lỗi mà! Mình không cố ý, mình chỉ muốn cho cậu một bất ngờ thôi , đừng tức giận nha! Mình còn muốn cậu làm phù dâu cho mình đó!”
“Sao? Là cậu nói đấy nhé? Mình sẽ làm phù dâu cho cậu, mình sẽ là phù dâu xinh đẹp nhất!” Yên Lam cười hắc hắc, sung sướng nói. “Còn nữa, chúc mừng cậu. Nhanh như vậy đã được như mong muốn rồi!”
Trần Mạt cười hi hi ha ha bên kia một lúc, sau đó mới trả lời Yên Lam, “Được rồi, cảm ơn cậu. Quyết định thế nhé, mình còn có việc nên nói chuyện sau nha!”
Cúp điện thoại xong, Yên Lam hưng phấn nhìn Cận Thế Phong, “Thế Phong, Mạt Mạt kết hôn muốn em làm phù dâu. Em đồng ý với cô ấy rồi, anh đừng phản đối em nhé?”
“Em làm phù dâu?” Cận Thế Phong nhíu nhíu mày, thốt lên, “Anh cũng đi cùng em!”. Anh sợ lúc Yên Lam ở tiệc cưới của Trần Mạt, lại có kẻ tán tỉnh cô. Cho nên anh nhất định phải giám sát chặt chẽ, kẻo lại hối hận.
“Sao cơ? Anh cũng đi!” Giật mình thật nha, Thế Phong thế mà lại nói sẽ tham gia đám cưới Trần Mạt.
“Sao? Anh không được đi à?” Cận Thế Phong đen mặt.
“Không phải, mà là em thấy ngạc nhiên thôi!” Yên Lam giải thích.
“Dù sao, Tồn Viễn cũng là người trợ lý đắc lực của anh, đường đường là chủ tịch sao có thể không tham gia?” Cận Thế Phong không nói lý do thật sự của mình, là ngăn chặn những kẻ đáng ghét vây quanh cô.
“Được rồi, nhưng em nhắc anh trước, lúc đó có rất nhiều người đó, anh đừng có mà tức giận hay khó chịu.”
“Em yên tâm, không có chuyện đó đâu!” Cận Thế Phong cam đoan.
Cốc cốc cốc!!! Yên Lam đứng bên ngoài gõ cửa phòng Cận Thế Phong. Mới sáng sớm, Thế Phong nói có việc phải làm, ở một mình trong phòng, còn bảo cô đừng vào quấy rầy. Không biết Thế Phong đang làm cái gì nữa!
“Thế Phong, anh xong chưa? Mau lên, kẻo chúng ta muộn mất!” Yên Lam đứng ngoài cửa nói vọng vào.
Đợi nửa ngày, bên trong vẫn không có động tĩnh gì. Yên Lam vươn tay định đẩy cửa vào, đột nhiên cánh cửa lại bất ngờ mở ra. Cô đứng không vững liền lao vào lồng ngực Cận Thế Phong, hai bàn tay bất giác tỳ trên ngực anh.
Hơi thở ấm áp chờn vờn xung quanh khiến Yên Lam nhất thời mê muội, bất động trong lòng Cận Thế Phong.
“Sao vậy bảo bối? Sáng sớm đã nhớ anh như vậy rồi à?” Trên đầu Yên Lam truyền đến giọng nói mang theo ý cười của Cận Thế Phong.
Lúc này Yên Lam như mới tỉnh mộng, khẽ đẩy người Cận Thế Phong, rút tay về. Khuôn mặt lại nhanh chóng đỏ ửng, “Thế Phong, anh đang làm cái gì vậy? Không chuẩn bị đi sẽ bị muộn đó!”
“Anh xong hết rồi, chỉ còn thay quần áo nữa là đi được!” Nói xong, Cận Thế Phong mỉm cười quay người bước vào phòng.
Không còn cách nào khác, Yên Lam đành đứng ở cửa chờ anh.
Trong lòng cô suy nghĩ nhiều chuyện, thật sự là thấy vui mừng cho Mạt Mạt, cuối cùng, qua bao trắc trở họ lại về với nhau.
Chìm sâu trong suy tư, Yên Lam không chú ý đến Cận Thế Phong đang đến gần. Đến khi có một bàn tay huơ huơ trước mặt, cô mới sực tỉnh. “Thế Phong, anh chuẩn bị xong chưa?” Ngẩng đầu, nhìn người trước mặt, Yên Lam không thốt lên lời.
Haizzzz, Thế Phong chải chuốt vì sợ Yên Lam bị người khác dắt đi đây mà =))
Chương 228 : Lễ phục
“Oa, Thế Phong, thật sự rất đẹp trai nha!” Ngẩng đầu, Yên Lam phát hiện Cận Thế Phong đã thay quần áo, đầu tóc rất chỉn chu, thật lòng khen ngợi.
“Nhưng mà..” Yên Lam khẽ nghiêng đầu nghi hoặc, “Thế Phong, anh ra ngoài làm tóc khi nào vậy? So với trước đây đẹp hơn rất nhiều!”
So với trước đây đẹp hơn rất nhiều? Cận Thế Phong nhíu mày, “Trước đây anh rất khó coi sao?”
“Hắc hắc, không phải, trước đây cũng đẹp, nhưng bây giờ còn đẹp hơn ấy!” Yên Lam vội vàng bổ sung.
Không nói thêm gì nữa, Cận Thế Phong vuốt cằm nhìn Yên Lam đánh giá từ trên xuống dưới, “Lam Lam, em thì sao? Định mặc thế này đi à?”
Nhìn cô xem, chỉ mặc một chiếc váy liền thân màu hồng thật bình thường .
“Tất nhiên là không rồi, em là phù dâu mà, lát đến đó em còn thay y phục nữa.”
“À, anh chuẩn bị cho em thứ này.” Nói xong, anh đưa đến trước mặt cô một hộp quà thiết kế tinh xảo.
“Đây là cái gì vậy anh?” Yên Lam bối rối nhận chiếc hộp.
Cẩn thận mở ra, Yên Lam kinh ngạc kêu lên, “Lễ phục đẹp quá! Anh chuẩn bị từ bao giờ thế?”
“Em hỏi làm gì? Không phải vừa kêu không còn thời gian sao? Đi thay đồ nhanh lên!” Vừa nói, Cận Thế Phong vừa đẩy Yên Lam cùng chiếc hộp vào trong phòng.
Chờ Yên Lam thay xong quần áo, Cận Thế Phong lại đánh giá lại một lượt, vô cùng hài lòng với bộ y phục mình đã chọn. Sau đó, anh lập tức giữ chặt Yên Lam, ấn cô ngồi xuống ghế, một đám người không biết từ đâu vây xung quanh.
Không chờ cô thắc mắc những người này là ai, ở đâu, họ đã luôn tay luôn chân hành động. Làm tóc, trang điểm, thì ra là Cận Thế Phong gọi nhà tạo mẫu đến. Bây giờ thì cô đã hiểu vì sao mới sáng sớm mà Thế Phong đã chỉn chu tóc tai đẹp đẽ đến vậy. Hóa ra là được người ta phục vụ tận nhà.
Một lúc sau, các công đoạn cũng hoàn thành, này thì tóc vấn, này thì phấn son.
Đứng trước tấm gương lớn trong phòng, Yên Lam nhìn hình ảnh của chính mình trong gương, kinh ngạc không nói ra lời. Đây có phải là Yên Lam cô không thế? Tuy rằng bình thường cũng có thể xem như xinh đẹp, nhưng s