Hướng dẫn xử lý rác thải

Hướng dẫn xử lý rác thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220502

Bình chọn: 9.00/10/2050 lượt.

, thấm chí hắn còn muốn đưa công ty ra niêm yết trên thị trường chứng khoán.

Hắn có tư duy cấp tiến như vậy, đương nhiên sẽ gặp phải lực cản không nhỏ. Mặc dù Thời Tất Thành không dám khai trừ những người ngăn cản hắn, nhưng hắn vẫn đủ sức cô lập tất cả những người này.

Càng không cần phải nói đến những khoản chi rất lớn của hắn, tiền lương đối với hắn là không hề đáng kể, khi bố vợ vẫn còn trong trạng thái nửa về hưu thì hắn tiêu tiền vẫn còn có chút bận tâm, nhưng sau khi bố vợ đổ bệnh thì hắn không còn gì phải lăn tăn trong việc chi tiêu nữa.

Khi hắn vừa mở cửa văn phòng ra, cảnh tượng trước mắt hắn chính là bố vợ, Tiêu Vũ và giám đốc tài vụ đang xem sổ sách.

Hắn thoáng nhìn giám đốc tài vụ, giám đốc tài vụ Mục Sơn là do một tay hắn đề bạt lên, là bạn học, cũng là tâm phúc của hắn. Hắn tin tưởng Mục Sơn sẽ không phản bội hắn. Bố vợ hắn mặc dù thông minh tháo vát, nhưng muốn hiểu được sổ sách kế toán chuyên nghiệp hiện đại cũng cần phải có một thời gian.

Nhưng ánh mắt có vẻ căng thẳng của Mục Sơn lại khiến Thời Tất Thành không còn tự tin như vậy nữa.

Tiêu Vũ ho nhẹ một tiếng: “Hữu Tài, Tất Thành đến rồi”.

Vương Hữu Tài bỏ kính lão xuống, ngẩng đầu nhìn con rể. Về tổng thể, ông ta vẫn rất hài lòng với thằng con rể mình tìm cho con gái, tướng mạo anh tuấn, nói chuyện cũng có trước có sau, lý lẽ đàng hoàng, ra ngoài gặp gỡ đối tác bao giờ cũng được đối tác đánh giá cao. Lúc ông ta còn làm việc ở công ty, Thời Tất Thành cũng thể hiện trình độ quản lý rất chuyên nghiệp.

Nhưng bây giờ ông ta không còn nghĩ vậy: “Tất Thành này… nghe nói mẹ con bị cướp à?”.

“Chỉ là hiểu lầm thôi, lúc xuống taxi mẹ con bị trượt chân ngã”.

“Vậy à? Bà ấy cũng không còn ít tuổi nữa, phải chú ý giữ gìn sức khỏe. Lẽ ra bố cũng phải đến thăm bà ấy, nhưng dạo này sức khỏe bố không tốt, để bà ấy nhìn thấy thì bà ấy lại lo lắng”.

“Vâng, mẹ con cũng rất quan tâm đến sức khỏe của bố”.

Vương Hữu Tài chỉ tay lên sổ kế toán: “Dạo này chi phí tiếp khách hơi nhiều…”.

“Gần đây tình hình hơi căng thẳng, có mấy quan chức có quan hệ rất tốt với chúng ta mới ngã ngựa, phải làm lại quan hệ từ đầu…”.

“Nhưng bố nghe nói kể cả những người trước đây nhận tiền rất thoải mái bây giờ cũng không dám nhận nữa vì sợ gặp chuyện, chi phí quan hệ của các công ty khác đều giảm mạnh, chỉ có công ty chúng ta…”.

“Số liệu này đều là bí mật nghiệp vụ mà, có công ty nào chịu nói thật đâu”.

