người đến thăm bệnh, thậm chí có cả phóng viên trà trộn vào, liên tục không ngớt, ảnh hưởng nghiêm trọng đến công việc và trình tự làm việc của bệnh viện. Trước kiến nghị của các bệnh nhân, bệnh viện ra thông báo với Tang Du, trong thời gian nằm viện, ngoài người nhà ra thì cấm tất cả những người khác đến thăm.
Vì có quá nhiều công việc cần xử lý, năn nỉ mãi, bệnh viện mới miễn cưỡng cho Viên Nhuận Chi ra vào.
Mỗi ngày tan sở xong, Thẩm Tiên Phi mang cháo hoặc canh dinh dưỡng mẹ anh nấu vào viện cho Tang Du, lúc đó má Ngô sẽ tự động biến mất, đến bảy giờ sáng hôm sau mới xuất hiện lại.
Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, sự chăm sóc chu đáo của Thẩm Tiên Phi khiến Tang Du bắt đầu thấy mình có sự thay đổi rõ rệt. Ban đầu cô còn phớt lờ rồi về sau mong mỏi anh xuất hiện. Lúc ngủ trưa không được anh ôm như buổi tối, cô phải mất ít nhất mười lăm phút hoặc nửa tiếng để ru mình, có lúc còn lặng lẽ đọc lại bài The most distant way in the world của Tagore.
Ở bệnh viện bốn ngày ba đêm, cuối cùng cô cũng xuất viện, lại bắt đầu cuộc sống bận rộn chóng mặt.
Mọi thứ lại trở về trạng thái cũ.
Qua việc này, trong ngành bàn tán Phó tổng Thẩm của Hoàng Đình càng lúc càng mê mệt trước tinh thần bất khuất, kiên cường của Tang Du tập đoàn Tang thị, ngày vui của hai người cũng gần kề.
Chậu xương rồng bé nhỏ được chuyển sang tặng lúc mười một giờ mỗi ngày, lời nhắn trên thiệp đổi thành: “Nhớ ăn cơm trưa đúng giờ, không được hút thuốc, không được uống café”, những lời y hệt quản gia hay nói.
Trong vô thức Tang Du đã có thói quen rảnh rỗi lại thích ngắm xương rồng, nhìn mãi rồi, cô lại nhớ đến người đàn ông đáng ghét kia.
Hất tóc ra sau, Tang Du đứng lên định đến khu thương mại xem, ra khỏi văn phòng thì thấy Viên Nhuận Chi đang gục đầu xuống gọt cái gì đó. Cô bước đến, thấy cô nàng đang gọt táo say sưa.
“Kỹ thuật gọt táo của em sao kém thế? Vỏ đứt hết rồi”, Tang Du chê bai.
Viên Nhuận Chi không phát hiện ra Tang Du, vẫn cúi đầu: “A, vỏ đứt là bình thường, mình ăn mà, có phải khắc hoa tặng người yêu đâu”.
Lời Viên Nhuận Chi như liều thuốc, thức tỉnh Tang Du.
Cô chê vỏ táo Viên Nhuận Chi gọt như thế là vì tối nào anh cũng gọt cho cô một quả táo, anh gọt rất chăm chú, kiên nhẫn. Cô không thích ăn táo vì phải gọt vỏ, rất phiền toái, cho dù năm năm trước cô cũng chưa để anh gọt táo cho mình ăn bao giờ. Lúc ấy cô đã nhìn đến thẫn thờ, vì anh lại có thể gọt vỏ táo rất mỏng và dài, mỏng như một tờ giấy, đồng thời gọt hết mà vỏ táo không hề bị đứt, vẫn còn ép vào quả táo, khi nhẹ nhàng kéo vỏ táo ra, nhìn thấy quả táo trơn nhẵn, cô cảm thấy đó không phải là táo mà là một tác phẩm nghệ thuật.
Vì quả táo đó là gọt cho cô ăn nên anh mới tốn nhiều tâm sức như thế.
Viên Nhuận Chi gọt xong, cắn một miếng rồi quay lại thì thấy Tang Du đứng trước mặt mình, run giọng gọi: “Tổng giám đốc Tang…”.
Hoàn hồn lại, Tang Du nói gọn: “Ăn táo đi, chị đi khu thương mại tí”.
Viên Nhuận Chi suýt thì bị nghẹn bởi miếng táo trong miệng, sao học tỷ nhìn thấy cô ăn táo mà không dạy dỗ nhỉ, đúng là kỳ tích!Tang Du vào khu thương mại, những nhân viên trong đó thấy cô đều tỏ ra cung kính.
Nhìn những vật dụng trang trí lấp lánh nổi bật, bất giác cô nhớ đến năm năm trước vì theo đuổi Thẩm Tiên Phi mà đã mất một ngày để sửa sang lại ngôi nhà nhỏ đó. Tuy chỉ bài trí đơn giản, thêm vài thứ nhưng đã khiến ngôi nhà nhỏ có mùi vị của một “gia đình”. Lúc quyết định đăng ký kết hôn, cô còn muốn sửa sang lại ngôi nhà thêm một lần nữa. Khi ấy anh đã ôm cô, rầu rầu nói: “Không được, nếu muốn sửa thì đợi anh đi Anh về. Anh đi rồi, chỉ cần em làm một việc: Phải luôn nhớ anh, lúc nhớ anh thì đừng quên rằng anh cũng đang nhớ em”.
Cô đã làm được, luôn nhớ đến anh, nhưng anh lại quên cô.
Mất trí nhớ mang tính chọn lựa.
Cô phải trách ai? Trách ai đây?
Nằm viện ba ngày, thỉnh thoảng A Mục lại đến trò chuyện với cô. A Mục không hổ danh là bác sĩ tâm lý, tìm hiểu cặn kẽ tâm sự của cô, hôm đó trước mặt Thẩm Tiên Phi, anh đã vạch trần cô, tuy khiến cô thẹn quá hóa giận nhưng sự thực là thế. Căn bản là cô không có bệnh, chỉ vì biết Thẩm Tiên Phi về nước lâu thế mà không đến tìm cô, không giải thích cho cô biết, cô cảm thấy rất cay đắng, mới đến tìm bác sĩ tâm lý, cố ý viết tên anh trên bệnh án, chính vì mong muốn A Mục chú ý, hy vọng mượn A Mục làm cái cớ để anh đến tìm cô.
A Mục và cô nói rất nhiều chuyện về Thẩm Tiên Phi trước kia, vì gia đình mà tính cách anh luôn khép kín, cô biết, cái giá phải trả năm năm trước, cô hiểu rõ hơn ai hết.
A Mục nói anh chọn quên cô là vì quá yêu. Lúc yêu một người thì luôn cảm thấy sợ hãi, sợ có được rồi đột nhiên mất đi. Cảm giác thấp thỏm đó luôn hành hạ anh, khi gặp phải kích thích bên ngoài, do tính cách được nuôi dưỡng từ nhỏ mới khiến anh chọn cách tự bảo vệ, chọn cách trốn tránh. Nếu anh không yêu cô thì sẽ không mất đi tự tin và ý chí phấn đấu, cũng không đau khổ mà chọn cách đó.
A Mục nói, hãy cho nhau một cơ hội làm lại từ đầu đi, tình yêu vì cố chấp mà hạnh phúc, tình yêu cũng vì cố chấp mà đau khổ, cô muốn hạnh phúc hay đau khổ
