mắt hay sao?”Nhìn cô mắt đỏ cả lên, Chung Soái vừa tức giận lại vừa đau lòng, tức cô hỏi cũng không hỏi liền phán định hắn có tội, lại yêu thương cô vì hắn khóc đến ruột gan đứt từng khúc. Hắn kinh ngạc nhìn thẳng vào tầm mắt tràn đầy tức giận cùng oán hận của cô, hồi lâu mới thở phào một hơi, rất hung ác mà đem cô vòng vào trong ngực, mệt mỏi hỏi, “Tiểu Hàm, em không tin anh như vậy sao?”“Chung Soái, có phải anh vẫn chưa quên được cô ấy hay không?” Tiếu Tử Hàm không đáp mà hỏi ngược lại, trong đáy mắt không giấu được nét khủng hoảng.Chung Soái thở dài ôm sát cô, giọng nói bất đắc dĩ lại cô đơn, “Tiểu Hàm, anh thật sự không biết, rốt cuộc là em không tự tin với bản thân, hay là đối với anh một chút lòng tin cũng không có?”Tiếu Tử Hàm khẽ cười lắc đầu, khan khàn nói với nỗi khổ sở của cô, “Chung Soái. . . . Em không biết, em cảm thấy mệt quá!”Cô càng chán ghét sự nhạy cảm mình hơn ai hết, nhưng Chung Dao, tựa như một cây gai, đã lặng lẽ sinh trưởng ở tim của cô, thỉnh thoảng đâm cô, nhắc nhở trong lòng của chồng cô đã có đối tượng, chê cười đoạn hôn nhân không thích hợp này của cô.Chung Soái thấy cô lại bắt đầu cắn môi, tức giận mà dùng tay nhẹ bóp cằm cô, nhỏ giọng ra lệnh, “Không cho phép cắn!”Tiếu Tử Hàm quật cường quay mặt, lại bị hắn càng cường ngạnh kéo lại, để cho cô nhìn thấy ánh amwts tức giận của hắn, nghe hắn nghiến răng nhả ra từng chữ từng câu, “Anh nói cho em một lần nữa, cô ấy là quá khứ của anh, em mới là hiện tại cùng tương lai cùa anh!”“A, Chung Soái. . . . . . Cần gì lừa mình dối người?” Tiếu Tử Hàm cười lạnh, tránh không được sự kiềm chế của hắn, chỉ có thể xoaychuyển tầm mắt.Đáy mắt cô chứa đầy tuyệt vọng mờ mịt gắt gao xiết lấy trái tim của Chung Soái, hắn thật ra tình nguyện cô la to nói lớn, chứ không muốn thấy cô trầm tĩnh cười như vậy, cười đến mức hắn không ngừng nắm lấy nhưng chỉ cảm thấy trống không, giống như tay cầm cát chảy, càng nắm chặt thì càng trượt nhanh hơn.Chung Soái vẫn luôn hiểu, chuyện hắn và Chung Dao là cắm trong tim một tầng ngăn cách, những ngày ngọt ngào cùng hắn và cả những cam kết vẫn không thể làm tan hết sự lo lắng của cô, cô vẫn là một con nhạn cô đơn mang đầy vết thương, chỉ chút gió thổi cỏ lay liền trở thành chim sợ ná.Anh nên làm sao với em đây? Chung Soái tựa lên đầu của cô, đau lòng nỉ non, “Đứa ngốc!”“Ha ha, tôi rất ngu .” Tiếu Tử Hàm cười lạnh tự giễu.Hắn không phản bác cô, chỉ là dùng cằm nhẹ cọ lên tóc của cô, vô lực nói, “Tiểu Hàm, em có thể nói cho anh biết, như thế nào mới có thể cởi ra tâm kết của em hay không? Em nói mình đang mệt mỏi, nhưng nếu em cứ tiếp tục như vậy, anh cũng sẽ rất mệt mỏi!”Thấy cô định nói, hắn mím môi, ánh mắt ảm đạm nhìn cô, khẽ hôn lên môi của cô, “Em nghe anh nói trước có được hay không?”“Giữa vợ chồng quan trọng nhất là khai thông cùng tin tưởng, nhưng hình như em cũng không làm được. Em không thèm hỏi liền quyết định anh có tội, có biết như vậy anh rất khó chịu hay không?”Tiếu Tử Hàm không nhịn được, khinh miệt giễu cợt, “Chung Soái, anh đừng xoay ngược lại đổ hết lỗi lên tôi? Nếu là tôi ba bốn tuần lễ không liên lạc với anh, trở lại cũng không nói cho anh biết, lại đi gặp tình nhân cũ trước, anh sẽ nghĩ sao?”Chung Soái không để ý tới lời châm chọc của cô, đưa tay vuốt hàng mày đang nhíu lại của cô, nói tiếp, “Hôm qua anh mới vừa kết thúc nhiệm vụ, sáng nay mới về đến căn cứ, giao phó xong trong đoàn liền chạy về, vốn là muốn tự mình cho em kinh hỉ, bây giờ nhìn lại, kinh là có, hỉ lại không thấy đâu.”Hắn than thở giải thích, “Đụng phải Chung Dao, thuần túy chỉ là trùng hợp. Anh vừa qua khỏi cửa hải quan liền bị một vị lão phu nhân kéo lại, bà nói mình không tìm được cửa lên máy bay. Anh thấy cũng sắp tới giờ bay, mà tầng lầu cũng không phân rõ, liền chủ động giúp bà làm thủ tục lên máy bay, đưa bà qua cửa kiểm tra, kết quả đúng lúc đụng phải cô ấy.”“Sân bay nhiều người như vậy, lão thái thái làm gì. . . . . .” Tiếu Tử Hàm không tin hỏi, lại liếc lên quân trang trên người của hắn có chút hiểu được, nhất thời có chút dao động, nhưng vẫn không cam lòng nói, “Nhưng cũng thật trùng hợp, lại nói, em thấy được hai người đi ăn cơm á.”“Đâu có ăn cơm, chỉ uống ly cà phê!” Nghe giọng nói của cô mềm xuống, Chung Soái cố ý xuyên tạc lời của cô.Tiếu Tử Hàm trừng mắt nhìn hắn, ngượng ngùng nói, “Cà phê cũng giống vậy, dù sao anh nhớ thương cô ấy, uống gió bắc cũng thấy ngọt.”Nghe thấy sự ngang ngược trong lời nói của cô, Chung Soái khẽ nhếch khóe miệng, nhưng trên mặt vẫn lạnh lùng, lời nói cũng đặc biệt nghiêm túc, “Ai nói cho em biết anh nhớ thương cô ấy? Là em cảm thấy bọn anh có cái gì?”“Em đâu có nói như vậy!”“Vậy em khóc thành ra như vậy, còn hung dữ với anh!” Hắn uất ức tố cáo.“Em. . . . . .” Tiếu Tử Hàm miệng mở rộng ngây ngẩn cả người, kỳ quái! Mới vừa rồi rõ ràng cảm giác mình đang nắm phần thắng, sao bây giờ lại biến thành đuối lý rồi?“Em cái gì? Hừ, anh chỉ đi uống cà phê với cô ấy em liền vừa khóc vừa hét, còn bạn trai cũ của em ôm em về