XtGem Forum catalog
Kết Hôn Lần 2

Kết Hôn Lần 2

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327953

Bình chọn: 9.00/10/795 lượt.

i.

Nhưng sau sự kiện ra máu, Tiếu Tử Hàm bén nhạy cảm thấy Chung Soái biến hóa, mặc dù hắn sẽ đúng hạn uống thuốc, nhưng cũng không đối với chữa khỏi ôm bất cứ hy vọng nào, cũng không nguyện ý làm vật lí trị liệu, mà để cho Tiếu Tử Hàm lo lắng là hắn đang đẩy cô ra.

“Cha, cha mởi hộ lý giúp con!”

Tiếu Tử Hàm tay đang múc canh hơi chậm lại. Từ sau khi hắn gặp chuyện không may tới nay, cô liền gánh vác lên trách nhiệm chăm sóc hắn, ngay cả dọn dẹp phân hay nước tiểu cũng chưa từng mượn tay người khác. Cô biết hắn kiêu ngạo là không muốn đem vẻ yếu ớt không chịu được như thế cùng cho một người ngoài xem, cho nên, cô cự tuyệt mời hộ lý tới chăm sóc hắn.

Chung Mộ Viễn nhìn mặt lạnh của con trai, thử thuyết phục hắn, “Tiểu Hàm chăm sóc con không phải là rất tốt sao, hay là con sợ tiểu Hàm mệt mỏi, hay để dì Mai cùng mẹ con tới thay con bé?”

“Tùy tiện, mặt khác, buổi tối con không cần bồi hộ, dù sao cũng có y tá.”

“Này?” Chung Mộ Viễn làm khó nhìn con dâu. Ban đầu để cho tiện Tiếu Tử Hàm bồi hộ, bọn họ còn đặc biệt định chế giường bệnh lớn, Chung Soái vì thế vui vẻ đến muốn chết, làm sao nói thay đổi liền thay đổi ngay?

Tiếu Tử Hàm lặng yên không lên tiếng bưng cháo gà ngồi ở bên giường, dùng thìa múc một muỗng canh, dịu dàng nói, “Tới nếm thử một chút nhìn, dì Mai nấu thật lâu .” Bộ dáng thong dong cùng giọng nói bình tĩnh như vậy, tựa như mới vừa thảo luận xong toàn bộ không liên quan tới mình .

“Anh không muốn Uống….uố…ng!” Chung Soái lạnh lùng nói.

“Uống một chút thôi cũng được, đây là dược thiện, hoạt huyết thông ngăn .” Cô chưa từ bỏ ý định mà đem cái muỗng đưa về phía bên mồm của hắn.

“Anh nói không uống!” Chung Soái gầm lên giận dữ, bàn tay thô bạo vươn ra, một chén canh nóng cứ như vậy vội vàng không kịp chuẩn bị dội ở trên người của cô.

“Chung Soái! Con là đang làm gì thế” một bên Chung Mộ Viễn tức giận quát lớn con trai, cũng kéo con dâu ra, ân cần hỏi, “Có bị bỏng không con?”

“Con đã nói không uống, là cô ấy nhất định cho con!” Chung Soái quay mặt nói ra lời đáng đánh đòn, chỉ có dưới chăn gắt gao nắm chặt quả đấm mới để lộ ra hắn tiếc nuối không thôi.

“Không có chuyện gì, con đi tắm một cái.” Tiếu Tử Hàm nhìn chằm chằm vào gò má hắn lắc đầu một cái. Canh không tính là đặc biệt nóng, nhiều nhất là có hơi hồng.

Nhìn bóng lưng cô biến mất, Chung Mộ Viễn ngăn chận tức giận ở đáy lòng, thấp giọng dạy dỗ, “Con ngã bệnh tới nay, Tiểu Hàm một tấc cũng không rời chăm sóc con, người khác nhìn cũng cảm động, làm sao concó thể đối với con bé như vậy?”

Chung Soái ngẩng đầu lên, gắt gao nhìn chằm chằm trần nhà phòng bệnh, một hồi lâu mới ách thanh âm chậm rãi nói, “Cha, chính là cô ấy quá tốt, con mới không muốn liên lụy cô ấy!”

Ban đầu gặp chuyện không may, hắn tựa như bắt được bè gỗ cứu sống, ích kỷ lôi kéo cô, hưởng thụ chăm sóc của cô, để cho cô cùng với hắn, dù là biết mình không thể nào đứng lên, dù là biết sẽ làm cô nửa đời sau cùng người bị liệt làm bạn, nhưng hắn lại lạc quan mà nghĩ, hắn có lẽ không có chân, nhưng hắn còn có tay, còn có thể giúp cô làm rất nhiều chuyện, có thể cùng cô vui vẻ sống được, đặc biệt là khi phát hiện mình có phản ứng sinh lý bình thường thì hắn thậm chí nghĩ tới muốn cùng cô có một đứa bé, sau đó cùng nhau nhìn đứa bé lớn lên.

Nhưng khi bị kéo vào ICU hắn rốt cuộc hiểu rõ mình không thể ích kỷ như vậy. Mặc dù người trong nhà gạt hắn, nhưng hắn là từ bác sĩ được biết, tắc động mạch tương tự như vậy còn có thể tùy thời xảy ra, hắn chính là một quả bom hẹn giờ, hoặc là nói chính là một người tùy thời trên con đường tử vong.

Lúc nửa hôn mê, hắn biết cô vẫn canh giữ ở bên ngoài, hắn không biết ý chí có thật hay không có thể chiến thắng bệnh, nhưng một khắc kia hắn cảm giác ý chí mình là muốn chết, bởi vì hắn không muốn lại một lần nữa nhìn thấy cô cơ khổ không chỗ nương tựa canh giữ ở phòng bệnh nặng bên ngoài, tùy thời chờ đợi hằn chết hoặc sống lại đánh thẳng vào, hắn nghĩ để cho cô giải thoát, để cho cô từ vĩnh viễn dừng lại tận trong sự sợ hãi giải thoát.

Chung Mộ Viễn như có điều suy nghĩ gật đầu một cái, than thở, “Con có nghĩ tới hay không có lẽ con bé cảm thấy không phải liên lụy?”

Chung Soái khổ sở cười một tiếng, “Con biết chứ, cho nên con mới đối với cô như vậy.”

“Cha, con đã không có năng lực cho cô ấy hạnh phúc!”

“Con trai. . . . . .” Chung Mộ Viễn khó khăn mở miệng, nhưng một câu khuyên lơn đều nói không lên. Thật ra thì từ lúc gặp chuyện không may tới nay, bọn họ đã lén lút liền thương lượng qua, nếu Tiếu Tử Hàm không muốn, bọn họ tuyệt sẽ không lấy kéo chết cô. Nhưng cô từ đầu đến cuối không có lộ ra nửa phần tâm tình không kiên nhẫn, ngược lại so với bất cứ người nào bọn hắn đều muốn kiên cường cùng dũng cảm hơn.

Nhưng con trai băn khoăn, không phải không có lý. . . . . . Chỉ là, ai!

Chung Soái nghe cha thở dài, khẽ quay đầu, không để cho ông nhìn thấy nước mắt nơi khóe mắt của mình, hít sâu một cái mới khàn giọng lẩm bẩm, “Cha, cha giúp con làm báo cáo ly hôn đi!” CHƯƠNG 53: ÉP