ẽ vẽ viết viết cái gì đó.
Nói đến lại xấu hổ, trừ khi ngủ, khi ăn cơm, trong trí nhớ của anh, khi họ lấy nhau ở thời không kia họ chưa từng ở chúng như thế này, anh luôn ở thư phòng làm việc cả đêm, cho đến khi mệt mới về phòng, về phần những thời gian còn lại cô làm cái gì anh đều không biết.
Thử nghĩ xem, trừ cho cô điều kiện sống không lo ăn không lo mặc, hình như anh chưa từng cho cô cái gì cả.
Anh chưa bao giờ biết Dung Dĩ Ân lại dính người như vậy, hơn nữa còn biết làm nũng, cô bám người nhưng không khiến người khác khó chịu không dây dưa ồn ào, mà thích giống như bây giờ ở chung phòng với anh, thật giống như chỉ cần hô hấp chung bầu không khí với anh cô sẽ rất vui vẻ, cũng không biết đâu là cái logic gì?
Bách Mộ Khắc không có thói quen gần gũi với người khác, dù sao cũng vẫn duy trì khoảng cách an toàn, nhưng mấy ngày nay gần gũi với Dung Dĩ Ân, khoảng cách an toàn trong quá khứ đã biến mất, anh cũng không cần bất an như quá khứ, hơn nữa còn sống rất tốt, tất cả đều nhờ vào Dung Dĩ Ân, mỗi ngày ôm một phút càng làm họ gần nhau hơn.
Nói đến lại buồn cười, có đôi khi anh lại thấy không quen khi không nhìn thấy cô.
Không ngăn cản được sự quấy nhiễu của bóng dáng cô, anh bỏ tài liệu xuống, im hơi lặng tiếng đi về phía cô.
“Cả buổi tối em đều nghiêm túc, đang làm cái gì vậy?”
Mắt đen cười cười, “Sửa lại sách dạy nấu ăn của em!” Cô viết lại phương pháp dạy nấu ăn của dì, để sau này dễ dàng tìm đọc, “Sau đó cùng bạn bè chia xẻ sự tiến bộ của em.” Cô sắp xếp lại những bức ảnh nấu ăn trên bìa sách, rồi sẽ tiến hành trao đổi kinh nghiệm sống với bạn bè.
Bách Mộ Khắc ôm cô, mắt liếc qua màn hình máy tính, liền nhíu mày, “Em đang đọc comment sao?”
“Ừ.”
Anh mình xem trang cá nhân của cô, sau khi cưới cô học nấu ăn, thành quả đều chụp lại post lên mạng, dưới tấm ảnh còn cả một đống lời nhắn, điều làm anh khó chịu là nam nhiều hơn nữ, hơn nữa còn hăng hái comment, rất hiền tuệ, thật là một người lợi hại, tài nấu nướng rất tốt, thật muốn ăn… Ăn toàn bộ.
Trong đó thấy một tin nhắn khiến Bách Mộ Khắc cảm thấy muốn bệnh.
Bảo bối Dĩ Ân, tôi đói bụng, đút cho tôi ăn đi.
Bảo bối? Bà xã của Bách Mộ Khắc có thể để người đàn ông khác tùy tiện gọi là bảo bối sao? Cái gì đút tôi ăn, đút cho cậu nước thiu thì được. Bách Mộ Khắc hậm hực nghĩ.
Quả nhiên Dung Dĩ Ân comment lại: Đút cái đầu của cậu ấy mà đút, nếu đút cũng chỉ đút cho ông xã thân ái của tôi, tôi chỉ có thể đút cho cậu ㄆㄨㄣ*, khà khà.
Thấy cô comment vậy, Bách Mộ Khắc cảm thấy rất thoải mái. Không sai, phải đút cho cậu ta ㄆㄨㄣ.
Ông xã thân ái… Anh thích xưng hô này.
“Bạn của em đúng là nhiều.”
“Không tồi, họ đều là bạn học của em.”
“Thì ra là bạn học, tình cảm thật tốt.”
“Đúng vậy.” Không hề nghi ngờ gì, cô tiếp tục xem tình trạng gần đây của những người bạn khác, comment, trao đổi với mọi người.
(*ㄆㄨㄣ: từ mạng chỉ đồ ăn bị hư – nước thiu.)
Chương 14
Bách Mộ Khắc quay lại bàn làm việc, đột nhiên trong lòng cảm thấy nguy cơ đang rất cao.
Một đống khác giới trò chuyện với Dung Dĩ Ân trên trang cá nhân, ai biết một ngày nào đó họ có soán vị của anh hay không? Không được, anh phải quản chế chặt chẽ mới được, không thể sát thủ đến giết hôn nhân của anh và Dung Dĩ Ân được.
Không nói hai lời, anh lập tức triển khai hành động.
Đang chat với bạn Dung Dĩ Ân thấy trên màn hình xuất hiện một yêu cầu kết bạn, khi vào xem, thấy nick name của đối phương là…
Quyết định hạnh phúc!
Nhìn về phía bàn làm việc thấy vẻ mặt lạnh lùng của Bách Mộ Khắc, đôi mắt đẹp của Dung Dĩ Ân hiện lên tia giảo hoạt, quyết định không thèm để ý đên yêu cầu kia.
Bách Mộ Khắc nhìn chằm chằm màn hình, mãi là không thấy thông báo xác nhận, rốt cục kích động nói, “Nhanh chấp nhận yêu cầu kết bạn của anh.”
Dung Dĩ Ân cười hì hì, chế nhạo hỏi: “Không phải anh là vị quyết định hạnh phúc kia chứ?”
Thật mất thể diện, anh liền kêu to, “Dung Dĩ Ân!” Chính cô nói anh là quyết định hạnh phúc, hiện tại lại chê cười anh.
“Được rồi, không thể làm gì khác hơn là đồng ý yêu cầu kết bạn của vị quyết định hạnh phúc này, nếu không người này chả có người bạn nào, thật đáng thương.”
Bách Mộ Khắc hung hăng ném cho cô cái nhìn cảnh cáo.
Nhưng mà, nhìn thấy mình trở thành một trong số bạn bè của Dung Dĩ Ân, sự không vui trong lòng Bách Mộ Khắc liền biến mất, sau này thỉnh thoảng anh sẽ đi thị sát, những người mơ ước vợ của anh! Hừ, lăn đi chỗ khác đi.
“Đúng rồi, Mộ Khắc, buổi chiều khi dọn thư phòng, em tìm được cái này trong ngăn tủ.” Dung Dĩ Ân sôi nổi chạy đến hộc tủ, lấy một cờ hộp cờ vua, “Anh nhất định biết chơi, dạy em có được không?”
Dung Dĩ Ân vẫn cảm thấy quân cờ vua là quân cờ hình dáng độc đáo và đẹp nhất, cho nên khí thế của người chơi cờ cũng không bình thường, nếu Mộ Khắc biết chơi cờ vua, sao cô lại không bảo anh chỉ mình chứ!
Không đợi Bách Mộ Khắc đồng ý, cô đã chủ động tiến lên, kéo Bách Mộ Khắc đến ngồi xuống ghế sa lon, cô muốn học đương nhiên Bách Mộ Khắc cũng hết mình dạy vợ yêu rồi.
Nghe anh dùng tiếng nói đặc biệt, lạnh nhạt giảng giải quy tắc, ngón tay thon dài tao n