hén nhỏ nóng đến chực bốc khói đứng ở trước giường, thấy cô tỉnh lại, cười tủm tỉm nói, “Đem canh gừng uống rồi ngủ tiếp!”Chung Soái đỡ cô, sau đó bưng chén nhỏ ngồi nghiêng ở bên giường, sau đó một muỗng một muỗng múc canh gừng nóng hổi từ từ thổi nguội mới tiến tới bờ môi cô, động tác hết sức dịu dàng cùng mười phần kiên nhẫn khiến đáy lòng Tiếu Tử Hàm một mảnh mềm mại, trong mắt lóe ra tia sáng lạ thường.Nếu như tình yêu thật sự làm tim đập thình thịch trong nháy mắt, cô cảm thấy giờ khắc này giống như bắt đầu thích Chung Soái rồi.Cho đến khi chén nhỏ thấy đáy, Chung Soái mới cởi y phục xuống chui vào trong chăn, bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên bụng của cô, so với cho cô túi chườm còn thoải mái, ấm áp hơn.Tối nay, không có thuốc phụ trợ, Tiếu Tử Hàm thế nhưng lại ngủ ngon giấc.Nếu như lầu dưới không có ồn ào, cô có thể sẽ một giấc ngủ đến trưa.Tiếu Tử Hàm mơ hồ nghe tiếng nói chuyện làm tỉnh lại, lúc mở mắt ra bên cạnh đã không có bóng dáng của Chung Soái, cô nhẹ nhàng lật người, dúi đầu vào gối đầu của anh, ngửi mùi vị chuyên thuộc về anh—— nhàn nhạt, làm cho người ta an lòng.Lầu dưới truyền tới tiếng nói chuyện lúc nhẹ lúc vang, cô mơ hồ nghe được tiếng nói rất giống mẹ cô, cẩn thận nghe thì mới giật mình thật sự là bà.Sao bà lại tới đây? Ba mẹ cô là tiêu chuẩn vô sự bất đăng tam bảo điện, mình chuyển vào tới cũng hơn một năm, nhưng hai người cửa chưa bao giờ đặt chân qua. Hôm nay tới tất nhiên là có chuyện, lại liên tưởng đến hôm qua bọn họ đối với Chung Soái ân cần hiếm có, một loại ý niệm không tốt vèo thoáng qua. Tiếu Tử Hàm lo lắng ngồi dậy, phủ thêm áo khoác xuống lầu.Trong phòng khách Chung Soái cùng mẹ Tiếu đang ngồi, nhìn cô đi xuống, Chung Soái xiết chặt chân mày bước nhanh nghênh đón, “Sao mặc ít như vậy đã xuống? Tống Bác Ngạn nói đau bụng kinh phải chú ý giữ cho ấm.”“Sao mẹ lại tới đây?” Cô không có tâm tư để ý Chung Soái không che giấu chút nào nói ra mấy chữ đau bụng kinh, cô tò mò là sao mẹ cô lại ngồi ở chỗ này, còn cùng anh trò chuyện với nhau thật vui.“Cái con bé này, nhà con gái mình, sao mẹ không thể tới?” Mẹ Tiếu cười giả dối nói, sau đó chỉ chỉ hộp giữ nhiệt trên bàn ăn, “À, cha con đó, ông ấy biết chân con bị thương bảo mẹ nấu canh chim bồ câu đem qua cho con!”Tiếu Tử Hàm vừa định nói mình không cần, Chung Soái đã cầm y phục từ trên lầu đi xuống, xía vào nói, “Mặc quần áo vào trước!”Mẹ Tiếu tại trong phòng khách xem Chung Soái hầu hạ con gái mình mặc quần áo, cuối cùng còn ngồi xổm xuống mang vớ cho cô, trong lòng chảy qua một hồi đắng chát, chồng bà nếu là có một nửa tốt như Chung Soái, dù bà chết cũng đáng giá.Mặc quần áo tử tế, Chung Soái vừa mở điều hòa vừa cầm thảm nhỏ cho cô đáp chân, chỉ sợ cô đông lạnh, mới vừa ngừng nghỉ lại nghĩ tới cô điểm tâm còn chưa có ăn, vội lên tiếng hỏi, “Đói không? Anh đi lầu dưới mua chút gì cho em ăn?”Tiếu Tử Hàm vừa định lắc đầu, mẹ Tiếu một bên lại lên tiếng, “Canh còn nóng, mẹ lấy cho con uống.”Chung Soái hỏi ý nhìn cô, cô bất đắc dĩ gật đầu một cái.Tiếu Tử Hàm vừa uống canh, vừa nghĩ ngợi ý định của bà, cuối cùng cố ý muốn Chung Soái tạm tránh liền nói, “Chung Soái, em bỗng nhiên hơi đói, anh đi lầu dưới mua cho em tô mì đi, em muốn mì sườn.”“Tốt. Mẹ, mẹ ăn chưa?” Chung Soái mặc vào áo khoác ngoài lễ phép hỏi.“Mẹ đã ăn qua rồi, các con ăn đi!” Mẹ Tiếu cười khanh khách trả lời.Cửa vừa khép lại, Tiếu Tử Hàm buông chén xuống, lạnh nhạt nhìn bà, “Mẹ, có chuyện gì mẹ cứ nói đi.”Chim bồ câu canh này cũng không dễ ăn như vậy! Đạo lý không có bữa ăn nào miễn phí rơi vào trên người cha mẹ của cô thì ứng nghiệm 100%.Mẹ Tiếu thấy cô trực tiếp như thế, đưa cho cô ánh mắt xem thường, nhưng ngoài miệng còn giả bộ ân cần “Không có chuyện gì thì không thể tới thăm con một chút à?”Tiếu Tử Hàm hừ lạnh một tiếng, quyết định hạ liều thuốc mạnh, “Mẹ nhất định phải nói, ngày mai con cùng Chung Soái trở về bộ đội.”“Con không phải đi làm à?”“Con được nghỉ bệnh một tháng.”“Như vậy à. . . . . .” Mẹ Tiếu như có điều suy nghĩ, một lát mới nói, “Cũng không có chuyện gì, chính là con cùng Chung Soái cứ như vậy mà kết hôn, trước đó cũng không theo chúng ta thương lượng. . . . . .”“Nói điểm chính!” Tiếu Tử Hàm cứng rắn cắt đứt lời dài dòng của bà.Ngô Mỹ Phấn thấy thái độ con gái cường ngạnh, cũng lười cùng cô khách khí, nhìn chằm chằm cô hô lên, “Trọng điểm chính là đưa sính lễ thế nào?” CHƯƠNG 19: CHA MẸ “CỰC PHẨM”Ngô Mỹ Phấn thấy thái độ con gái cường ngạnh, cũng lười cùng cô khách khí, nhìn chằm chằm cô hô lên, “Trọng điểm chính là sính lễ thế nào?Tiếu Tử Hàm sớm đoán được bà tới chơi là vì tiền, nhưng cô cho là không gì khác thêm chút sinh hoạt phí, căn bản không nghĩ tới trình độ nghĩ đến tiền của cha mẹ nghĩ đến loại này.Cô cười lạnh hỏi ngược lại bà, “Sính lễ? Con là kết hôn lần hai, mẹ nghĩ có thể bảo gia đình người ta cho sính lễ?”“Cưới lần hai thì sao, con gái Ngô Mỹ Phấn tao muốn gương mặt có gương mặt, muốn công việc có công việc, k