tít lại, cái cảm giác lúc cậu chạy đi tìm cô nhóc đêm hôm đó đột ngột ập đến làm tim cậu đập loạn cả lên, cứ để thế này thì không ổn, làm sao bây giờ?
_ CHẾT TIỆT!!!!!!!!!!!!!!! – cậu nhóc gào lên.
Rồi không kịp suy nghĩ gì cả, cậu buông một tay đang nắm lấy tay cô nhóc ra, với lấy chiếc cốc đựng nửa lọ dung dịch còn lại dốc thẳng vào miệng rồi cúi xuống ép môi mình lên môi cô nhóc.
“Nuốt vào đi, làm ơn!” – cậu thầm gào lên trong đầu.
Chất lỏng đắng ngắt bắt đầu chảy vào trong miệng Linh, cơ bản là không có đường chảy ra ngoài. Cuối cùng cô nhóc cũng uống được.
….
Lặng lẽ nhìn cô nhóc, gương mặt Ren bắt đầu giãn ra, đã hết căng thẳng rồi, chết tiệt, làm cậu đứng tim, bây giờ mới có thể thở phào nhẹ nhõm
Chap 19
Sáng nay tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm bẹp dí trong căn phòng kí túc xá quen thuộc. Không biết tôi đã ngủ bao lâu rồi, chỉ e là tôi đã nằm như thế này không dưới 16 tiếng đồng hồ, bởi vì lúc ở nhà tôi cứ nhè có cơ hội là sẽ nướng một phát từ tối ngày hôm trước đến chiều ngày hôm sau mới mò dậy, và mỗi lần như thế, mặc dù cảm giác đã đời nhưng cái lưng của tôi thì muốn gãy đến nơi. Kiểu như bây giờ, có cảm giác tôi đã cho người ta đặt lên lưng mình cả một tấm bê-tông bự chảng và bảo họ “cứ thế mà phang vào, cầm một cái búa tạ ý!”
Dù sao thì tôi vẫn còn nhớ là sau khi truyền cả đống “huyết” cho tên đáng ghét thì tỉnh lại tôi nằm ở đây, cá là tôi đã bất tỉnh và hắn đã đưa tôi về. Có lẽ hắn ta không xấu xa như tôi tưởng, chỉ hơi “đểu cáng” một tí. Sau vụ này thì tôi đếch nợ gì hắn.
Mặt tôi nhơm nhớp dinh dính, chắc tôi lại khóc vì cơn đau di chứng hành hạ đây mà, nhưng miệng thì lại đắng ngắt như cảm giác của người bình thường khi bị ốm ấy, quái thật, mọi khi có thế đâu nhỉ??? Không lẽ lại tác dụng phụ của việc truyền máu hả? Mà nếu thế thật thì tạ ơn trời vì trước đây tôi chưa bao giờ đi “hiến máu nhân đạo” nhá.
Tôi lò dò mở cửa đi ra phòng lớn, nhác trông thấy cái đồng chạy pin treo tường – có cả lịch – chỉ đúng 6h30′, thứ ba. Sặc, sao tôi không nằm như thế đến cha nó chủ nhật có hơn không nhỉ, thứ ba, tức là hôm nay phải đi học!!! Tiến vào trong WC, tôi tá hỏa nhìn mình trong gương, bạn biết không…. không khác gì một…..XÁC CHẾT!!!!!!!!!
Cái con bà nó chứ, nhìn xem, đây là bộ đồ tôi mặc vào cái hôm suýt bị con Kéc cho về cõi vĩnh hằng đây mà. Tôi đưa lên mũi ngửi ngửi, không còn từ nào phù hợp để miêu tả bằng từ KHỦNG KHIẾP, mùi nước mưa, đất cát, và cả mùi máu nữa, trông nó bẩn như một cái giẻ rách, còn tôi thì không khác gì một con ăn xin. Nhìn đi, tôi thậm chí còn không biết đây là tôi đấy.
Sao họ lại để tôi vẫn mặc như thế chứ, không sợ tôi bị ghẻ lở à?
Mà quên, bạn cùng phòng của tôi là….con trai!!!! Sao mà đi…thay đồ cho tôi được.
Gì chứ? Hai cái thằng cùi bắp này, sao không đi nhờ Chỉ Nhược giúp tôi chứ??? Mà quên nữa, họ đâu có biết cô ấy là ai đâu. Ơ thế chả nhẽ lại không biết đi nhờ đại một quỷ nữ nào khác à? Óc ngắn đến thế hả?
Tôi điên hết cả tiết, nhưng lại đột ngột nhớ ra là việc tôi bị nhét chung vào kí túc xá nam này cơ bản là không ai biết trừ cô hiệu trưởng, mặt khác căn phòng vip này tọa ngay ở một lãnh địa “bất khả xâm phạm”.
Được rồi được rồi, nếu mà tôi còn đứng đây ca cải lương như một đứa dở hơi thì e là tôi sẽ bị ghẻ thật mất, còn phải chuẩn bị đi học.
Tôi trút bỏ bộ quần áo “ăn mày” ra thật nhanh chóng rồi phi ngay vào bồn tắm, chòy chòy, sáng dậy sớm đi tắm là tuyệt nhất trong ngày đấy nhở, thế mà mẹ bảo tôi cứ không thèm nghe, càng lúc càng thấy mình giống con cá ươn vì không chịu ăn muối. Haizzzzzzzzz….
Cuộc sống của tôi lúc trước rất yên ổn, cơ bản là không có gì to tát xảy ra. Thế mà từ khi tôi chuyển vào đây học thì tôi cảm thấy “sóng gió” suốt ngày ập đến. Như lúc này…
Tôi đang mải nghịch đống bọt xà phòng thì giật bắn mình.
RẦMMMMMMM
Không phải là tiếng sấm đâu, tôi đã ước là như thế…
Cánh cửa phòng tắm bị đạp ra một cách không thương tiếc, tên đáng ghét tự nhiên ở đâu lù lù xuất hiện, tại sao hắn ta ở đây? Vào lúc này chứ? Ê, bình thường những ngày đi học tôi thức dậy thì tên khốn này và Shirou đều đã đi từ lâu rồi cơ mà, sao bây giờ…????
Hai đứa bốn mắt nhìn nhau, tôi trợn mắt, mồm há cả ra (đến nỗi có thể nhét vào đó một cái chậu) vì ngạc nhiên, còn hắn, cái mặt hắn ban đầu thế này , kế đó thì thế này:
Hắn bị đứt dây thần kinh xấu hổ hay bị cái gì tương tự thế? Thật may là tôi đang ở trong bồn tắm và trong bồn thì có cả một đống bọt xà phòng, tôi gào toáng cả lên:
_ SAO ANH CÒN CHƯA CÚT RA HẢ????????????????????
Tên khốn này, hắn ta có họ hàng với Sở Khanh đấy, tôi thề!
Tiện thể tôi phi ngay cục xà phòng về phía hắn, tuy nhiên nó chỉ kịp đụng vào cánh cửa rồi rơi bịch cái xuống sàn, hắn ta đi ra nhanh như thể đã biết là tôi sẽ ném ý, mặc dù tôi không hề nghĩ gì trong đầu hết.
Được rồi, tôi phải thở từ từ không thì điên quá máu dồn lên não. Hắn ta là một tên đáng ghét, khốn khiếp, một tên xấu xa, bỉ ổi, vô liêm sỉ, *******************!!!!!!!!!!!
Bây giờ tôi mới nhớ ra là tôi quên không khóa cửa phòng lúc vào L(
Đã hiểu vì sao tô