Tư Tư chỉ vào mũi Tang Du, “Nếu chỉ dựa vào hai, ba tiếng đồng hồ buổi tối và hai ngày cuối tuần thì cậu và anh ấy là không – thể – được!”
“Tại sao không thể?”, Tang Du hỏi lại, cô và chim ngố vốn gặp nhau trong lúc đó mà.
“Này này này, trẻ con nói dối mũi sẽ mọc dài ra đó!”
“Khai thật mau, hai người cậu dính vào nhau từ bao giờ?”
“Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, kháng cự sẽ bị trừng phạt.”
Tang Du cau mày nói: “Này này này, vẻ mặt các cậu là sao? Tại sao tớ và anh ấy không thể? Tớ và A Phi đã quen nhau lúc nghỉ hè rồi. Buổi tối đi dạy, anh ấy đến võ quán đón tớ, đưa tớ về ký túc xá, còn chủ nhật nữa, bọn tớ hẹn hò nhau”.
“Trời ơi! Đây đúng là tin hot nhất, chấn động nhất, điên loạn nhất trong lịch sử đại học H!!!”, bất giác Sa Sa ôm đầu kêu lên.
“Các cậu đến bước nào rồi?” Tư Tư kéo tay Sơ Sơ, lúc thì nắm chặt, lúc lại ôm nhau, lúc làm tư thế hôn hít, cuối cùng là đè Sơ Sơ ra giường.
Há mồm trợn mắt nhì Tư Tư và Sơ Sơ, mặt Tang Du bỗng đỏ bừng lên, cô căng thẳng nói: “Chuyện riêng tư bí mật này tại sao phải nói cho các cậu biết?”
“Đỏ mặt rồi, chắc chắn phải có gì đó”, ba người chọc.
“Tránh ra, tránh ra! Đừng làm phiền tớ, nếu quấy rối bản tiểu thư ngày mai hẹn hò, tặng quà thì tớ sẽ làm cho các cậu ngày mai không hẹn hò nổi!”
Tang Du gạt ba cô ra, tiếp tục gói quà, cô quyết phải tự tay làm, như thế mới thể hiện được tâm ý của mình.
Về sau dưới sự truy hỏi gắt gao của ba cô bạn, cô đã kể chuyện từ thiên kim tiểu thư thành “hồng nhan” trong kỳ nghỉ hè, khiến ba cô nàng kinh ngạc hét lên rất lâu. Ba người không thể không khâm phục nghị lực và sự can đảm của cô, ra sức cổ vũ, khuyến khích cô giữ chặt lấy chim ngố, mãi mãi không bay ra khỏi lòng bàn tay cô được.
Chương 37: Để Cơ Thể Anh Lưu Lại Dấu Vết Của Em
Lại đến đêm Bình an.
Lần này, Tang Du quyết kéo cho được Thẩm Tiên Phi đến Lục Nhân các ăn phần ăn tình nhân, vì cô phải rửa nỗi nhục năm ngoái, để cho người phục vụ kia nhìn rõ, cô không phải chỉ có một mình. Thẩm Tiên Phi ghét thức ăn tây nhưng cũng không chống cự nổi, đành nhăn nhó theo cô vào đó. Kết quả là cô phục vụ kia đã nghỉ việc từ lâu, điều đó khiến Tang Du rất bực bội.
“Tặng anh, merry X’mas!”, Tang Du tặng quyển sách đã gói thật đẹp cho Thẩm Tiên Phi.
“Gì thế?”, Thẩm Tiên Phi nghi ngại nhìn Tang Du. Nhớ trước đó trên phố, anh thấy có cô gái tặng chocolate cho bạn trai, anh liền cau mày, “Anh không thích ăn chocolate”.
“Chocolate? Anh đang nghĩ gì thế? Cho dù tặng chocolate thì cũng phải anh tặng em mới đúng”, Tang Du đẩy gói quà lên, “Tự anh mở ra xem đi”.
