Không Kịp Nói Yêu Em

Không Kịp Nói Yêu Em

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326002

Bình chọn: 7.00/10/600 lượt.

chạm vào là có thể vỡ.Anh đang dặn dò y tá đặt tay cô vào chăn,bỗng nghe thấy cô rên rỉ một tiếng,hơi chau mày,âm thanh nhỏ gần như không nghe thấy: “Bái Lâm…”,khóe mắt rơm rớm lệ: “Em đau…”.

Trong tim anh dấy lên nỗi thương cảm vô hạn,cũng không biết là cảm giác gì,chỉ thấy đồng cảm và thương xót vô cùng,càng có một cảm giác phức tạp khó nói thành lời.Chỉ thấy người y tá Thập Thúy nhìn anh như đang suy nghĩ điều gì,rồi quay mặt đi,lúc này đang là sáng sớm,ánh mặt trời ngày đông chiếu qua cửa sổ,màu vàng nhàn nhạt như không đó khiến người ta luôn mong chờ một tia ấm áp,nhưng cuối cùng ở giữa vẫn ngăn cách một tấm kính.

Anh hơi thất thần nhìn ra ngoài,đã đến vùng biển quốc tế rồi,nhìn ra xa chỉ là biển mênh mang,chỉ có một chú chim hải âu bất ngờ lướt qua tầm mắt,giang rộng đôi cánh trắng,giống như thiên sứ tung cánh.Giữa biển rộng lớn như thế,chiếc tàu lớn như thế cũng chỉ là một phiến lá cô độc,xung quanh đều là biển vô bờ vô bến,dường như vĩnh viễn cũng chỉ là biển.

Nhưng cuối cùng sẽ có một ngày có thể cập bờ.

PHẦN BỐN: JULIET CUỐI CÙNG – CHƯƠNG 31

Chương 31

Tám năm sau, Trĩ Viên, Ô Trì.

Vẫn là thời tiết đêm xuân,chiều có trận mưa nhỏ,đến lúc hoàng hôn ráng chiều phía Tây đã thấm đẫm nữa bầu trời,ánh mặt trời chiếu xiên xuống cây chuối tây trước cửa,xòe ra những chiếc lá non mơn mỡn,màu xanh mềm mại đó dường như khiến cả rèm cửa cũng ánh thành màu xanh.Thảm cỏ bên dưới không biết là côn trùng gì kêu rỉ rả.Tách trà Thanh Hoa Khang Hy trong tay Trình Doãn Chi khiến anh cảm thấy nóng khó thể cầm được,trà Long Tỉnh trước mưa xanh tươi trong tách,uống vào miệng cảm thấy vừa đắng vừa chát.Đại thiếu phu nhân thấy anh không nói gì,bản thân cũng muốn xoa dịu,liền khẩn thiết nói: “Đã kết hôn rồi,việc đã thành,anh là anh trai cũng đừng có tỏ vẻ ác ý quá”.

Tính khí Trình Doãn Chi xưa nay ôn hòa,đặc biệt là với phu nhân,luôn tươi cười niềm nở,lúc này lại đặt mạnh tách trà lên bàn: “Nó làm việc này quả thật là quá đáng,thể diện nhà chúng ta để đi đâu chứ?”.Trình Tín Chi lại nói: “Kết hôn là chuyện riêng của em,nếu anh cả không chịu chúc phúc cho chúng em,em cũng không thể ép anh”.Trình Doãn chi tức đến hoa mắt: “Cô ta là ai chứ?cô ta là ai chẳng lẽ cậu không rõ?cho dù cậu không nghĩ cho bản thân mình,chẳng lẽ cậu không nghĩ cho Cẩn Chi?Cậu lại giấu cả nhà kết hôn bảy năm rồi,đến hôm nay mới nói cho tôi biết”.

Trình Tín Chi bình tĩnh nói: “Anh cả,Cẩn Chi sẽ không phản đối em đâu”.

