g ta không thể nào ở cùng nhau, anh có thể không để ý cha mẹ phản đối, không để ý bối cảnh gia đình cố ý cùng em sống chung sao? Không thể đúngkhông? Ngay cả con chúng ta anh cũng không bảo vệ được, em đối với anh còn có thể cầu mong gì? Cho nên, em chỉ có thể bảo vệ mình!”Những lời này tựa như một ma chú lúc nào cũng bám chặt Chung Mộ Viễn, để cho ông mãi mãi áy náy, cũng làm cho ông đứt hy vọng với tình yêu.Ông không yêu Giang Vận Hồng, cưới bà bởi vì người phụ nữ này là ứng viên hoàn mỹ nhất cho vị trí người vợ. Luận về gia thế, hai anh trai đều là nhân vật làm mưa làm gió trong giới chính trị, gia thế hùng hậu, người xinh đẹp, đa tài đa nghệ, còn nhỏ tuổi nhưng đã là ngôi sao mới. Bọn họ vừa gặp mặt đã quyết định quan hệ, gặp gỡ máy móc rồi tiến tới hôn nhân, sau đó có Chung Soái.Những năm qua trong mắt người ngoài bọn họ là đôi vợ chồng mẫu mực, nhưng thực tế là sống bằng mặt không bằng lòng. Sau khi kết hôn ông mới phát hiện Giang Vận Hồng là người tính tình tồi tệ, bà là con gái cưng của Giang gia, quá mức được nuông chiều, người làm nghệ thuật lại càng cao ngạo, thời điểm Chung Mộ Viễn ở J nhậm chức, ông không ăn một bữa cơm nào ở nhà, thứ nhất là do quá vội, thứ hai là Giang Vận Hồng không biết nấu và cũng không muốn nấu cơm cho ông ăn.Khi bắt đầu ông nghĩ Giang Vận Hồng nhỏ tuổi hơn mình, nên phải nhường nhịn bà, nhưng dần dần ông phát hiện đạo vợ chồng thật không phải cứ một mực nhường nhịn là được. Bọn họ bắt đầu tranh cãi, ông chán Giang Vận Hồng, cũng nghĩ tới ly hôn, nhưng danh dự hai bên gia đình, cộng thêm thái độ Giang Vận Hồng ngang ngạnh, kết quả không giải quyết được gì, cuối cùng diễn biến ra thành như vậy —— nhìn nhau đã cảm thấy chán ghét, lạnh nhạt nhưng trước mặt người ngoài thì lại giả dạng làm vợ chồng ân ái. Giang Vận Hồng yêu cầu ông bên ngoài không được có người phụ nữ khác; còn ông yêu cầu Giang Vận Hồng không được gây sự, cãi cọ với ông.Mỗi ngày như vậy thật hao tâm tổn trí. . . . . .Cho nên, ông tuyệt đối không muốn con trai bước theo bọn họ, dấn thân vào hôn nhân chính trị. Ông không quên được năm đó Giang Vận Hồng chia rẽ con trai cùng cô gái kia, lúc ấy con trai ông nước mắt cùng cầu xin, ông hối hận vì đã cùng vợ chung một chiến tuyến, chia rẽ bọn trẻ.Những năm qua nhìn thái độ con trai đối với bọn họ, ông cũng hiểu, đó là im lặng mà phản kháng; nhìn con trai thanh tâm quả dục, đối với người nào cũng đều không mặn không nhạt, ông sợ, sợ con trai cũng giống như mình, không còn hy vọng trong tình yêu. Cho nên khi biết Chung Soái kết hôn ông đã cố ý đem tin tức áp xuống. Ông muốn đền bù cho con, hi vọng con mình có thể hạnh phúc.Biết Tiếu Tử Hàm là cưới lần hai, mà cô với con trai ông là kết hôn giấu diếm thì Chung Mộ Viễn đã từng rất lo lắng, nhưng hôm nay nhìn thấy Tiếu Tử Hàm thì ông thở phào nhẹ nhõm, ông tin tưởng cô sẽ làm con trai mình hạnh phúc, cũng sẽ làm cho ngôi nhà này trở thành một gia đình thật sự. CHƯƠNG 26: BUỔI SÁNG ĐẦU TIÊN Ở NHÀ CHỒNGBuổi tối sau khi tắm xong, Chung Soái ngồi trên giường sấy tóc cho Tiếu Tử Hàm, nhìn khuôn mặt cô vẫn đầy u sầu , anh ngồi xuống trước mặt cô, ân cần hỏi, “Em đang suy nghĩ gì vậy? Mất hứng?”Tiếu Tử Hàm lắc đầu một cái, có lúc trực giác của phụ nữ rất kì lạ, mặc dù lần này Cô bé lọ lem tiến vào cửa nhà quyền quý và có kết thúc viên mãn nhưng cô cảm giác mọi chuyện không đơn giản như vậy.“Có phải em vẫn còn lo lắng về mẹ anh đúng không?” Chung Soái hỏi trúng lòng cô.Thấy cô im lặng, Chung Soái ôm lấy cô đặt ở trên đùi, “Cứ từ từ, ít nhất bây giờ bà đã chịu tiếp nhận em.”“Vậy anh nói em nên làm thế nào mới có thể khiến cho mẹ anh yêu thích em đây?”Biết cô lo lắng, Chung Soái vòng tay ôm chặt vòng eo cô, chậm rãi nói, “Mẹ anh không phải là một bà mẹ chồng bình thường, những chiêu thức bình thường đối với bà cũng không có tác dụng. Hơn nữa chuyện bà thích, chưa chắc anh đã thích, em làm những chuyện khiến anh thích là được rồi!”Tiếu Tử Hàm suy nghĩ một lát rồi gật đầu.Chung Soái cứ như vậy lẳng lặng ôm cô, cằm đặt trên vai cô, sau khi cô tắm xong cơ thể có mùi thơm ngát, hương thơm hoa hồng ngọt ngào lan tỏa, khiến anh không kìm nén được ý nghĩ xấu xa.Anh nhẹ nhàng hà hơi, đầu lưỡi liếm nhẹ lên cổ trơn mềm trắng nõn tiến dọc theo xương quai xanh, giống như con sói xám đói khát hưởng thụ mỹ vị!Hơi thở nóng bỏng mang theo sự ẩm ướt ái muội bất ngờ tập kích cổ Tiếu Tử Hàm, khiến cho thân thể cô càng lúc càng mềm nhũn, thiếu chút nữa cả người tê liệt ngã vào lòng anh. Cô biết đây là kỹ thuật Chung Soái muốn yêu, đầu tiên anh khiến cho cô mất đi khả năng chống cự, sau đó sẽ đem cô ăn sạch sẽ, nhưng hôm nay cô không còn chút tinh lực nào đáp ứng nhu cầu của anh, vì vậy cong người tránh né sự trêu đùa của anh, giọng nói mềm mỏng, “Ông xã, tối nay không làm có được hay không?”“Tại sao?” Anh khàn giọng hỏi, miệng trả lời nhưng động tác cũng không dừng lại, ngược lại còn được voi đòi tiên ngậm vành tai cô liếm nhẹ.Tiếu Tử Hàm khẽ run rẩy, nghiêng đầu, hơi thở