The Soda Pop
Hưu thư khó cầu

Hưu thư khó cầu

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211231

Bình chọn: 7.5.00/10/1123 lượt.

ê dược lần này là do đêm thất tịch trước dùng còn, cái gọi là một lần bị rắn cắn, mươi năm sợ tỉnh thằng*, xem bộ, tiểu ngu ngốc vừa giở nắp trà ra, đã biết được ý đồ của tôi.

(*) “Thằng” là tên một loại rắn, nhưng loại rắn này không có độc.

Tôi trầm mặc, liếc mắt nhìn An Lăng Tiêu với điểu lão đầu vẫn thần sắc bình tĩnh như trước.

Tôi thật là hối hận muốn chết vì vừa rồi còn thâm tình mà gọi hai cái lão vương bát này một câu “Cha chồng mẹ chồng”, chân tình diễn là giả, giúp con trai mình theo đuổi vợ mới là thật. Nếu vừa rồi không có Dương công công cùng Kỳ Nhi làm xáo trộn, có lẽ, bây giờ tôi đang nửa đường lẫn trốn “gặp lại” An Lăng Nhiên.

Bên này Kỳ Nhi bỗng dưng bị tiểu ngu ngốc châm chọc khiêu khích, đương nhiên là không phục.

Cười khanh khách nhường đường: “An LăngNhiên, ngươi vấy bẩn bản công chúa cũng vô dụng. Nếu không phải ta, ngươi có thể được thành thân với Liêm Chi sao?”

Câu này ngược lại là thật.

Tôi là hàng thay thế của Kỳ Nhi, An Lăng Nhiên là hàng thay thế của Huyền Nguyệt, quanh đi quẩn lại, người nên thành thân thật bây giờ còn thanh bạch; người không nên thành thân, lại tạo thành một đoạn sai duyên.

Huyền Nguyệt nghe xong, cũng gục gặc gõ trán: “Đúng thế đúng thế, An Lăng tiểu tử, lần này ta với công chúa dù gì cũng được coi là bà mai của hai ngươi.”

Tôi khàn giọng, đột nhiên có chút mơ hồ.

“Khoan đã, vì sao ta không phải là công chúa, mấy người đều có vẻ yên tâm thoải mái như thế?” Tại sao chỉ có mỗi tôi là kinh ngạc, tại sao chỉ có mỗi tôi là ngây ra như phỗng.

Vững như núi Thái Sơn – điểu lão đầu cùng với An Lăng Tiêu, đột nhiên tỉnh lại – tiểu ngu ngốc, mắt qua mày lại – Kỳ Nhi và Huyền Nguyệt… Có phải, tôi đã bỏ sót chỗ nào rồi không.

Một lúc sau, An Lăng Tiêu nói: “Kỳ thật, từ lúc ngươi mới vào phủ, bổn vương với Phượng Nhi đã phát hiện ngươi không phải công chúa thật. Chỉ là, chưa bao giờ ngờ tới được công chúa thật lại ngọa hổ tàng long như thế này.”

Tay của An Lăng Tiêu cố ý chỉ về phía Kỳ Nhi, Kỳ Nhi hừ lạnh một tiếng xoay mặt đi.

Con chim trụi lông kia còn bình tĩnh bổ sung thêm: “Thật hay không cũng không sao cả, chỉ cần Nhiên Nhi thích là được rồi.”

Tiểu ngu ngốc nghe xong lời này, cười đến hoa đào bay loạn.

“Nương, con rất thích.”

Tôi đổ mồ hôi lạnh run rẩy, còn chưa kịp đáp lời, An Lăng Nhiên lại nói tiếp: “Về phần ta… rất sớm trước kia đã biết trên người công chúa có vẽ con bướm, bản thế tử đã đích thân kiểm tra, Liêm Nhi không có.”

Dứt lời, tiểu ngu ngốc còn cười nhe răng với tôi, lộ ra hàm răng chỉnh tề trắng bóc của hắn.

“! @#@! ¥%@. . . . . . &¥*”

Hai gò má ửng đỏ, lưng tôi cứng đờ.

Nói như vậy, cả một năm nay, tôi cực khổ ở Mục vương phủ, diễn trò trước mặt Kỳ Nhi, Huyền Nguyệt, tiểu ngu ngốc, muốn sắm một vai diễn công chúa cho thật tốt, lúc nào cũng tự nhắc nhở chính mình phải xưng là “bản công chúa”, giờ xem ra, lại đều là tôi tự mình đa tình, diễn kịch hài.

Đây chính là cái gọi nhất giang xuân thủy hướng đông lưu, khiến cho tôi tình hã dĩ kham! Còn mặt mũi gì nữa?!

(*) Tạm dịch: sông xuân nước chảy về đông, tình hà dĩ kham (xem chú thích chương 37).

Tôi căm giận đan xen mà trừng mắt nhìn tiểu ngu ngốc, đối phương lại nắm lấy tay của tôi mà cười nói: “Liêm Nhi, nếu mọi chuyện đều đã qua, Kỳ Nhi cũng nguyện ý giúp nàng gánh tội thay, chúng ta sẽ không cãi nhau nữa, được không?”

“Ta thừa nhận, trước kia là bởi vì đoán được một ít thủ đoạn đùa giỡn của nàng, nhưng ta thề, trước giờ ta đối xử với nàng đều là thật lòng.”

Tôi không nói, chỉ kinh ngạc nhìn hắn.

Chỉ còn thiếu chút nữa là tôi liền gật đầu, chỉ cần tiểu ngu ngốc nói thêm một câu: “Liêm Nhi nàng tha thứ cho ta đi, được không?” Tôi sẽ liền nhào vào trong ngực hắn, nhưng cuối cùng, chờ được là Kỳ Nhi ở phía sau đột nhiên cười lạnh nói: “Tiểu thế tử, hình như ngài quên rồi thì phải, Liêm Chi đã bị ngài hưu khỏi Mục vương phủ. Sau này, đương nhiên là bản công chúa đi đến đâu, nàng là tỳ nữ bên người cũng phải theo đến đó!”

Nghe xong câu này, Lam công công vốn đang trầm mặc lại đột nhiên tỉnh táo, luồn tới trước mặt Kỳ Nhi cười đến khuôn mặt nhăn nheo.

“Công chúa nói chí phải, nếu vậy thì, Tạp Gia liền lập tức an bài công chúa tiến cung, gặp Hoàng thượng.”

Kỳ Nhi lạnh mặt liếc mắt nhìn Lam công công một cái, cười đến động lòng người.

“Vào cung làm gì? Bản công chúa đương nhiên là phải quay về Hoài vương phủ của Thất điện hạ, chờ xử lý hôn sự chứ.”

Bốp một tiếng, có ngươi làm vỡ chén trà.

Chương 46

Chương 46

Kỳ Nhi từng nói, dân phong của Hạp Hách quốc rất cởi mở, nam nữ theo đuổi tình yêu trực lai trực vãng, thật thà mạnh dạn.

Con gái cũng không giống như ở Trung Nguyên thích làm ra vẻ xấu hổ, chỉ cần coi trọng nam nhân nhà nào, đêm đó sẽ đến gõ cửa sổ phòng hắn (nếu là nam tử đã kết hôn, trước cửa sổ sẽ dán một cái kẹp do chính tay vợ người đó làm, biểu thị người này đã có thê thất), nếu người nam đồng ý, đích thân ra mở cửa kết thành chuyện tốt, hai người lập tức tính chuyện hôn nhân. Ở đó, tập tục như vậy được gọi là “song hôn”. (‘song’ ở đây là ‘song cửa’)

Lúc mới ngh