Ring ring
Huyết án liên hoàn

Huyết án liên hoàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325470

Bình chọn: 10.00/10/547 lượt.

hai đầu lông mày toát ra vẻ uy nghiêm đáng sợ. Trên đầu ông ta có một đôi sừng cong hình lưỡi liềm, đội một chiếc mũ miện bằng vàng, sau lưng khoác áo choàng màu lam thâm. Tay trái ông ta nắm chặt, tay phải cầm một quả cầu pha lê màu đen… Nhìn sơ qua, dáng vẻ này trông rất giống tạo hình Boss ở cửa cuối cùng của trò chơi điện tử.

Ở góc dưới lá bài, có một chữ tiếng Anh rất nhỏ: Satan.

Tôi xem đi xem lại lá bài ma quỷ đó, ngẩng đầu lên hỏi La Thiên đang ngồi đối diện: “Satan? Có ý nghĩa gì nhỉ? Lẽ nào hung thủ muốn coi bản thân hắn là hóa thân của Satan?”

La Thiên châm một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu, nói với vẻ hơi mông lung: “Anh cũng không rõ, anh đã tra cứu tài liệu, có người nói Satan từng là một trong sáu vị thiên sứ của Thượng đế, sau đó sa đọa trở thành ác quỷ, bị coi là

Chương 04 – Phần 2

22.

Sau khi bước ra khỏi cửa, Liên Thành nghiêng đầu hỏi tôi: “Đại ca, Quan Vũ Phi kỳ quặc quá, sao cậu ấy không chịu ăn tì bà mà lại ăn mướp đắng chứ?”

Tôi khẽ cười: “Cậu ấy muốn giảm béo mà.”

Liên Thành kêu lên kinh ngạc: “Giảm béo? Cho dù như vậy cũng không đến nỗi phải ăn mướp đắng chứ, đắng lắm, vốn không thể nào ăn được. Đại ca không biết đấy chứ…”

Tôi khẽ ngắt lời cô: “Liên Thành, thực ra cậu không cần gọi mình là đại ca, cậu có thể gọi mình là Cố Tiểu Yên giống như các cậu ấy, hoặc là gọi Tiểu Yên cũng được.”

Liên Thành lập tức cuống lên: “Như thế sao được? Đại ca vốn là đại ca của em mà, chỉ cần có đại ca ở bên, em cảm thấy rất an toàn!” Sau đó, cô đột nhiên dừng bước, ủ dột nói: “Có phải là em làm gì khiến cho đại ca giận không? Đại ca nói với em, em lập tức thay đổi. Đại ca cũng biết, em rất ngốc, bọn họ luôn cười nhạo em, chỉ có Tiểu Huệ coi em là bạn tốt, chỉ đáng tiếc cậu ấy đã mất rồi… Đến giờ, ngay cả đại ca cũng chê em ngốc…” Cô bè môi ra, trông bộ dạng như sắp khóc.

Thấy cô như vậy, tôi thực sự hết cách, vội ôm lấy vai cô, cười nói: “Ngốc ạ, sao mình lại chê cậu ngốc chứ? Hơn nữa, cậu cũng không ngốc mà… Được rồi, nếu cậu thích, vậy cứ gọi mình là đại ca đi nhé!”

Nghe tôi nói thế, Liên Thành lại lập tức cười tươi rói, đúng là một đứa trẻ!

Tôi hỏi tiếp: “Liên Thành, ở lớp các cậu có ai tính cách nóng nảy hay ngạo mạn không?”

Liên Thành nói luôn không suy nghĩ: “Có đấy, bọn họ đều rất nóng nảy, rất ngạo mạn, đặc biệt là Mã Phong ngồi sau em, hung dữ với em lắm, mỗi lần nhờ em chép bài hộ cho hắn, nếu em không chịu, hắn sẽ…”

“Không phải đâu.” Tôi ngắt lời cô, “Ý mình là những người đặc biệt nóng nảy, đặc biệt ngạo mạn, chứ không phải chỉ đối xử với cậu…”

“Không phải chỉ đối xử với em?” Liên Thành nghiêng đầu suy nghĩ nghiêm túc, “Vậy thì em không biết. Đại ca, đại ca muốn biết điều này làm gì?”

