.”
Thiên Quốc ngồi trầm tư rất lâu trên bàn làm việc, trong đầu anh là một mớ cảm xúc rối ren không thể nào tháo gỡ. Tiếng chuông điện thoại reo liên hồi kéo anh quay về hiện tại. Đôi mày anh khẽ nhíu lại rồi giãn ra:
_Có chuyện gì vậy??
Không biết bên đầu dậy bên kia nói gì mà Thiên Quốc vơ vơ lấy áo khoác rồi phóng như bay leo lên xe nhấn ga vọt đi. Vẻ mặt khá căng thẳng. Anh dừng xe lại trước cửa bệnh viện khuôn mặt thất thần. Thấy bà quản gia đang đi qua đi lại trong hành lang anh vội hỏi:
_Cô ấy sao rồi??
Bà quản gia thở dài thượt ra giọng bà nghẹn lại nơi cổ:
_Vẫn đang cấp cứu, mất máu nhiều lắm có thể sẽ không giữ được đứa bé!
Thiên Quốc đấm mạnh tay vào tường:
_Khốn kiếp thật, sao cô ta lại dám làm thế chứ??
Bà quản gia nhìn Thiên Quốc:
_Tôi không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì nhưng con bé quả thật là rất ngốc và cậu cũng ngốc không kém gì!!
Thiên Quốc vẫn lặng im anh mím chặt môi vẻ mặt thất thần vô cảm.
Bà quản gia thở dài thườn thượt ra rồi lắc đầu.
_Tôi về nhà lấy đồ, cậu ở đây coi cô ấy nhe!! nói rồi bà bỏ đi. Thiên Quốc lẳng lặng ngồi xuống chiếc ghế đá gần phòng cấp cứu. Đôi mắt anh vẫn dõi về phía cánh cửa phòng không rời. Khi nghe tin Song Nhi tự tử anh như kẻ điên lao trên phố để mau chóng đến gặp cô. Có phải anh chính là nguyên nhân khiến cô phải tìm đến con đường này? Có phải anh đã quá khắc nghiệt với cô?
Hoàng hôn dần buông xuống, ánh chiều tà cũng yếu ớt dần. Bảng đèn phòng cấp cứu vụt tắt. Thiên Quốc vội đứng dậy và bước theo sau chiếc băng ca y tá vừa đẩy ra. Song Nhi đang nằm trên chiếc băng ca trắng, đôi mắt cô nhắm nghiền lại, hơi thở khó nhọc vẻ mặt xanh xao mệt mỏi.
Thoắt cái mà đã hai ngày Song Nhi vẫn ngủ mê man. Thiên Quốc vẫn ngày đêm túc trực bên giường cô không rời nửa bước. Nhìn vẻ mặt cô say ngủ sao anh lại thấy thật yên bình. Hai ngày chăm sóc cô là những ngày sống không hận thù khiến anh cảm thấy trong lòng thật thanh thản. Anh chỉ muốn gạt hết thù hận trong lòng để được ôm trọn cái con người nhỏ bé ấy vào vòng mình và che chở cho cô nhưng sao anh lại không thể làm được? Đôi bàn tay anh lướt dọc trên khuôn mặt cô? Lòng tự hỏi liệu đứa bé đó có phải là con anh??
“….”
Song Nhi dần mở mắt sau một thời gian dài ngủ mê man. Cô cố gượng ngồi dậy và gỡ cái cây kim đang truyền nước biển ra. Những cử động của cô khiến kẻ đang gục đầu trên giường bệnh giật mình thức giấc:
_Tỉnh rồi à?
Song Nhi ngước mắt nhìn Thiên Quốc song cô vẫn im lặng. Như chợt nhớ ra cô đưa tay sờ lên bụng mình:
_Con tôi không sao chứ??
Thiên Quốc không đáp lời Song Nhi anh quyết định giữ thái độ im lặng. Song Nhi yếu ớt hỏi:
_Nó mất rồi phải không??
Thiên Quốc khẽ gật đầu. Song Nhi đưa mắt nhìn ra cô cửa sổ, ánh mắt buồn rười rượi. Phản ứng quá đỗi bình thản của Song Nhi khiến Thiên Quốc càng cảm thấy lo lắng hơn. Anh đưa tay vỗ nhè nhẹ lên mu bàn tay cô như lời an ủi. Trong lòng anh lúc này cũng không khá gì hơn cô.
_Đứa bé có phải là con anh?
Song Nhi không trả lời cô vẫn ngồi thẫn người ngắm bầu trời qua khung cửa sổ. Đôi mắt dần đỏ hoe lên, ướt át và thế là từng giọt nước mắt thi nhau tuôn rơi. Thiên Quốc đưa tay ra nắm lấy bàn tay cô và siết nhẹ giọng anh dịu dàng:
_Đừng khóc!!
Song Nhi đưa tay quẹt nhẹ giọt nước mắt đang chảy xuống bên gò má. Đôi mắt vẫn nhìn đăm đăm vào một không gian vô định. Thiên Quốc vẫn ngồi bên cạnh cô tay anh khẽ siết nhẹ tay cô rồi giữ chặt lấy tay cô.
Thời gian chầm chậm trôi qua. Song Nhi vẫn ngồi đấy như kẻ vô hồn. Thiên Quốc nhẫn nại ngồi bên cạnh. Lần đầu tiên anh cảm thấy hối hận vô cùng. Người con gái đang ngồi cạnh anh lại do chính anh dồn cô đến bước đường cùng. Anh muốn đưa tay lên lau những giọt nước mắt của cô nhưng lại không thể vì anh không có tư cách làm việc đó.
Một hồi lâu sau Song Nhi mới cất tiếng:
_Anh về đi, tôi muốn ở một mình!
Thiên Quốc nhìn Song Nhi trong lòng không yên. Song Nhi nhìn anh mỉm cười:
_Tôi không sao đâu!
Thiên Quốc chậm rãi đứng lên rồi quay đi. Anh leo lên xe và phóng thẳng về nhà. Chương 21 : Khoảng Lặng Đan dằn mạnh tờ báo xuống bàn giận dữ:
_Cái quái gì thế này, gì mà vợ chưa cưới chứ??
Thạc Hy đang ngồi bên cạnh cô nhâm nhi tách cà phê nóng hổi. Thấy cô nàng phản ứng hơi thái quá nên Thạc Hy tò mò nhìn sang:
_Sao vậy??
Đan vội vơ lấy tờ báo rồi lật ra cho Thạc Hy xem. Một bên mày rậm của Thạc Hy khẽ nhếch lên đôi chút nhìn dòng tiêu để bỏng mắt: “Vợ chưa cưới của chủ tịch tập đoàn Sasan tự tử!.”bên cạnh là bức hình chụp Thiên Quốc đang tay trong tay khá tình tứ với kẻ được mệnh danh là “dì ghẻ” của Đan. Thạc Hy đưa tách cà phê lên miệng hớp một ngụm nhỏ rồi chậm rãi đặt xuống:
_Vậy thì có sao đâu??
Đan lấy lại tờ báo từ tay Thạc Hy rồi nói:
_Tất nhiên là có sao chứ cô ta là “mẹ ghẻ” của em đó. Em phải đi gặp anh ấy hỏi cho ra lẽ mới được!! nói rồi cô nàng đứng dậy toan bước đi song lại quay ngoắc lại cúi xuống hôn vào má Thạc Hy:
_Em đi đây, bye anh!!
“….”
Thấy Song Nhi đang ngon giấc nên Thiên Quốc khẽ đặt bó hoa lên bàn anh đưa tay kéo chăn lên đắp cho cô. Anh lặng lẽ thả ngư