Kết Hôn Lần 2

Kết Hôn Lần 2

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329641

Bình chọn: 7.00/10/964 lượt.

được mà không có anh sưởi ấm sau khi anh đi? Mà anh lại không biết anh có bởi vì không có người để cho mình đắp góc chăn mà cô đơn?Chung Soái than thở lắc đầu, vươn tay khơi lên mái tóc dài của cô lượn quanh trên đầu ngón tay, đột nhiên nhớ tới cái từ “Vợ chưa cưới” này, thật ra thì có thể kết hôn cùng với cô, là trời cao ban ân với anh rồi.Chung Soái dùng bàn tay vuốt ve tóc đen của cô, hết sức êm ái, chỉ sợ quấy rầy mộng đẹp của cô, cứ như vậy cho đến cánh tay bị tê dại, mới thận trọng đứng dậy, mặc quần áo đi phòng tắm tắm rửa thay đồ.Dọn dẹp thỏa đáng, anh đem hành lý đưa cho nhân viên bảo vệ tới đón anh, hạ thấp thanh âm giao phó, “Cậu trước đi xuống, tôi lập tức đi xuống!” Nói xong xoay người đi trở về gian phòng, tính định nhìn vợ một cái rồi mới ra cửa.Chung Soái nhẹ chân nhẹ tay mở tay cầm cái cửa, cửa nhẹ nhàng mở ra, anh mới vừa thăm dò vào liền ngạc nhiên phát hiện vợ yêu vốn là nên ngủ say đã ngồi dậy, mặc dù cả người quây lấy chăn, nhưng vai trắng như tuyết cùng nửa ngực đẫy đà lộ ra hết sức hấp dẫn, làm bụng dưới anh từ từ bốc lửa.Ai, thế nào ở trước mặt cô mình luôn là giống như mao đầu tiểu hỏa?Chung Soái cố gắng coi thường hấp dẫn thị giác, vững bước đi tới trước giường, bàn tay nhẹ nhàng luồn vào tóc cô rối loạn, kinh ngạc hỏi, “Thế nào lại đã dậy rồi?”Tiếu Tử Hàm vẫn chưa hoàn toàn thanh tỉnh, mắt trong suốt có chút mờ mịt, chỉ là ngơ ngác nhìn người đàn ông bên giường, đợi thấy rõ anh mặc quân trang thì mới phản ứng kịp.“Anh phải đi?” Cô mở to hai mắt nhìn anh.Lời này là hỏi câu, nhưng nghe vào trong tai Chung Soái lại như lên án, để cho anh tâm tự nhiên căng thẳng, khó chịu không nói ra được.Anh đành ngồi xuống, đem cô ôm chặt trong ngực, nhẹ nói, “Ừ, ngày hôm qua không phải nói cho em biết anh sẽ bay sớm sao?”“Vậy anh làm gì không gọi em dậy?” Cô ở trong lòng anh ngẩng đầu lên, miệng lầm bầm.“Đứa ngốc, anh không phải sợ em tối hôm qua mệt muốn chết rồi sao?”Anh cố ý nhấn mạnh chữ mệt mỏi, khiến Tiếu Tử Hàm không khỏi nhớ lại những hình ảnh triền miên làm cho người ta mặt đỏ tới mang tai. Cô không tự chủ nuốt nước miếng, tối hôm qua là thật mệt mỏi, chỉ là, “Vậy anh đi cũng phải nói với em một tiếng a!”Nếu không phải là cô hai ngày trước ở trên điện thoại di động cài nhắc nhở, nếu không phải vì tiếng chuông kêu chuông, vậy chờ cô tỉnh lại mới phát hiện anh sớm đi, loại cảm giác đó khẳng định rất tệ.Chung Soái nhìn cô mím miệng, gương mặt nhất thời xúc động, vội ôm cô nói xin lỗi, “Bà xã, thật xin lỗi. Anh là sợ quấy rầy đến em!”“Vậy anh chờ em một chút, em tiễn anh.”Tiếu Tử Hàm nói xong cũng muốn đứng lên, lại bị Chung Soái ấn chặt, dụ dỗ nói, “Ngoan, không cần đưa, nhân viên bảo vệ của ông đưa anh đi sân bay, em ngủ tiếp một lát, đến nơi anh gọi điện thoại cho em.”Tiếu Tử Hàm đoán được không sai, anh vốn là nghĩ thừa dịp cô ngủ say len lén đi mất, bởi vì không muốn làm cho cô tỉnh đưa anh, trong lòng hai người đều khó chịu, bây giờ nhìn lại, quả nhiên. Nếu là thật theo tâm ý của cô để đi tiễn, anh lo lắng cô sẽ khóc lau nước mắt!“Nhưng. . . . . .” Cô giương mắt nhìn anh, muốn nói lại thôi.Chung Soái nhìn vợ tội nghiệp, mắt ươn ướt, trong đáy lòng cũng khó chịu mãi không thôi, nhưng vẫn là quyết tâm, kiên quyết ngắt lời cô, “Không có nhưng nhị gì hết!”Giọng nói cứng rắn giống như là mang theo lửa giận, khiến Tiếu Tử Hàm trong lòng đặc biệt không có cảm giác, định cũng cố ý không nhìn anh, giận dỗi nói, “Vậy anh đi đi!”Anh hung cái gì hung, cô cũng chỉ là nghĩ cùng anh ở chung lâu một chút, cô sai chỗ nào a?Chung Soái nhìn cô bộ dáng tức giận cũng biết lời của anh nhận được hiệu quả, vốn nên nhanh lên đi, nhưng lại không nhẫn tâm. Cuối cùng vẫn là thở dài, vặn quá đầu của cô, ngữ điệu êm ái nhạo báng, “Bà xã, anh ý chí rất không kiên định. Nếu em đưa anh đi, anh sợ sẽ không đi được, hoặc là dứt khoát đem em trực tiếp trói đến căn cứ đi.”Thấy ánh mắt cô nhu hòa xuống, anh vuốt má phấn cô áy náy nói, “Vốn là anh nên bồi em, ít nhất cùng em trở về thành phố C làm xong điều động. Nhưng anh đã nghỉ phép một tháng, trong đoàn sự vụ cũng rơi vào trên người bọn Trần Du, hại anh mùa xuân cũng không trở về bồi vợ, anh gắng gượng cũng không tốt lắm.”Tiếu Tử Hàm lắng nghe, xấu hổ rũ mắt. Làm chị dâu trong quân đội, ở nhà an tâm chờ chồng, chăm sóc tốt nhà cửa là thiên chức, không nên oán trách, nhưng tình hình cô như bây giờ thế nào đều giống như không hiểu quy củ, cứ như oán phụ!“Chung Soái, em là một người vợ trong gia đình quân nhân rất kém cỏi sao?” Cô chiếp ừ hỏi.Chung Soái sửng sốt, không nghĩ tới cô sẽ nghĩ tới mặt kia đi, nhưng ngay sau đó tiến tới bên tai cô, cười chế nhạo, “Bà xã, đây là tân hôn a, tất nhiên là phải gắn bó như keo như sơn.”“Người nào với anh gắn bó!” Cô tức giận đẩy mặt của anh lại gần.Chung Soái nhìn cô tâm tình tốt, lại dùng cái trán tựa lên trán cô giao phó một ít chuyện, “Anh tối hôm qua cùng trong nhà nói rồi, sau khi em nhận việc nếu thấy ở một mình không quen liền trở về nhà em đi, em ở


XtGem Forum catalog