Trình Doãn Chi không nói được gì,khóe miệng chỉ run run,ngón tay chỉ vào Tín Chi: “Cậu…cậu…”.

Đại thiếu phu nhân thấy vậy vội nói: “Có gì bình tĩnh nói”.Trình Doãn Chi tức giận,nói: “Anh không còn gì để nói với nó,nó lấy Doãn Tĩnh Uyển,chính là không còn cần cái nhà này nữa,chính là không cần họ Trình nữa,còn gì để nói chứ?”.

Trình Tín Chi vẫn bình tĩnh: “Anh cả tuy sinh ra ở Ủng Nam,nhưng bảy tuổi đã theo cha mẹ đến Mỹ ở chục năm,thời gian ở nước ngoài cũng nhiều hơn trong nước,em tưởng anh đã chấp nhận quan điểm dân chủ phương tây,không bị gò bó bởi tư tưởng cũ.Anh lại câu nệ quan niệm phong kiến như thế,không chịu chúc phúc cho hôn nhân của em,em và Tĩnh Uyển ngày mai sẽ quay về Mỹ”.Trình Doãn Chi phẫn nộ,nói: “Biến,cậu đi ngay bây giờ cho tôi!Tôi câu nệ?Tôi cổ hủ?Tôi là nghĩ cho cậu,Mộ Dung Bái Lâm giờ khác xưa rồi.Từ lúc định đô ở Ô Trì đến nay,hắn làm việc ngày càng ngang ngược,không bao giờ hỏi rõ nguyên do sự tình,có lúc Cẩn Chi cũng không kiềm được hắn,hắn có thể tha cho cậu sao?”.

Đại thiếu phu nhân nói: “Tín Chi cậu không có ở nhà nên có nhiều việc cậu không biết.Năm năm trước Cẩn Chi và tổng tư lệnh cãi nhau một trận lớn,hai người suýt nữa ly hôn,việc này nói ra là Cẩn Chi hơi tắc trách”.Trình Doãn Chi nói: “Việc này sao có thể trách Cẩn Chi?Lúc đó Cẩn Chi đang mang thai,Mộ Dung Phong còn chọc giận nó như thế”.Đại thiếu phu nhân noí: “Tức giận thì tức giận cũng không thể ra tay tàn nhẫn như thế,em nghe nói người phụ nữ đó lúc chết mắt cũng không nhắm được.Tổng tư lệnh sau khi biết cầm súng đi tìm Cẩn Chi,nếu không phải người bên cạnh ngăn lại,không biết đã xảy ra việc gì nữa”.

Trình Doãn Chi bực mình nói: “Phu nhân,sự việc đã qua rất lâu rồi,bây giờ còn nói làm gì.Bây giờ hai người họ vẫn đang rất tốt đó sao?Hai vợ chồng làm sao mà không cãi nhau vài câu chứ?Bái Lâm xuất thân quân đội,nói không được liền động dao động súng”,lại quay mặt lại nói với Tín Chi: “Cậu tư ,anh cả không phải là muốn can thiệp vào chuyện riêng cuả cậu,chỉ là cậu ít nhiều nghĩ cho gia đình.Cục diện bây giờ không như năm đó,Mộ Dung Phong đâu đâu cũng cản trở Trình gia,vọng tưởng qua cầu rút ván.Tuy nghị viện vẫn chịu ảnh hưởng của chúng ta,nhưng mấy năm nay tình hình thay đổi to lớn,làm sao nhường nhịn một,hai phần?Sư việc tuy đã qua lâu như thế,nhưng cậu lấy Doãn Tĩnh Uyển,việc cũ hễ nhấc lại không chỉ Mộ Dung Bái Lâm và Doãn tiểu thư xấu mặt,cậu còn đặt Trình gia chúng ta vào thế gì?”.

PHẦN BỐN: JULIET CUỐI CÙNG – CHƯƠNG 31 (2)

Trình Tín Chi nói: “Kết hôn là việc của em và Tĩnh Uyển,anh cả,nếu anh không thể thông cảm được thì sau


Duck hunt