Tôi lắc đầu: “Không có gì, tiện miệng hỏi thôi.” Liên Thành quá đơn giản, hy vọng hỏi được gì từ cô ta, đúng là điều không tưởng.

Đúng lúc tôi mất hết hy vọng đối với cô, cô lại có vẻ như nhớ ra điều gì, hào hứng nói: “A! Em biết có một người rất phù hợp với kiểu đặc biệt nóng nảy và ngạo mạn như đại ca nói. Chính là cái bà chị cả đó, đại ca còn nhớ không? Lần đó cô ta chen ngang hàng, đại ca đã ra mặt giúp em dạy dỗ cô ta. Tính tình cô ta vô cùng nóng nảy, hơi một tí là đánh nhau, hơn nữa, cô ta cậy gia đình giàu có, vô cùng ngạo mạn, coi thường tất cả mọi người…”

Tôi giật thót mình, chẳng phải thế sao? Phẫn nộ và ngạo mạn, bà “chị cả” đó đều hội tụ. Bất luận Satan trên lá bài ma quỷ đó ám chỉ phẫn nộ hay ngạo mạn, “chị cả” đều phù hợp.

Vậy thì, nạn nhân tiếp theo liệu có phải là cô ta?

23.

Tôi mua một chiếc cân sức khỏe ở siêu thị, lúc thanh toán, không nhìn thấy Liên Thành đâu cả. Tìm kiếm hồi lâu, tôi mới phát hiện ra cô đang lén la lén lút đứng bên dưới tấm biển quảng cáo ở cửa ra vào. Tôi bước tới, đập mạnh vào vai cô: “Này, làm gì thế?”

Liên Thành giật nảy mình, quay đầu lại, nhìn thấy tôi, bèn vỗ vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm, vội vàng giơ ngón trỏ lên môi, bộ dạng vô cùng bí hiểm.

Tôi trêu: “Cậu ăn trộm đồ của người ta à?”

Cô không trả lời, mà nghi hoặc và hứng khởi chỉ tay sang bên đường đối diện, nói nhỏ: “Suỵt, đại ca, đó chẳng phải là bạn trai của Quan Vũ Phi sao?”

Tôi nhìn theo hướng tay chỉ của cô, nhìn thấy trước cửa hàng bán băng đĩa có một đôi nam nữ đang đứng. Người con trai đó đúng là Tô Thần Dương – bạn trai của Quan Vũ Phi, người con gái thì tôi không biết. Lúc đó, họ đang giằng co nhau, hình như đang tranh cãi xem nên đi hướng nào. Cuối cùng, Tô Thần Dương cũng thỏa hiệp, cô gái khoác tay anh, tươi cười rạng rỡ, xem ra có vẻ rất thân mật.

Thấy vậy, Liên Thành kêu lên: “Thảo nào mà Tô Thần Dương lại muốn chia tay với Quan Vũ Phi, cô gái đó xinh quá, đúng là một đôi kim đồng ngọc nữ!” Nói xong, lại chẹp chẹp môi, vẻ mặt vô cùng ngưỡng mộ.

Tôi bất giác cảm thấy buồn bực, lẽ nào thực sự là Tô Thần Dương không cần Quan Vũ Phi nữa? Nhưng sao tôi cứ cảm giác là không phải như vậy?

Tôi nghĩ đến cuốn nhật ký của Quan Vũ Phi, nếu như tôi không đoán nhầm, trang mà tôi đọc được chính là viết vào hôm cô nhận được cuộc điện thoại ở trong khu rừng nhỏ. “Anh” được nh