ông phải là biên tập sao? Chẳng lẽ hai đứa là đồng nghiệp?”
“Vâng ạ.”. Sợ rằng nói hai người chơi game gặp nhau chắc bà Lục lên máu mà ngất mất, Diệp Hân Mạch nhẹ nhàng đơn giản hoá quá trình gặp mặt của hai người.
Bà Lục bị một tiếng “Vâng” này khiến mặt xám mày tro, Bà làm mẹ dễ dàng lắm sao? Tự nhiên lại không quản được bạn gái của con mình. Không sao, hỏi tiếp đã: “Này tiểu Mạch à, gia đình cháu có ai ở đây không”.
Người nhà cũng ở bên cạnh sao? Người nhà cũng ở bên cạnh sao?… Diệp Hân Mạch bỗng nhiên ngừng tay, trong đầu chỉ quay cuồng có một câu này. Đến tận khi bà Lục cản thấy không bình thường, đang muốn ngẩng đầu lên nhìn cô thì chợt nghe thây câu trả lời: “Người nhà của chái không còn ai ở đây cả…!”
Chỉ cần cố công một chút, không sợ không có tác dụng
“Người nhà của cháu không còn ai ở đây cả…”
Bà Lục bỗng dưng chấn động, trong giọng nói lạnh nhạt ấy còn có cả bi thương, phiền muộn và chút gì đó thê lương. Cô gái nhỏ vẫn đang từ tốn rửa chén bát, nâng niu từng thứ trong tay như đang cầm đồ quý vậy. Bà Lục nhất thời không nói được lời nào nữa bởi cô bé này có vẻ như không cần mình thương hại, cuối cùng không nhịn được nói nhanh: “Thật xin lỗi…”
“Bác gái, bác nói gì vậy?”. Lời nói xen lẫn tiếng cười vang lên, bà Lục lại ngẩng đầu, thấy cô bé đó cũng đang nhìn mình cười nói: ” Bây giờ cháu vẫn sống tốt mà.”
Bà Lục kéo kéo khóe miệng, thở dài một hơi, buông con dao gọt hoa quả xuống, đến bên bồn rửa, nhè nhẹ đặt tay lên vai cô: “Chỉ cần cháu vui vẻ là tốt rồi.”
Diệp Hân Mạch tiếp tục mỉm cười liếc nhìn bà một cái, sau đó lại hạ mắt, nhanh chóng rửa sạch chén đũa. Bà Lục đưa tay qua, đón lấy chén đũa đã được rửa sạch dùng khăn lau khô sau đó cất lên giá. Hai người cứ trấm mặc dọn dẹp như vậy, rất nhanh chóng đem số chén đũa vốn không nhiều nhặn gì rửa xong xuôi .
Mà trong phòng khách, có một người không ngừng ngó về phía phòng bếp.
Lục Thủy Hàn cau mày nhìn bàn cờ, anh và ông Lục đã đáng sang ván cờ thứ ba rồi mà anh vẫn chưa được tha. “Chiếu tướng!!” ông Lục phấn khích kêu lên.
Lục Thủy Hàn vội vàng đem tầm mắt kéo về trên bàn cờ, không nhịn được cười khổ. Một quân mã, một quân pháo với mấy quân tốt mà vẫn có thể bảo vệ vua với hậu, từ nãy đến giờ ba anh toàn chơi kiểu “cờ bí, gí tốt” thế mà anh vẫn thua. “Ba, hôm nay ba chơi cờ lạ thế.”
“Haha, con cho rằng ba chỉ biết gí tốt thôi sao? Tiểu tử, chỉ cần một tướng cũng đủ giữ quan ải, vạn người không thể bước qua, nhưng cũng có thời điểm vẫn muốn xem đối phương tiến tới như thế nào…”. Ông Lục giảo hoạt cười, trong lời nói có chút không giống kiểu dạy dỗ ngày xưa.
Lục Thủy Hàn cúi đầu xoa chóp mũi, ba không phải đang ám chỉ mình đối với Diệp Hân Mạch không thể thái quá nóng vội sao? Chỉ có điều mối quan hệ này, chính anh căn bản cũng không có quyền quyết định!!
“Tiểu Hàn này, ba và mẹ con hiện tại đã không còn khoẻ mạnh như trước nữa, chuyện của con tuy không ai thúc ép, nhưng ba đã sớm muốn giao việc nhà chP con.!! Cho nên, con cũng mau mau…thành gia lập nghiệp đi!!”
Ông Lục tiếp tục xếp các con cờ, một bên xếp một bên giống như lơ đãng nói ra vài câu.
Lục Thủy Hàn vừa nghe, vừa nhăn mặt: “Ba, ba nói con hiện tại thế này không phải rất tốt sao?”
Ông Lục không lên tiếng nữa, hất cằm ý bảo ai đó tiếp tục bắt đầu chiến đấu.
Trong phòng bếp, bà Lục nhanh chóng dọn dẹp những thứ khác, kéo Diệp Hân Mạch ra cửa. Nhìn thấy ông xã và con trai vẫn đang chiến đấu thì cũng mặc kệ. “Tiểu Hàn, cô bé này lần đầu tơi chơi nhà chúng ta, con chơi cờ làm gì chứ. Mau dẫn con bé về phòng mà tâm sự đi!!”
Diệp Hân Mạch ngẩn người, sắc mặt thậm chí có điểm phiếm hồng. Lục Thủy Hàn vừa nghe thấy vậy, lập tức bỏ rơi ba mình, tóm lấy Diệp Hân Mạch kéo về phòng, lờ đi mấy ánh mắt tò mò sau lưng.
“Cô bé này thế nào?”. Bà Lục ngồi xuống chỗ Lục Thủy Hàn vừa rời đi, ông Lục nhanh chóng rót một chén trà đưa qua, bà Lục tiếp nhận nhấp một ngụm.
“Tiểu Hàn…” ông Lục lắc đầu.
Bà Lục cũng thở dài, nhìn lướt qia bàn cờ con trai bỏ lại, nhặt quân pháo lên: “Ăn.” ông Lục ngẩn người, buồn rười rượi, đi quân mã, lại tiếp tục bị quân xe bên kia ăn luôn. “Hừ, chỉ cần dụng công sâu, không sợ ăn không xong.”
Vừa mới vào phòng, Lục Thủy Hàn liền khoát tay nhìn Diệp Hân Mạch nhún vai.
“Em làm anh sợ muốn chết. Lúc nãy em cùng với mẹ ở trong bếp sao?”.
Diệp Hân Mạch gật đầu, không nói gì. Gian phòng này bài trí rất nhã nhặn, so với anh ta có điểm bất đồng, phần lớn là màu sắc trang nhã, có vẻ như bà Lục là người thu xếp.
“Ngồi đi!”. Cô không lên tiếng, Lục Thủy Hàn cũng không biết nên nói gì, thấy Hân Mạch nhìn chăm chú vào kệ sách của mình bèn nói: “Muốn xem thì cứ tự nhiên”.
Diệp Hân Mạch chần chừ một chút, rồi cũng gật đầu.
“Tự lấy đi, anh đi ngủ một lát.”
Diệp Hân Mạch trợn mắt, cả đêm qua mình thức trắng còn không ngủ thì thôi, anh ta ngủ cái gì chứ. Không thèm để mắt đến anh ta làm gì nữa, cô tiến đến bên giá sách, rút ra một quyển sách đóng bìa dày cộp hình như là tiêut thuyết lịch sử, đi đến bên cửa sổ ngồi đọc
Đúng là lạnh nhạt hết sức có thể nha!! LụcThủy Hàn n