Teya Salat
Hương hàn

Hương hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324271

Bình chọn: 10.00/10/427 lượt.

iết cô sẽ không đi đâu, bởi vì cô và chú Tư…” Gã đột nhiên hỏi: “Chú Tư cho cô bao nhiêu tiền? Tôi có thể trả gấp đôi.”

Máu huyết toàn thân Lạc Mỹ phút chốc dồn cả lên đầu, mặt cô đỏ gay, kéo tấm cách âm lên, cô hét: “Ngừng xe!”

Người lái xe chẳng biết xảy ra chuyện gì, theo ý thức đạp gấp phanh lại. Lạc Mỹ gần như lao xuống khỏi xe, mưa to như trút nước, còn cô thì hối hả băng nhanh trong mưa, từng giọt nước lạnh căm không ngừng chảy xuống gương mặt cô.

Chỉ là nước mưa thôi mà! Lăn lộn thương trường đã nhiều năm, cô sớm đã luyện cho mình một tấm thân cứng cỏi. Rơi lệ ư? Việc ngốc nghếch ấy chỉ có mấy cô bé ngây thơ mới có thể làm thôi.

Hôm sau, cô cố tình ở nhà ngủ cả ngày. Thứ nhất, vì trúng mưa, bệnh cảm của cô vừa thuyên giảm lại tái phát. Thứ hai, vì công ty có quy định, những ai vô cớ bỏ bê công việc ba ngày sẽ bị tự động cho thôi việc. Cô đã hiểu rõ, sau sự việc hôm qua, cô không thể tiếp tục chờ đợi tại xí nghiệp Thường Hân nữa. Không nói đâu xa, Ngôn Thiếu Lệ thông minh lợi hại, chắc chắn sẽ không để cho “mũi kim” như cô châm vào lưng mình. Cô tốt hơn là tự chủ động từ chức để ra đi còn được ngẩng cao đầu.

Tối đến, sau khi ăn cơm xong, cô cảm thấy tinh thần khá hơn đôi chút bèn ra ngoài phòng khách xem tivi cùng Quan Phong. Tivi đang phát bản tin về kinh tế tài chính, lợi nhuận trung kỳ của xí nghiệp quan hệ Thường Hân được công bố rất cao dẫn đến giá cổ phiếu tăng vọt. Sau đó là những tin tức xã hội không quan trọng khác, tổng giám đốc của công ty BSP mới đây đã đến chùa Kim Thánh để chủ trì việc khai quang đại lễ, công ty này vừa quyên góp hơn một triệu USD để phục hồi lại tượng vàng Phật Tổ tại chùa Kim Thánh.

Quan Phong thắc mắc: “Người Mỹ cũng tin vào Phật ư?”

Quan Lạc Mỹ biết được vài chuyện nội tình bên trong liền đáp: “Nghe nói tổng giám đốc của BSP là một Hoa kiều đã rời khỏi Trung Quốc từ nhỏ, sau này thành công trên đất Mỹ, đại khái như vậy nên ông ta mới tin vào luật nhân quả báo ứng.”

Đang nói chuyện thì chuông cửa reo vang, Quan Phong bước đến mở cửa, hóa ra là Trần Tây Lan. Cô vừa thấy Quan Lạc Mỹ liền bảo: “Sếp đến rồi, đang chờ cậu ở dưới lầu.”

Quan Lạc Mỹ giật mình hỏi: “Ngài chủ tịch à?”

Trần Tây Lan gật đầu: “Ông ta bảo mình dẫn đến, giờ đang ở trong xe bên dưới đấy.”

Quan Lạc Mỹ sau một thoáng suy nghĩ liền nói: “Bồ đi nói với ông ta, làm phiền ông ta đích thân đến đây khiến mình lo lắng lắm. Mình sẽ chuẩn bị đơn từ chức gởi đến công ty ngay.”

Trần Tây Lan mặt mày trắng bệch: “Quan tiểu thư, bồ muốn từ chức à?”

