Old school Easter eggs.
Hướng dẫn xử lý rác thải

Hướng dẫn xử lý rác thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220271

Bình chọn: 7.5.00/10/2027 lượt.

cục tức này xuống bụng: “Vương Đông Quân rốt cuộc là con ai?”.

“Tiêu Vũ nói là của Vương Hữu Tài”.

Thời Quốc Phân suy nghĩ một lát: “Nó nói với con… có còn quan hệ nữa không?”.

Thời Tất Thành gật đầu, lại lắc đầu. Hắn và Tiêu Vũ vẫn duy trì gặp mặt, nhưng đã lâu lắm rồi Tiêu Vũ không cho hắn chạm vào người, cô ta chê hắn bẩn…

“Nó chụp trộm được thì chúng ta cũng chụp được! Con còn liên lạc với tay thám tử tư đó không?”.

“Mẹ… Ý mẹ là…”.

“Con đốt bao nhiêu ảnh thì nó vẫn còn giữ bản gốc, muốn in thêm bao nhiêu chả được? Chúng ta cũng phải nắm được điểm yếu của nó mới được!”. Thời Quốc Phân lạnh lùng nói: “Con cũng phải dỗ dành Vương An Ni, mẹ thấy dạo này tâm tình nó không tốt lắm, luôn đi sớm về muộn, cũng không còn quan tâm đến con như trước, con phải cẩn thận không miếng ăn đến miệng còn rơi mất đấy”.

Nếu không phải Tiêu Vũ vẫn ép sát từng bước, sau lưng Vương An Ni còn có Vương Hữu Tài và Hoàng Thúy Hoa thì Vương An Ni có thể chết sớm cũng không vấn đề gì, nhưng bây giờ thì Vương An Ni tuyệt đối không thể chết.

Thấy mẹ vạch kế giúp mình, cuối cùng trong lòng Thời Tất Thành cũng có chủ ý: “Mẹ, con hiểu rồi”.

“Còn nữa, dạo này con phải giữ mình một chút, nếu để Vương An Ni biết thì xôi hỏng bỏng không hết đấy!”.

Vương An Ni ngồi ngay ngắn trước màn hình ti vi trong văn phòng tư vấn của Lâm Gia Mộc xem hai mẹ con này biểu diễn trong bếp ở tầng một nhà mình, thầm cười lạnh một tiếng trong lòng. Trong mắt bọn họ, quả nhiên cô ta vẫn là con bé nhà giàu ngu ngốc không hiểu thế sự, để bọn họ tùy ý đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Cảm giác có thể khống chế toàn bộ mọi chuyện này thật sự là quá tốt, thậm chí còn tốt hơn cả bản thân việc trả thù. Thời Tất Thành, ngươi cho rằng sau những chuyện ngươi đã làm đối với ta, ta sẽ chỉ đại náo một trận rồi ly hôn với ngươi hay sao? Ta phải đạp ngươi xuống đáy sâu địa ngục!

Lâm Gia Mộc nửa nằm trên sofa nhắm mắt dưỡng thần, những ký ức tối qua từ từ hiện lên. Cô đến nhà Trịnh Đạc như thế nào, nằm trên đùi Trịnh Đạc không dậy nổi như thế nào, Trịnh Đạc dỗ dành cô lên giường như dỗ trẻ con thế nào, cô lại thế nào… Cô và Trịnh Đạc đã hôn nhau… Ít nhất trong trí nhớ của cô là như vậy. Cô ôm chặt lấy cổ Trịnh Đạc, hôn anh ta, thậm chí cô còn dùng lưỡi… Trịnh Đạc hôn lại cô… sau đó đẩy cô ra…

Sau đó thì sao? Trước khi cô hoàn toàn mất ý thức, hình như có người vuốt tóc cô, hôn khẽ lên trán cô… Lâm Gia Mộc vô ý thức đưa tay sờ trán, chỉ thấy mát lạnh…

“Gia Mộc, Gia Mộc!”. Vương An Ni cao giọng gọi Lâm Gia Mộc đang thất thần tỉnh lại.

