XtGem Forum catalog
Không Kịp Nói Yêu Em

Không Kịp Nói Yêu Em

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325052

Bình chọn: 8.5.00/10/505 lượt.

Tóm tắt nội dung:

Không Kịp Nói Yêu Em là câu chuyện cảm động về mối tình đầy ngang trái giữa Tĩnh Uyển và Mộ Dung Phong. Giữa giang sơn và người đẹp, người anh hùng luôn phải chọn một. Lựa chọn đó sẽ đem lại hạnh phúc hay đau khổ cho Tĩnh Uyển và Mộ Dung Phong?

***

Trên chuyến tàu trở về nhà, Doãn Tĩnh Uyển đã gặp gỡ và giúp đỡ Mộ Dung Phong. Phút tạm biệt, anh để lại cho cô chiếc đồng hồ vàng khắc hai chữ “Bái Lâm”, và duyên phận của hai người cũng bắt đầu từ đó.

Hứa Kiến Chương – người bạn thanh mai trúc mã và cũng là chồng chưa cưới của Doãn Tĩnh Uyển bị Thừa Quân bắt xử, khép vào tội chết do buôn hàng cấm, mà Mộ Dung Phong chính là Cậu Sáu Mộ Dung – đại soái của Thừa Quân, Tĩnh Uyển đã một mình vượt đường xa xôi, nắm giữ hy vọng mong manh tìm đến nhờ Mộ Dung Phong giữ lại mạng sống cho Hứa Kiến Chương… Hai người trùng phùng ở đây, rồi lại ly biệt.

Hôn lễ của Tĩnh Uyển và Kiến Chương sắp diễn ra, Mộ Dung Phong vượt địch tuyến, bất chấp nguy hiểm để đến gặp Tĩnh Uyển, để nói cho cô biết rằng anh thực sự yêu cô: “Anh điên rồi mới thích em đến thế”. Họ gặp gỡ tạm thời, sau đó lại chia xa.

Trái tim đã chiến thắng lý trí, trước hôn lễ, Tĩnh Uyển đã trốn nhà ra đi, cùng với chiếc đồng hồ vàng khắc tên Bái Lâm, vượt đường sá xa xôi, bom đạn thời chiến, trèo đèo lội suối, chỉ để được gặp Mộ Dung Phong, chỉ muốn ở bên Mộ Dung Phong. Và họ đã được bên nhau như thế.

Nhưng rồi, “quốc gia vạn dặm, quan sơn như tuyết, loạn thế kinh mộng, nửa đời phồn hoa”, giữa giang sơn và người đẹp, người anh hùng luôn phải chọn một.

Là Tĩnh Uyển hay là thiên hạ đại cục?

Là tình yêu hay là lý tưởng?

Lựa chọn đó sẽ đem lại hạnh phúc hay đau khổ cho Tĩnh Uyển và Mộ Dung Phong?

LỜI DẪN

Lời dẫn

Tàu hỏa rít lên một tiếng còi hơi kéo dài, trong tiếng vang ầm ầm, đoàn tàu chầm chậm đi vào ga Vĩnh Tân, hơi nước trắng nhạt phả ra trong gió lạnh, hành khách trong toa hơi nhốn nháo, bởi vì cửa toa không được mở ra tức thì như bình thường. Vĩnh Tân xưa nay là thành phố quân sự quan trọng, đại bản doanh phía Nam của Thừa Quân được đóng tại đây, lúc này lính gác dày đặc trên sân ga, trước tình hình căng thẳng, vẫn xem như là chuyện thường, chỉ vác súng đứng nghiêm chỉnh như thế, tự nhiên khiến người ta cảm thấy hoảng sợ.

Cửa toa cuối cùng cũng mở ra, nhưng không cho mọi người đi lại, vệ binh vác súng trên vai canh gác ở từng cửa toa tàu, những người trong toa không kìm được nhìn những người đó với ánh mắt sợ hãi, khác với họ, đám lính gác mặc bộ quân phục màu xanh thẫm đinh thúc ngựa trên ủng sáng loáng, lưỡi lê trên khẩu súng trong tay phát ra ánh sáng trắng lóa. Họ canh phòng toa tàu một cách lãnh đạm mà lặng lẽ, trong lòng Thập Thúy run lên, biết đó là cảnh vệ của Thừa Quân – Đáng lý ra họ không ở trong thành phố Vĩnh Tân này, không biết là xảy ra chuyện gì nữa?

Người đi đầu là một người đàn ông mặc thường phục, chậm rãi từ đầu toa bước tới, ánh mắt lướt qua tất cả những cô gái trẻ, không khí dường như ngừng lại, Thập Thúy nhìn vào ánh mắt ánh ta, không kìm được run lên, anh ta đi thẳng đến, giọng nói tuy rất khách sáo, nhưng trong lời nói lại lộ ra sự độc đoán không cần nghi ngờ: “Tiểu thư phiền đi với chúng tôi một chuyến.”

Thập Thúy không biết có chuyện gì, khuôn mặt tái nhợt đi, Hà Gia Chỉ kêu lên: “Mấy người làm gì vậy?” Khẩu khí người đó vẫn lạnh lùng, không thèm đếm xỉa đến tới anh, chỉ nhìn Thập Thúy: “ Phiền cô đi với chúng tôi một lát”. Dù Thập Thúy đã quen nhìn Thừa Quân nhưng trong lòng cũng lo lắng không yên. Gia Chỉ bước lên trước một bước, cao giọng chất vấn: “Mấy người có còn coi vương pháp ra gì không hả? Ở đâu ra cái việc bắt người ngang nhiên giữa ban ngày ban mặt thế này chứ?” Người đó đã được cảnh cáo không được thô lỗ, trong lòng vô cùng tức giận, nhưng chỉ gượng cười, nói: “Vương pháp đương nhiên là có, đây là cơ mật quân sự, nếu anh đã không biết điều, tôi sẽ cho anh biết thế nào là vương pháp”. Anh ta nghiêng đầu về phía sau, những tên cảnh vệ đi phía sau liền kéo súng mở chốt an toàn, ngắm thẳng vào hai người, những người trong toa tàu đều sợ đến mức im như thóc, Thập Thúy vội vàng đáp: “Tôi đi với các anh”. Gia Chỉ vẫn còn muốn nói cô ấn ấn vào tay anh, ra hiệu anh đừng tranh cãi nữa, Gia Chỉ biết rõ Thập Thủy có quan hệ với người trong Thừa Quân, cho nên không sợ. May mà mấy người đó cũng còn lịch sự, không hề xô đẩy, cũng không chửi mắng, chỉ là trước nòng súng đen kịt ấy, không ai dám phản kháng.

Trong sân ga đã có mấy chiếc xe đang đơi sẵn, lúc này Thập Thủy mới phát hiện ra còn có sáu, bảy cô gái trẻ khác cũng bị ép xuống tàu giống như mình, tuổi tác đều sàn sàn, họ không biết vận mệnh nào đang đợi mình, tròn mắt sợ hãi nhìn tên lính gác đang giương súng ấy.

Thập Thúy và ba cô gái trẻ khác bị lệnh cho lên chiếc xe phía sau, chiếc xe chạy ra khỏi nhà ga, tim cô đập thình thịch, những con đường trong thành phố Vĩnh Tân vẫn rất phồn hoa, nhưng vì Thừa Quân và Dĩnh Quân liên tục giao chiến, giữa phố cũng bố trí trạm gác, chỉ là lúc này phòng bị nghiêm ngặt hơn bình thường, cô nhìn