Quan Lạc Mỹ thở dài: “Phải, làm phiền bồ nói một tiếng với chủ tịch.”

“Nhưng mà…” Trần Tây Lan lắp bắp. “Tổng giám đốc nói, xa bồ một ngày anh ta không cách nào chịu được đâu.”

“Tổng giám đốc đi hưởng tuần trăn mật rồi, chờ anh ta trở về công ty tự nhiên sẽ tìm được người thích hợp thay thế cho mình. Anh ta nói đùa như thế mà bồ cũng cho là thật à?” Lạc Mỹ bình thản nói. “Phiền bồ đi nói với chủ tịch giúp mình.”

“Nhưng mà…” Trần Tây Lan lại định phản bác thì Quan Lạc Mỹ đã luôn mồm giục giã, xua cô ta ra khỏi cửa. Cửa vừa khép, cô cảm thấy một cơn mệt mỏi chẳng hiểu từ đâu ập tới khiến cô phải tựa người vào cửa nhắm mắt lại. Đến khi mở mắt ra đã thấy Quan Phong đang lo lắng nhìn mình, cô đành cười trừ gọi: “Ba!”

Quan Phong hỏi: “Không việc gì đấy chứ?”

Cô đáp: “Con không sao mà, ba yên tâm đi.”

Hôm sau mới sáu giờ cô đã thức dậy, vì thường ngày phải vội vã đi làm nên khi tỉnh giấc rồi muốn ngủ lại cũng không được, cô đành quyết định đứng dậy. Quan Phong đang nấu cháo trong bếp, thấy cô liền bảo: “Điểm tâm đã xong rồi đấy, con ngồi vào bàn ăn trước đi.”

Cô bước đến phòng khách rồi ngồi xuống, mở TV lên. Chương trình “Chào buổi sáng, thành phố!” chưa kết thúc mà vẫn đang lải nhải về cách làm một loại bánh hoa cúc. Cô trước nay chưa hề có kinh nghiệm dậy sớm xem TV, nhìn đầu bếp cầm dao tỉa hoa, trái lại cũng có cảm giác thích thú. Không lâu sau, báo sáng được giao đến. Cô bước qua nhận lấy, theo thói quen liếc nhìn trang tin kinh tế, đầu đề vẫn là “Hoạt động tín dụng trong thành phố suy giảm”. Đầu mục xã hội là tin tức về việc phục hồi tượng vàng của công ty BSP, còn có một bức ảnh lớn chụp chân dung của vị tổng giám đốc người châu Á ấy nữa. Cô đang xem thì điện thoại reo vang.

“Tôi là Ngôn Thiếu Lệ, hiện giờ tôi đang ở dưới lầu nhà cô, cô có thể xuống đây được không?”

“Chủ tịch, đơn từ chức tôi đã fax cho phòng nhân sự rồi mà?”

“Tôi biết.” Giọng Ngôn Thiếu Lệ vẫn lạnh lùng như cũ,” Nhưng căn cứ theo quy định, trước khi cô chưa có văn bản phê duyệt của công ty thì vẫn là nhân viên của tôi, tôi yêu cầu cô xuống lầu gặp tôi.”

Quan Lạc Mỹ thở dài: “Được rồi, tôi xuống ngay.”

Cô vừa ra khỏi cửa nhà thì trông thấy chiếc Mercedes quen thuộc đang đậu bên kia đường. Cô băng qua phố, đi đến phía trước xe, tài xế mở cửa cho cô sau đó hạ tấm cách âm xuống.

Ngôn Thiếu Lệ nói: “Tôi xin lỗi cô.”

Lạc Mỹ nuốt nước bọt bảo: “Không sao cả đâu.”

“Nếu vậy, mong cô rút lại đơn từ chức.” Gã lôi bức fax của cô ra.

Cô khẽ lắc đầu.

“Cô vẫn còn để bụng ư?” Giọng điệu c