đổi ánh mắt với Tang Du rất lâu gục lên vô lăng cười không dứt được, ông ta bấm nút thông báo, mở cửa xe.

“Trạm XX đã đến, xin mời xuống xe ở cửa sau”.

Âm thanh đó như cứu tinh của người phụ nữ kia, vẻ mặt cô ta đầy kinh hãi đẩy Tang Du ra rồi theo dòng người vội vã bỏ chạy, miệng còn không ngớt la hét:”Cô bị thần kinh à! Cô bị thần kinh à! Cô bị thần kinh à!’.

Thuận thế Tang Du chen về phía sau, hét lên với bóng cô nàng kia:”Chị là máy đọc à! Chị là máy đọc à! Chị là máy đọc à!”.

Mọi người trên xe cười ầm ĩ, hai cậu nhóc đứng ở cửa xe, đứa nọ dùng gậy tiên nữ chỉ vào đứa kia, bắt chước theo:

“Con nhóc này, bệnh à?”.

“Vậy chị có thuốc không?”.

“Đúng là đồ tâm thần”.

”Vậy chị có chữa trị được không?”.

“Cô bị thần kinh à! Cô bị thần kinh à! Cô bị thần kinh à!”.

“Chị là máy đọc à! Chị là máy đọc à! Chị là máy đọc à!”.

“Hahaha…”

“Hahaha…”

Hai đứa trẻ ôm cha mẹ chúng, cười lăn lộn.

Chiếc xe lại chuyển động, Tang Du bỗng cảm thấy cảnh tượng ban nãy thật ngốc nghếch, nếu là trước kia cô đã vung nắm đấm từ lâu rồi, ai mà rảnh rỗi buồn chán làm trò hề với cô ta chứ. Nhưng lời bố già nói cũng đúng, bắt cô làm một người văn minh, kiểu đấu khẩu có thể khiến người ta tức đến dở sống, dở chết thực sự cũng hay đấy chứ!

Liếc nhìn Thẩm Tiên Phi đứng cạnh, Tang Du nắm bắt ngay nét cười thoáng qua khóe môi anh, đó là lần thứ hai cô thấy anh cười.

Liếc nhìn Tang Du đứng cạnh, Thẩm Tiên Phi thu nụ cười lại, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhìn cánh cửa xe, Tang Du có thể thấy rõ gương mặt trẻ trung ấy, không có biểu cảm gì, dường như đó chính là biểu cảm của anh.

Chỗ họ đứng không phải là tốt lắm, lại rất gần cửa giữa để xuống xe, người lên xuống rất đông, mỗi người đi đến cửa để xuống đều xô đẩy Tang Du, cô cảm giác cơ thể mình sắp méo mó co rút lại rồi.

Trời ơi, chính là xe buýt sao, có đánh chết cô, cô cũng không đi lần thứ hai nữa

Cuối cùng đã đến nơi, Thẩm Tiên Phi vẫn tỏ vẻ lãnh đạm xuống xe, Tang Du cũng xuống xe, nhìn xung quanh mới phát hiện ra đây là phía nam thành phố, còn trường lại ở đông nam, tuy chỗ này không quá xa với trường, nhưng Tang Du cứ ngỡ anh đi làm thêm xong sẽ về trường chứ.

Đi chưa được mấy bước, cuối cùng Thẩm Tiên Phi không nhịn nổi nữa, quay lại nói với Tang Du:”Đừng theo tôi nữa, trong trường cô đã xâm phạm đời tư của tôi, tôi không mong muốn giờ trọ ngoài trường mà cô vẫn tiếp tục như thế”.

“Anh trọ ở ngoài trường” Chẳng trách cô không tìm ra anh, thì ra vì muốn trốn cô mà anh đã ra ngoài ở, “Thẩm Tiên Phi, sao anh cứ trốn em mãi vậy? Em có ăn thịt anh đâu?”.

“Sao tôi trốn cô à? Tại sao cô không thử hỏi xem hơn tháng nay cô đã đảo lộn cuộc sống của tôi đến mức nào?” cứ nhớ đến tình cảnh hơn tháng nay trong trường, cơn giận dữ anh kìm nén bấy lâu nay lại bùng phát.

Anh biết nhà cô rất giàu, người giàu thường thích là những chuyện vớ vẩn.

Mỗi ngày cứ mười hai giờ trưa, trong phòng lại xuất hiện một con mèo bông màu hồng mà anh nhìn đã thấy đã chán ghét. Mỗi tối lúc mười một giờ trước khi phòng tắt điện, cô lại gọi điện đến, rất đúng giờ, chúc anh ngủ ngon, nhưng anh chưa bao giờ nghe máy, toàn là những người bạn khác thay phiên nhau nhận, bọn họ đều thích đùa giỡn với cô cho đến khi phòng tắt đèn mới thôi.

Khi anh ăn cơm ở nhà ăn, người ngồi đối diện lại là cô, những người anh em “nghĩa khí” sẽ chủ động nhường chỗ cho cô, ba ngày, anh lại bị bắt ép về phòng ôn tập, nhưng ba ngày sau âm thanh náo loạn trong phòng lại bức anh phải đến thư viện tiếp tục chịu đựng cô, lúc đầu anh không tài nào tịnh tâm được, lần nào cũng phải đấu tranh tư tưởng rất lâu, mới có thể hoàn toàn nhập tâm vào bài học. a