“Sao?”.

“Bước tiếp theo chúng ta làm thế nào?”.

“Động không bằng tĩnh, cứ xem hắn và Tiêu Vũ so chiêu”. Bất kể ai thua ai thắng thì cũng là chó cắn chó, kiểu gì miệng cũng đầy lông.

Vương An Ni cũng nằm xuống sofa: “Tôi không muốn về nhà”.

“Thế thì đến chỗ mẹ cô, thấy bà ấy nói muốn đến Macao mà”.

“Tôi không thích Macao…”.

“Mẹ cô cũng không thích vui chơi nhưng hồi cô còn nhỏ vẫn phải đi cùng cô bao nhiêu lần mà”.

“Một lần cũng không”. Câu trả lời của Vương An Ni khiến Lâm Gia Mộc nghẹn giọng: “Bố mẹ tôi luôn rất bận rộn, sau đó cho tôi rất nhiều, rất nhiều tiền để tôi tự mua đồ ăn, tôi có thể mời tất cả bạn trong lớp đến khu vui chơi, nhưng tôi không mời được mẹ tôi”.

Lâm Gia Mộc yên lặng, Vương An Ni lại bật cười: “Như vậy mà tôi vẫn sống rất tốt, thật sự… Tôi đi cùng mẹ tôi đến Macao… cũng chỉ để xem bà ấy à ơi mấy gã trai trẻ với lại thua tiền thôi”.

“Cô định nói thế nào với Thời Tất Thành”.

“Nói thật. Mẹ tôi bị ung thư da, mặc dù phẫu thuật rất thành công nhưng không dám đảm bảo không tái phát, tôi muốn ở bên mẹ tôi nhiều hơn”. Lý do quá tốt, vừa có thể thoát khỏi Thời Tất Thành, lại vừa có thể làm cho hắn cảm thấy Vương An Ni vẫn tin tưởng hắn.

“Vậy cô có cần về nhà chuẩn bị hành lý không?”.

“Không cần, mẹ tôi nhất quyết đòi bay chuyến buổi tối, cần gì thì mua tạm ở đó luôn là được”.

“Nếu hắn nhất định đòi tiễn cô và mẹ cô thì sao?”.

“Chị yên tâm, hắn không dám đâu. Mẹ tôi chỉ cần sử dụng nửa thành công lực là có thể chém Thời đại công tử tơi bời rồi. Hắn tránh mẹ tôi như tránh tà ấy”. Hơn nữa Thời Tất Thành cũng cực kỳ dị ứng với chuyện Hoàng Thúy Hoa cặp mấy gã trai tơ, mỗi lần nhìn thấy Hoàng Thúy Hoa thân mật với đám trai trẻ đó là sắc mặt Thời Tất Thành khó coi như vừa nuốt phải mấy con ruồi.

Lâm Gia Mộc cười ha ha rất vui vẻ, vừa ngẩng đầu lên lại nhìn thấy Trịnh Đạc cầm một chai nước ngọt không độ đứng dựa cửa văn phòng mỉm cười nhìn mình, nghĩ đến tình hình tối qua, lớp da mặt sớm đã tu luyện bách độc bất xâm của Lâm Gia Mộc lại đỏ bừng… Chuyện này đúng là không khoa học chút nào.

Q.4 – Chương 8: Thắng Bại

‘Trích lời Gia Mộc: Có người nói kẻ bị tình yêu che mắt sẽ trở nên cực kỳ ngu xuẩn, đó là bởi vì người nói chưa từng thấy kẻ nào bị sự tham lam che mất mà thôi’.

Khi có tiền, người ta sẽ cảm thấy tình yêu là quan trọng nhất. Khi có tình yêu, người ta lại cảm thấy cuộc sống không có bánh mì quả thực là quá khó khăn gian khổ. Còn người tìm được sự cân bằng giữa tình yêu và bánh mì thì lại cảm thấy cuộc sống