“Ờ”. Vương Hữu Tài gật đầu. Ông ta đã xem sổ sách kế toán cả đời, cũng nhìn người cả đời. Sổ sách có vấn đề hay không, ông ta không cần xem sổ mà chỉ cần nhìn giám đốc tài vụ là biết, Mục Sơn còn trẻ, tu vi còn non… Thời Tất Thành thì càng quá rõ ràng, sổ sách hiển nhiên có vấn đề, vốn ông ta cũng không để ý đến những chuyện này lắm, dù sao Thời Tất Thành cũng là con rể ông ta, hắn có lấy ít tiền ra ngoài tiêu riêng cũng là chuyện bình thường, lọt sàng xuống nia, đi đâu mà thiệt.

Nhưng Tiêu Vũ nói cũng có lý, An Ni và hắn kết hôn lâu như vậy mà chưa có con, bây giờ An Ni lại không ở nhà, đàn ông có tiền thì hư hỏng, ngộ nhỡ Thời Tất Thành có ý định lăng nhăng thì làm thế nào? Bản thân ông ta có thể cặp bồ, có thể bỏ vợ, nhưng vừa nghĩ đến chuyện Thời Tất Thành dám phản bội con gái mình, làm con gái mình đau lòng, ông ta lại không kiềm được lửa giận. Tóm lại là vì con trai còn quá nhỏ, không thể bảo vệ được chị gái, vì vậy người ngoài mới có cơ hội bắt nạt chị gái nó.

“Tất Thành à, mẹ con đau ốm, thời gian này con không cần phải đến làm việc nữa. Mặc dù bố cũng bị ốm nhưng bác sĩ nói đã đỡ nhiều rồi, tạm thời quản lý công ty vài ngày thì vẫn làm được. Hơn nữa bố còn có mẹ vợ con giúp đỡ”.

Câu nói của Vương Hữu Tài làm Thời Tất Thành sững sờ: “Con… con… con còn trẻ, vất vả một chút cũng không sao. Nhưng bố vất vả quá thì…”.

“Con yên tâm. Bác sĩ nói mỗi ngày bố làm việc nửa ngày thì không sao”. Vương Hữu Tài rõ ràng đang ám chỉ gần đây mỗi ngày Thời Tất Thành cùng lắm cũng chỉ có mặt ở công ty vào buổi sáng hoặc buổi chiều, thời gian còn lại không biết hắn bận việc gì: “À mà An Ni nó đến Macao mấy ngày rồi? Mẹ chồng bị thương mà còn không mau về nước? Mẹ nó cũng thật là, bị đau ốm thì sao không ở đây mà nghỉ ngơi, cứ chạy lung tung khắp nơi làm gì? Con mau gọi điện thoại bảo nó về đi, bảo cả mẹ nó về nữa”.

Thời Tất Thành cảm thấy như có một tảng đá lớn đè lên ngực khiến hắn không thể thở nổi. Hắn ngẩng đầu nhìn Tiêu Vũ, lại thấy Tiêu Vũ đang ân cần rót một cốc nước nóng cho Vương Hữu Tài: “Hữu Tài, anh uống nhiều nước vào, bác sĩ nói uống nhiều nước rất tốt”.

“Ờ”. Vương Hữu Tài nhận cốc nước, uống một ngụm. Tiêu Vũ không hề thật lòng thật dạ với mình, nhưng cô ta trẻ trung, xinh đẹp, lại sinh cho mình một đứa con trai, có thể ở bên mình đến già là được. Còn chuyện tình cảm thì quá hư ảo, cần gì quan tâm nhiều. Mặc dù ông ta cảm thấy Tiêu Vũ không đáng tin, nhưng chỉ cần Tiêu Vũ dịu dàng cười với ông ta, yêu kiều tựa vào lòng ông ta là ông ta sẽ quên hết tất cả. Ông ta thoáng nhìn Thời Tất Thành và Mục Sơn, hai người này khiến ông ta cảm thấy áp lực. Có một người đẹp n


Polly po-cket