ết điếu thuốc này đến điếu khác. Si Nhan nói hút thuốc có hại cho sức khỏe, từ khi yêu nhau, cô không cho anh hút nhiều, hơn nữa, từ khi họ quyết định có con, anh cố gắng không động đến thuốc lá. Nhưng giờ này, anh cần nó.
Bầu trời rả rích rắc xuống những hạt mưa bụi, rõ ràng là mùa hồi sinh của vạn vật, nhưng lại u tối đến nỗi không vẽ ra cho người ta lấy một tia hy vọng. Anh gọi điện thoại cho Ôn Hành Dao, nhờ anh ta tìm bệnh viện tốt nhất nước Mỹ, anh phải nhanh chóng đưa cô ra nước ngoài điều trị.
Sau mười một năm gian khổ, anh và cô đã không còn khoảng cách, hạnh phúc như đã gần trong gang tấc, vậy mà chỉ chớp mắt đã lại xa xôi như tận cuối trời. Cô mới nói yêu anh, cô mới đồng ý mặc áo cô dâu, còn anh, anh cũng đã hứa sẽ bên cô đến khi hoang đàng, anh sao có thể để cô rời bỏ nửa chừng chứ. Tất cả vừa như mới đây, sao có thể chấm dứt, sao có thể?
Nếu như nói thứ tốt đẹp nhất luôn dễ bị tan vỡ, anh sẽ không tin, thứ đó không phải là tính mạng của cô.
Anh, Ôn Hành Viễn, không cho phép! Anh đã từng nói sẽ không cho cô có cơ hội rời bỏ anh, cho dù là quy luật sinh lão bệnh tử cũng không thể chia lìa họ được.
“Mai là ngày hai người đi đăng kí kết hôn, có định…”
“Đợi cô ấy tỉnh lại, bọn mình sẽ đi đăng ký, không thay đổi gì hết.” Dụi điếu thuốc trong tay, Ôn Hành Viễn dứt khoát ngắt lời. Nỗi chua xót cứ nảy sinh cách tự nhiên, cả nỗi phiền muộn không sao xóa nổi, lục phủ ngũ tạng như lộn nhào, hít thở cũng khó khăn, đến lúc này, anh mới rõ tại sao anh lại đẩy nhanh hôn lễ. Cô khóc nhưng không phản đối, cô yêu anh, cô không nỡ chối từ anh, vì thế mới bằng lòng. Trong tình cảnh đó, nếu cô có chút do dự nào, anh sẽ rất dễ hiểu nhầm cái ôm của cô và Hàn Nặc, cô sợ anh hiểu lầm vì sự chần chừ của mình, cô không thể nào mở miệng được, vì áp lực từ anh, cô không có sự lựa chọn khác.
“Thời gian trôi nhanh thật đấy, chúng ta cũng sẽ già, già thì phải đối mặt với sinh lão bệnh tử.” Ngửa đầu nhìn ánh trời chiều đẹp nhưng đượm vẻ u buồn ở phía tây, anh cười khổ và thì thầm.
Thời gian trôi đi quả với tốc độ kinh khủng, khi người ta tỉnh táo lại, mọi chuyện như đã lướt qua rồi. Anh chợt hiểu, thì ra, đời người vốn là một trò chơi bất quy tắc, sống hay chết cũng diễn ra ngay trong đó.
“Hành Viễn, tình yêu là một sức mạnh rất thần kỳ, có khi còn mạnh hơn vô vàn phương pháp y học khác. Bác sĩ cũng đã nói, dù có ung thư cũng không phải đã là tuyệt vọng, huống chi là khối u. Cậu phải có niềm tin, kỳ tích sẽ đến với Tiểu Nhan, cậu là cột chống cho con bé, cậu phải kiên định.” Dừng một chút, Si Hạ lại nói tiếp: “Con người sống ở đời, những chuyện như thế này là tất nhiên, ai cũng đáng được hạnh phúc, ai cũng phải trải qua khó khăn. Chúng ta kiên cường đến mức nào thì bây giờ chính là lúc khảo nghiệm, không tới một giây cuối cùng, không ai được buông tay cả.” Thu nỗi đau của Ôn Hành Viễn vào mắt, Si Hạ cũng đắng lòng, ngoài an ủi và động viên, anh không làm được gì cả.
Ôn Hành Viễn hết nhắm rồi lại mở mắt, cố gắng thở ra một hơi chậm rãi rồi nắm tay Si Hạ.
Không ai được buông tay, không được buông tay.
Sự mệt mỏi kéo đến ồ ạt, hai mắt cay xè nhưng không thể yên, cô mơ hồ cảm thấy có người nắm tay mình, rất nhẹ nhàng, ấm áp. Hơi thở quen thuộc vờn quanh chóp mũi rồi lại lướt qua mặt, bao phủ chút ý thức còn lại của cô. Rốt cuộc, Si Nhan cũng yên tâm ngủ thiếp đi. Cô quá mệt mỏi, quãng thời gian mất ngủ kéo dài hành hạ cô một cách khủng khiếp.
Phòng bệnh yên tĩnh không một tiếng động, chỉ có tiếng hít thở nhè nhẹ của cô. Khẽ vuốt ve gò má mềm mại của cô, nhẹ nhàng hôn lên mắt cô, môi cô, êm ái như nhung, Ôn Hành Viễn cầm lấy bàn tay nong nóng của cô, áp lên má, thì thào nói: “Tiểu Nhan, anh yêu em!”
Khi nghe thấy lời anh nói, dù đang ngủ nhưng cô vẫn hơi quay đầu đi một cách vô thức, lẩm nhẩm gọi tên anh. Giọng nói khẽ khàng, lặp đi lặp lại, như xoa dịu trái tim đau đớn của anh. Mở lòng bàn tay của cô ra, anh đặt xuống một nụ hôn, trao lời thề bên cô mãi mãi…
Mưa vẫn rơi, bầu trời cũng bị những hạt mưa biến thành một khoảng không hỗn loạn. Đêm vẫn dài dằng dặc, người ngủ say càng thêm say, người đau lòng càng thêm đau.
Si Nhan ngủ rất lâu, đến ngày hôm sau, khi chân trời lóe ra chút ánh sáng mờ nhạt, hai mắt mới hơi he hé. Đợi thích ứng được với ánh sáng trong phòng, đôi con ngươi đảo quanh, cô mới phát hiện ra đây là bệnh viện. Cô quay đầu lại, ánh mắt chạm ngay phải mái tóc đen nhánh của anh. Ôn Hành Viễn gục trên mép giường, ngủ thiếp đi.
Muốn đưa tay sờ đầu anh, lại phát hiện ra bàn tay đã bị anh nắm chặt, tầm mắt trở lại người anh, cô khẽ cười.
Mở mắt ra là có thể nhìn thấy anh, thật tốt.
Ôn Hành Viễn bị hành động nhỏ của cô đánh thức, hơi giật mình rồi mới lấy lại tinh thần, “Em tỉnh rồi à, Tiểu Nhan?” Giọng nói khàn khàn đầy vẻ vui mừng, anh đưa tay sờ trán cô, xác định cô đã hạ sốt, anh mới nhìn cô cười, “Bảo bối của anh đúng là con lợn con, ngủ tít thật đấy.”
Mượn ánh sáng từ bóng đèn trong phòng, Si Nhan nhìn rõ vẻ ủ dột trên gương mặt tuấn tú của anh, cô xót xa nói: “Anh về nghỉ đi, còn chưa khỏi hẳn