XtGem Forum catalog
Khi đại thần gặp đại thần

Khi đại thần gặp đại thần

Tác giả: Quỷ Quái Muội

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325471

Bình chọn: 9.5.00/10/547 lượt.

i tỏ vẻ coi thường, sau đó ngạo nghệ dậm mạnh đôi giày cao gót bỏ đi.

Dù thế, lúc ấy, Hân Mạch trong lòng vẫn âm thầm ngọt ngào. Miêu Thái càng như vậy, càng chứng tỏ mối quan hệ giữa cô và Bạch Mặc Nhiên càng rõ ràng. Chỉ tiếc, đương sự Bạch Mặc Nhiên đối với mấy kẻ nhàn rỗi sinh lắm chuyện cũng chỉ cười cười rồi xoay người bỏ đi.

“Khi em học năm thứ hai, anh ta không hề khó khăn gì ngồi lên vị trí tổ trưởng. Tổ xã hội sau đó thông báo, nói là có rất nhiều đoàn sinh viên muốn tới trường khảo sát, vì thế anh ta liền đem nhiệm vụ sáng tác kịch bản vở diễn dịp hội trường giao cho em.”

Lục Thủy Hàn nghe xong lại nhíu mày.”Cái kịch bản đó, có phải là thứ kẹp trong cuốn sổ lần trước em nhận lại được không?”

Thanh lãnh tay tại hắn lòng bàntayvi vi rút rút, nhưng không có rút.”Là hôm đó, lúc kết thúc buổi họp tổ xã hội, đột nhiên Miêu Thái xuất hiện, nói ngoài cổng có người tới tìm em, còn nói sẽ giúp em mang kịch bản giao cho Bạch Mạc Nhiên. Không đợi em đồng ý, cuốn sổ đã bị cô ta đoạt đi rồi, em đuổi không kịp, đành phải đi ra cổng…”

“Cô ta lừa em sao?”

“Không có, người tới tìm em, là muốn báo tin ông bà ngoại đã qua đời…”. Lúc ấy, Miêu Thái không có lừa cô. Chỉ là không biết vì cái gì, cô lại cảm thấy Miêu Thái nhất định có chuyện lừa mình.

Vì thế cho nên mới cố chấp cho rằng BạchMặc Nhiên nói anh ta không nhận được bài viết của cô là thực.

Cho nên, cô cũng cố chấp cho rằng những gì cô viết trong cuốn sổ đó là do Miêu Thái nặc danh đăng lên tuần san của trường.

Cho nên, sự cố chấp ấy khiến cô cho rằng bản thân đi tìm Miêu Thái đối chất là chính xác.

Hân Mạch lãnh đạm làm sao đấu lại với cái miệng ghê gớm chua ngoa của Miêu Thái. Chỉ có thể yếu ớt mà nói rằng mình không sai. Mình thật sự không sai…

Sai lầm chỉ là, đưa tới cho Bạch Mặc Nhiên, đưa tới cho lãnh đạo trường, đưa tới cho cô một hồi tai bay vạ gió.

Miêu Thái gia cảnh khá giả, người bình thường há có thể so sánh, mà cô chưa ra đời đả mắc nợ ba trăm sáu mươi bảy vạn. Tại thời điểm ấy, Bạch Mặc Nhiên xuất hiện, đáp ứng thay cô giải quyết nợ nần và hết thảy vấn đề ở trường. Với ba điều kiện, một là giải thích với Miêu Thái; hai là kí kết bản hợp đồng vô lý kia; ba là nhất định phải độc thân.

“Vì cái gì muốn em nhất định phải độc thân?” Lục Thủy Hàn khó hiểu thắc mắc.

“Bởi vì thời điểm đó, em thích anh ta”. Anh ta không muốn cô tiếp cận lại gần, mà cũng không chịu để cô ly khai. Tâm tư Bạch Mặc Nhiên, cô đoán không ra. Còn tâm tư cô, Bạch Mặc Nhiên cũng chẳng nhìn thấu.

“Vậy hiện tại, em còn thích anh ta không?” Lục Thủy Hàn nhìn cô bất an. Nếu dám nói cô còn thích hắn ta, anh lập tức khóc chết cho cô xem.

Cô gái nhỏ nghiêng đầu nhìn anh, bỗng nhiên bật cười: “Nếu như còn thích anh ta, thì em sẽ không nói những lời này…”. Chính là cảm kích, cho nên dù bị áp bức cũng không nói một tiếng. Nhưng dường như anh ta không cần cô phải cảm kích.

“Hắc hắc, Hân Mạch, vẫn là em lợi hại!”

Diệp Hân Mạch cười cười:”Anh ta đã sớm đem hợp đồng trả lại cho em, chỉ là em không biết thôi.”

“Hắn ta vẫn thích em…” Ai đó lại bắt đầu ăn giấm không đâu.

Diệp Hân Mạch lại cười nữa, nhớ lại khi cô rời gian nhã phòng, nam nhân ôn hoà ấy đã nói rằnh.”Anh rất ghen tị với em…”. Cô thế mà không phát hiện, anh ta cư nhiên nhìn nhận về cô như vậy, cũng không phát hiện, học trưởng kỳ thật một chút cũng không ôn hòa, mình năm đó khổ sở như vậy rốt cuộc chỉ là anh một tay che trời.

Vị học trưởng “ôn hoà” ấy đã bẻ gãy đôi cánh vốn đã chẳng lấy gì làm tự do của Hân Mạch, vây hãm cô trong một không gian nhỏ hẹp. Nếu như năm đó không có thời gian làm biên tập và quen biết với Sam Thụ thì liệu dưới bàn tay của vị học trưởng ấy, Hân Mạch có thể trở thành một đại thần Mật Đại nổi tiếng như hiện nay không.

A, đại thần.

Thứ cô mơ ước không phải là chút danh tiếng phù du này, mà đơn giản chỉ là phần chân tình ấm áp mà thôi.

Cửa ra ngày càng gần, ánh sáng phía bên ngoài và nét mờ ảo của những ngọn đèn trong hành lang tạo nên hai hình ảnh đối lập. Bước ra ngoài, ánh sáng chói lọi khiến cô phải đưa tay che mắt.

“Hân Mạch…”

“Uh?”

“Này, ý tứ của anh ta không phải là đã thừa nhận hiện giờ em không còn độc thân nữa sao?”. Lục Thủy Hàn cười gian trá.

Hân Mạch không thèm nhìn về phía anh.

“Hắc hắc, Hân Mạch, về sau, anh chính là người của em nha! Phải đối xử tốt với anh đó!”

“…”

“Đúng rồi, bộ đồ này là mượn của dì nhỏ đó, còn phải đem trả nữa chứ. Hân Mạch à, sau này anh không việc làm, không nhà cửa, liệu em có chịu nuôi anh không?”

Hân Mạch giờ phút này chỉ biết nhìn trời thở dài.

“Còn có điều này nữa, anh đã tiếp quản công xưởng của ba…..”. Lục Thuỷ Hàn khẽ níu tay áo cô, bước chân cũng chậm lại.

Diệp Hân Mạch nhíu mày, công xưởng?Chính là thứ Lục Triển Bằng nói rằng “là thứ rách nát mà các trưởng bối muốn dẹp đi luôn cho rồi” à?

“Ba anh nói, những công nhân ở đấy phải dựa vào công việc này để nuôi sống gia đình, nên ông không nỡ dẹp bỏ nó…”.Lục Thuỷ Hàn tựa hồ như không nhìn ra được phản ứng của Hân Mạch, bèn kéo cô vào trong lòng, nhẹ nhàng ôm: “Hân Mạch à, sau này gả cho