Old school Swatch Watches
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324930

Bình chọn: 8.00/10/493 lượt.

à vấp phải hòn đá, chới với ngã về phía trước.

” Phịch”

Cô gái ngã vào lòng chàng trai.

Im lặng.

” Bốp bốp”- Tiếng vỗ tay vang lên từ phía cô bé nhỏ.- Bố mẹ trông giống Romeo và Juliet quá đi.

Cô gái nép trong ngực chàng trai, mặt đã sớm đỏ như trái bồ quân chín mọng, mắt hấp háy đánh vào ngực chàng trai:

– Vương, cho em xuống…Anh khiến con hiểu lầm rồi…

Cô chưa kịp dứt câu thì đã bị ” khóa” bằng một nụ hôn nồng nàn…

Cô bé giương to mắt nhìn, đôi mắt trong trẻo tưởng như thấy chuyện gì lạ lắm.

Và cứ thế, tiếng vi vút của gió trời như đang bủa vây lấy hai con người, những cánh hoa oải hương tím cũng điểm sắc cho khung cảnh lãng mạn này.

Cậu búng nhẹ vào mũi cô một cái:

– Anh không thể không hôn em được Tiểu Lục à?

Cô gái nhanh chóng đứng thẳng dậy, chỉnh lại chiếc váy, nhăn mặt:

– Anh chỉ giỏi nói những lời đường mật thôi hả? Sao lại đưa con đến đây chứ?

Hoàng Hiểu vương khẽ cười, gãi gãi mái tóc rối, chiếc khuyên bên tai phát tia sáng long lanh…như ánh mặt trời.

– Anh muốn đưa con đến viếng mộ Tiểu Lạp và mẹ.

Lục Trúc không nói gì, mái tóc ngắn bay bay. Đôi mắt mang vẻ gì đó thoáng buồn, kí ức năm năm về trước, dường như vẫn không hề phai nhòa.

Năm năm trước, ngày Dương Lạp rời bỏ cõi đời, mọi thứ dường như đã sụp đổ, tất cả chìm trong không khí tang thương chết lòng. Màu trắng phủ vây lấy tất cả. Người đàn ông cô yêu, Hàng Hiểu Vương không còn là anh nữa, cả ngày ngập trong rượu bia. Người sống mà ngỡ đã chết rồi. Và rồi kí ức đau đớn cũng mau chóng được xoa dịu vào ngày hôm ấy, ngày cô đưa ra một chiếc hộp nhỏ xinh bọc vải nhung đỏ, bên trong là một chiếc nhẫn bằng cỏ dại và nói:

” Cậu có đồng ý lấy tôi không?”

Quả nhiên, đây có lẽ là lần đầu tiên trong lịch sử con gái cầu hôn con trai. Và Hoàng Hiểu Vương đương nhiên không thể ngạc nhiên hơn, anh bật cười rồi ôm cô vào lòng. Và câu chuyện tình yêu của họ…còn kéo dài đến bây giờ và cả tương lại sau này nữa.

Lục Trúc nhìn hai bố con, mỉm cười:

– Còn không mau đi thôi.

Mộ Dương Lạp nằm ngay cạnh bên mộ mẹ trên cánh đồng hoa oải hương, sau năm năm trời, cỏ đã mọc xanh rì. Trên tấm bia nhỏ có hình một cô gái với nụ cười tươi rực rỡ như ánh ban mai. Người đó chính là Dương Lạp Lạp. Nhưng đã có một người đứng trước mộ dường như đã lâu. Hoàng Hiểu Vương thấp thoáng thấy người này quen quen. Cậu không thể ngạc nhiên hơn mà hỏi:

– Có phải là Hoàn Hoàn đó không?

Cậu bé có khuôn mặt bầu bĩnh, dáng người cao ráo, tầm 14, 15 tuổi, mái tóc màu đen tuyền. Cậu quay ra nhìn Hoàng Hiểu Vương, đôi mắt hơi đỏ, chắc do khóc…

– Vâng, anh là anh Phong?