Thẩm Tiên Phi xe giấy gói, là một chiếc hộp rất đẹp, anh ngước lên nhìn Tang Du rồi mở hộp, khi nhìn thấy tên quyển sách, anh xúc động không nói được câu nào, lấy sách ra, run rẩy lật xem, trên bìa giả của quyển sách có chữ ký của Kenneth.
Tang Du nhìn vẻ mặt như có được vàng của Thẩm Tiên Phi, cười: “Sinh nhật anh, em chưa chuẩn bị quà, lần đó … vốn định cho anh bất ngờ, vui sướng nhưng lại chỉ làm anh bất ngờ chứ chẳng vui vẻ gì, nên lần này bù đắp”.
Tâm trạng xúc động không thể diễn tả bằng lời, Thẩm Tiên Phi lặng lẽ gật đầu. Anh cúi xuống, đôi mắt sáng rực bị hàng mi dày che phủ, khóe môi nhướn lên. Một lúc sau, anh mới ngẩng lên nhìn Tang Du, dưới ánh đèn mờ ảo, đôi mắt anh rực cháy như đá quý.
Khóe môi xuất hiện nụ cười, anh khẽ nói: “Cám ơn”.
Không nói một lời thừa, đó chính là Thẩm Tiên Phi, chỉ có hai chữ, nhưng hoàn toàn diễn tả được mọi cảm xúc của anh.
Tang Du nhìn Thẩm Tiên Phi, cười ngô nghê.
Phục vụ mang một phần beefsteak gà và một phần beefsteak bò lên bàn, Tang Du nhìn hành tây trong đĩa, cau mày: “Tôi đã nó là đừng cho hành tây vào mà?”.
“Xin lỗi, là sơ suất của chúng tôi. Tôi sẽ bỏ đi cho cô.”
“Lại xin lỗi. Năm ngoái cũng thế, năm nay cũng thế! Các người lấy đâu ra nhiều ‘xin lỗi’ quá vậy? Mang xuống, bỏ hết hành tay đi rồi bê lên”.
“Rất xin lỗi đã làm chậm trễ bữa ăn của cô”, người phục vụ mỉm cười, đang chuẩn bị bê đĩa xuống thì thấy Thẩm Tiên Phi dùng nĩa gạt hết hành tây vào đĩa của mình.
“A Phi, anh làm gì thế?”
Thẩm Tiên Phi quay lại, mỉm cười với người phục vụ: “Không sao, cứ thế này đi”.
Anh phục vụ đó như bắt được vàng, làm động tác chào rồi rời đi.
“Tang Du, làm thêm thực sự là một công việc rất vất vả, đặc biệt là vào dịp lễ. Hôm nay, ngày mai là giáng sinh, họ có thể sẽ bận đến mức không có thời gian nào uống một ngụm nước, thậm chí để bụng đói, giống anh năm ngoái. Em bắt anh ta chạy đi chạy lại vì mấy miếng hành tây như thế thì có ý nghĩa gì? Nếu là thế thì chi bằng anh giúp em ăn hết”.
Cắn môi, Tang Du ậm ừ: “Vâng, vâng, vâng, thôi, không ăn thì nguội mất”.
Thực ra Tang Du là người rất dễ thỏa mãn, chỉ cần ăn no ngủ đủ thì chuyện gì cũng dễ thuyết phục, khoác tay Thẩm Tiên Phi, dựa vào người anh, dạo phố tiêu hóa sau bữa cơm.
“No quá.” Nhìn những cặp tình nhân qua lại tấp nập, Tang Du thở một hơi dài, “Đi thế này thật tốt, nghĩ lại vào giờ này năm ngoái, em ăn no rồi mà còn phí sức theo đuổi anh. Thực ra đi theo một người rất mệt mỏi, nếu ăn no rồi, không khéo lại dễ đ