– Đúng…sao em lại?- Cậu càng kinh ngạc hơn.

– Em đến đây để tạ ơn chị Lạp…- Cậu nói bằng giọng yếu ớt.

– Tại sao?- Lúc Trúc thay lời Hoàng Hiểu Vương mà nói luôn.

Hoàn Hoàn đưa tay lên ngực trái, mắt đã long lanh:

– Vì đây, trái tim đang nằm trong lồng ngực này của em chính là của chị ấy, nó đang ngày đêm đập là của chị ấy.

Hoàng Hiểu Vương sửng sốt, bí mật này…là như thế nào?

– Tám năm về trước, trước khi mất, chị ấy đã kí tên hiến tim cho em, mà em…thì bị bệnh tim…vì em mà chị ấy chấp nhận từ chối phẫu thuật và giờ nằm dưới bia mộ kia mà ngực lạnh vì không có trái tim.

Nhận thấy Hoàn Hoàn có vẻ kích động, Hoàng Hiểu Vương vội vỗ vai cậu, cười chua xót:

– Thôi nào, em đừng như vậy…Tiểu Lạp đã từ chối rồi, con bé đã mất rồi, việc nó tặng lại tim cho em, chẳng phải là nó tin tưởng rằng em sẽ sống một cuộc đời khác hay sao, vì vậy anh mong em…phải sống thật tốt…

Chính cậu cũng thấy quặn thắt con tim, bây giờ trái tim của em đang đập trong lồng ngực một người khác, chẳng phải nó vẫn sống đấy sao? Trái tim vẫn luôn ở bên bọn cậu hay sao…Cậu bất giác ngước mặt lên nhìn trời xanh, đám mây trắng tinh như kem bông vẫn trôi lững lờ…” Em hi sinh mình để dành sinh mạng cho người khác sao?” Hoàng Hiểu Vương nở một nụ cười rồi bảo:

– Chị Lạp đã cho em trái tim, vì vậy em phải sống thật tốt và mạnh mẽ lên cho anh.

Hoàn Hoàn lau nước mắt, ngộ ra những điều cậu vừa nói mà nắm chặt bàn tay, quyết tâm:

– Vâng, em nhất định sẽ làm được.

Xong, cậu nhìn lại bia mộ của Dương Lạp một lần nữa, cúi đầu kính cẩn rồi bước vội ra khỏi cánh đồng. Phía xa xa, thấp thoáng bóng một cô gái đang vẫy tay với cậu…Điều này, chắc phải đang là khởi đầu cho một câu chuyện đẹp hay sao?

Lục Trúc và Hoàng Hiểu Vương lắc đầu cười nhìn theo, còn riêng cô bé Dương Thiên Kim thì lại ngây mắt không hiểu gì…

Ba người quỳ xuống bên mộ, tay chắp thành khẩn, nhắm hờ mắt. Mùi hương thơm bay lan tỏa trong không gian. Tiếng khấn của cô bé Dương Thiên Kim nghe rõ mồn một:

– Cô ơi…cô có khỏe không? Con là Thiên Kim nè, con nhớ cô lắm, sao con không thấy cô về chơi với con? Bố hay bắt nạt con lắm cô à…Cô ơi…cô biết không? Con thấy ba và mẹ con rất hay hôn…

Lời khấn ngây thơ chưa dứt thì chợt cái miệng bé nhỏ của cô đã bị bịt bởi bàn tay to lớn của Hoàng Hiểu Vương. Cậu nghiến răng:

– Đồ ngốc…con đang nói cái gì thế hả?

– Ưm…ưm…ô ấy ông? ố ất ay ắt ạt on…( Cô thấy không? Bố rất hay bắt nạt con.) – Mặc dù bị bịt miệng nhưng cô bé vẫn cố nói